Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ba mẹ là hạnh phúc trong con

2012-12-10 08:23

Tác giả: Aren Dương


Nay con đi đám tang mẹ đứa bạn chung lớp, con khóc, khóc rất nhiều vì thương bạn và tự dưng con nghĩ rằng nếu một ngày kia mẹ cũng rời xa con như thế thì con sẽ ra sao?
...

Ngày mẹ sinh con ra là ngày ba không bên mẹ, nghe tin mẹ sinh mà ba cũng chẳng về được vì đơn vị đang tập huấn. Những nặng nhọc của mẹ dường như lại càng tăng. Đến giờ đôi khi ba vẫn nhắc “ biết thế ba chẳng đi bộ đội cho xong, để mẹ và hai anh em thiếu thốn quá”.

Tuổi thơ con gắn với những tháng ngày bận rộn của mẹ. Ngày đó nhà mình nghèo, đồng lương ít ỏi của ba cũng chẳng đủ bốn miệng ăn, cuộc sống khó khăn lại không có ba bên cạnh mẹ càng vất vả hơn. Mẹ đi làm đồng nhiều khi trời tối mịt mà vẫn chưa về, hai anh em cứ ra ngóng lại vào ngóng, thương mẹ lắm mà con chả biết giúp gì. Hai anh em cách nhau sáu tuổi, ở nhà trông nhau mà cứ đánh nhau.



Nhiều khi đi làm về đã mệt, thấy hai anh em mặt mũi tèm nhem, mẹ bực phết cho mỗi đứa vài cái. Thế là hai anh em lại khóc. Mẹ buông câu “ mặc chúng mày”, lúc đó thấy sao mà mẹ chẳng thương con?  Đêm nằm mẹ ôm hai anh em vào lòng thủ thỉ “ hai anh em phải ngoan để mẹ yên tâm đi làm, mẹ bực thì mẹ đánh thôi chứ đánh chúng mày mẹ cũng xót lắm chứ,mẹ nào mà chả thương con”. Lúc đó hai anh em lại quay sang ôm mẹ thật chặt rồi ngủ trong vòng tay yên bình của mẹ.

Nhiều khi bận đi làm, anh thì đi học, mẹ gửi con qua nhà ngoại, có khi ở đây mấy ngày mẹ mới qua đón con về. Lúc mẹ tới đón con thường tiếc rẻ “giá mà mẹ để con ở đây mấy hôm nữa, ở với ngoại sướng lắm mẹ à”. Những lúc như thế mẹ thường kí vào đầu con “ cha bố cô, ở với mẹ không thích à?” Con phụng phịu “ ở với ngoại ngoại chẳng phết vào mông con, ở đây lại được ăn ngon nữa cơ”. Mặt mẹ thoáng buồn, im lặng.


Nhà mình có cây cam to, cứ đến mùa là mấy mẹ con lại bận rộn hái cam đem bán. Sáng, mẹ dậy sớm, hai anh em thiếu hơi mẹ lại lục đục dậy theo. Thấy mẹ gánh gồng chuẩn bị đi bán hàng hai anh em cũng đòi đi luôn. Những ngày đó có lẽ là kỉ niệm đẹp nhất trong con, hai đứa nhóc ngồi đó cùng mẹ bán hàng, ai đi qua cũng cười. Hết hàng, mẹ đặt hai anh em mỗi đứa một bên thúng gánh về. Hai anh em cứ cười nói tíu tít mà chẳng hay vai mẹ đang oằn xuống.

Và chính đôi quanh gánh của mẹ đã kĩu kịt đưa con qua tuổi thơ êm đềm.



Càng lớn con càng hiểu được mẹ thương con nhường  nào. Mẹ mất ngủ khi con ốm, mẹ động viên con khi con trượt đại học, mẹ tư vấn cho con khi lần đầu con biết yêu. Những khoảnh khắc quan trọng và khó khăn của cuộc sống mẹ luôn bên con, luôn yêu thương con một cách vô điều kiện. Mẹ dạy con phải biết đối nhân xử thế, rằng đời có quy luật nhân quả. Lần con đi học xa, đêm mẹ không ngủ mà chuẩn bị đồ cho con từ quần áo đến ít thuốc phòng lúc ốm đau, làm cả cho con lọ ruốc thịt vì sợ con đi học xa nhà lại tiết kiệm mà không dám ăn ngon. Tiễn con đi, mắt mẹ rưng rưng và con òa khóc.

Xa nhà con mới biết thế nào là khổ. Nhớ bố, nhớ mẹ, nhớ cả ông anh trai mà khi ở nhà hai anh em vẫn thường đánh nhau nữa. Mẹ vẫn động viên con “bốn năm đại học nhanh thôi con, học nhanh còn về với mẹ nữa chứ”. Và con cũng tin là như thế.

Nay con đi đám tang mẹ đứa bạn chung lớp, con khóc, khóc rất nhiều vì thương bạn và tự dưng con nghĩ rằng nếu một ngày kia mẹ cũng rời xa con  thì con sẽ ra sao? Nhấc điện thoại lên điện về cho mẹ, bên kia giọng mẹ đầm ấm “ alo con gái à”. Nước mắt con lặng lẽ rơi.


Trong đời người ta thường ước có cuộc sống sung sướng hạnh phúc, nhưng với con, con chỉ ước luôn có ba mẹ bên cạnh bởi lẽ ba mẹ là hạnh phúc trong con.


Lời tác giả: Em nhờ các anh chị chuyển giùm em bài viết này tới mẹ em. " Mẹ, con viết bài này khi trong lòng có quá nhiều xúc cảm hỗn độn. Con người ta rồi cũng phải về với cái dốc bên kia của cuộc đời nhưng lại để lại nỗi đau trong lòng người ở lại. Hi vọng mẹ có thể đọc được bài viết này để mẹ biết con yêu mẹ nhiều như thế nào. Con yêu mẹ..."

  • Gửi từ Aren Dương email vubaongan41@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn 

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Aren Dương

Mất niềm tin là không còn gì để mất.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top