Phát thanh xúc cảm của bạn !

Bà ơi, ở nơi đó bà có nhớ con không?

2023-10-03 05:25

Tác giả: Lý Cao Nguyên


blogradio.vn - Giá như thời gian quay lại để tôi có thể trải qua những ngày vui vẻ, hạnh phúc và dâng trào cảm xúc đó một lần nào nữa. "Bà trên thiên đàng có vui không? Bà ở đó có nhớ con không?".

***

Trong buổi chiều tà, những tiếng xào xạc đã lay tôi dậy sau khi ngấm vào một giấc ngủ ngon lành. Tôi đứng dậy và bước ra khỏi cửa, một bóng dáng thấp bé, lom khom ngày càng hiện rõ trong mắt tôi. Tôi chạy vội lại và cầm chổi trên tay bà, nhẹ nhàng nói "để con quét giúp bà nhé". Bà mỉm cười và nhẹ nhàng vỗ vai tôi, gương măt bà lúc mỉm cười thật phúc hậu.

Tôi nhớ lại những ngày còn bé, cứ chiều chủ nhật tôi lại vào thăm bà và mang rất nhiều bánh cho bà. Lần nào khi đến thăm bà, tôi cũng ngồi vào lòng bà và cảm nhận sự yêu thương bất tận của bà dành cho tôi. Cảm giác đó thật ấm áp và hạnh phúc đối với tôi.

Bà đã trải qua 82 nồi bánh chưng rồi, mắt bà cũng híp nhỏ lại, cơ thể bà đầy những vết nhăn nheo và vết thương của thời gian. Mái tóc ngắn và bạc trắng đó nó khiến tôi không thể nào quên được. Vì tuổi già nên dáng đi bà không còn thẳng đứng như thời trẻ mà thay vào đó là dáng người lom khom, nhỏ bé. Gương mặt bà thật là phúc hậu, tôi thích nhất những lúc bà cười. Giọng nói bà rất trầm ấm và truyền cảm. Nhưng tay của bà vận động rất khó khăn do bệnh tai biến.

bai-van-cam-nhan-ve-tinh-ba-chau-trong-bep-lua-so-4-435925

Tôi đã trải qua những kỉ niệm vui buồn cùng bà. Nào là ngồi vào lòng bà xem tivi, cùng bà nhặt rau, phụ bà quét nhà, quét sân, trồng cây, bón phân và tưới nước cho cây cùng bà. Những cái cây đó lớn lên theo thời gian trong vòng tay ấm áp cùng bà và tôi cũng thế. Cùng bà vui chơi, cùng bà ăn uống, cùng bà xem phim, cùng bà trò chuyện là điều mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất. Mặc dù nó chỉ là những điều nhỏ nhưng đối với tôi đó là cả bầu trời hồi trẻ khi ở cạnh bà.

Đúng như câu nói của Agatha Christie "Thời gian là kẻ sát nhân giỏi nhất" nó đã cướp mất đi người mà tôi yêu thương. Đêm đó, bà bắt đầu co giật và được tôi phát hiện, tôi nói với gia đình và bà được đưa vào bệnh viện. Nằm viện được vài ngày bà cũng đã khỏe hẳn. Nhưng tôi không ngờ tới, cái đêm định mệnh đó, chỉ số nhịp tim hiển thị trái máy bắt đầu giảm xuống. 

Dì tôi đã kêu Bác sĩ vào để khám bệnh cho bà, bà được đưa vào phòng hồi sức. Một tiếng trôi qua, tôi ngồi bên ngoài phòng hồi sức buồn bã và trầm ngâm. Một tiếng "bíp" kéo dài và vang dội khắp cả căn phòng. Bác sĩ bước ra và nói "xin lỗi gia đình, chúng tôi đã cố gắng hết sức". Tôi bắt đầu không kiềm được nước mắt và nó bắt đầu rơi từng giọt từng giọt. Tôi được Dì an ủi, gạt hết nước mắt để chở bà về nhà nhưng nước mắt cứ đọng lại trên khóe mắt như giọt sương buổi ban mai còn đọc lại trên lá.

Đưa về đến nhà, người ta đẩy bà vào và đặt lên trên cái giường cũ của bà. Mặt dù ra đi vì co giật nhưng nụ cười vẫn đọng lại trên môi của bà. Gia đình tôi sắp xếp và tổ chức đám tang cho bà rất lớn. Trong đám tang, gia đình tôi đã làm hết những yêu cầu và ước nguyện của bà khi đi vào giấc ngủ sâu. Khi đưa tiễn bà đi nước mắt tôi không thể nào ngừng chảy, cảm giác lúc đó thật tủi thân và nó là nỗi buồn bất tận trong lòng tôi.

Những cái ngày tôi cùng bà sinh hoạt, vui chơi...giờ đây chẳng còn nữa. Vườn cây mà bà đã chăm sóc, giờ đây nó cũng héo úa tàn phai như tuyệt vọng vì mất đi người chăm sóc. 

Giá như thời gian quay lại để tôi có thể trải qua những ngày vui vẻ, hạnh phúc và dâng trào cảm xúc đó một lần nào nữa. "Bà trên thiên đàng có vui không? Bà ở đó có nhớ con không?".

© Lý Cao Nguyên - blogradio.vn

Xem thêm: Mưa Tạnh Tình Tan

 

Lý Cao Nguyên

"Things take time"

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top