Ba là thiên thần hộ mệnh của con
2017-05-12 01:12
Tác giả:
Hà Nội mưa, lạnh và buồn... Nó ngồi suy tư trong những giai điệu đồng quê dễ ru lòng người. Nó thả hồn mình vào tiếng sáo vi vu, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió nhẹ bên tai. Những âm thanh ấy như đưa nó về với cả một khoảng trời tuổi thơ có mẹ, có ba, có gia đình, có gia đình hạnh phúc của nó…
Và đến bây giờ, khi đã là một cô gái trưởng thành, nó vẫn không biết tại sao nó đã có thể sống với một khoảng trống lớn như thế?
Nó đã là một đứa trẻ may mắn khi được sinh ra trong một gia đình đầm ấm, hạnh phúc có cha chở che, có mẹ yêu thương. Tuổi thơ của nó là những tháng ngày được cha cõng trên lưng như một cô công chúa nhỏ, là những giờ tan học mừng rỡ nhìn thấy sắc xanh cảnh phục của ba sau cánh cổng trường với cây kem mát lạnh. Khi ấy, nó chạy ào vào lòng ba khoe điểm 10 đầu tiên nó đạt được, ba nhẹ nhàng xoa đầu nó: “Công chúa của ba giỏi lắm”.
Ba trong nó đẹp nhất trong bộ quân phục Cảnh sát. Ngày ấy, nó quá bé để hiểu thế nào về người Cảnh sát nhân dân, nó chỉ mơ hồ biết rằng, từ khi nó biết nhận thức, nó đã quá quen thuộc với màu xanh lá mạ ấy. Trong ký ức của nó, ba nó là một tấm lưng lớn màu xanh, nó ngồi sau tóm lấy tấm áo xanh ấy trên chiếc xe đạp cọc cạch ba chở từ nhà đến trường, và chở nó trên khắp bờ đê, nó hạnh phúc như con chim non lần đầu tiếp xúc với thế giới bên ngoài. Thế giới rộng lớn quá, thú vị quá, không như căn phòng nhỏ toàn búp bê của nó.

Có những lần ba nó đi công tác xa tận 4 - 5 ngày, nó nhớ và mong ba lắm. Trong những ngày ấy, nó thấy mẹ lúc nào cũng theo dõi thông tin thời sự, rồi đêm đêm trằn trọc không ngủ, bồn chồn khắc khoải. Nó cứ liên tục hỏi mẹ có sao không, mẹ ốm à, mẹ nó không nói gì, chỉ dỗ dành nó ngủ ngoan. Nó ngoan ngoãn chìm vào giấc ngủ theo từng lời ru của mẹ. Và nó thức giấc trong loáng thoáng tiếng nói của ba, nó giật mình tỉnh dậy, vỡ òa hạnh phúc khi nhìn thấy ba đã trở về. Nó nhìn thấy trên cánh tay ba nó có một hình vẽ đôi cánh thiên thần màu đỏ, nó thích lắm, nó còn đòi ba nó vẽ cho nó một đôi cánh như vậy trên tay. Mẹ nó nói: “Ba con chính là thiên thần hộ mệnh của con, của mẹ, của gia đình mình và của nhân dân”. Nó tự hào về ba nó vô cùng, đi đâu nó cũng khoe nó có người ba là Thiên thần hộ mệnh mang màu áo xanh, còn bạn bè nó gọi ba nó là “Chú Công an.”
Mãi sau này, khi lớn lên, nó mới biết, đôi cánh ấy chính là vết thương của ba trong quá trình truy bắt tội phạm. Để cho con gái mình không hoảng sợ, ba nó đã vẽ vết thương ấy thành một đôi cánh thiên thần.
Hình ảnh của ba trong ký ức là người đàn ông có làn da đen sạm cháy nắng vì đặc thù công việc phơi nắng, phơi gió ngoài đường với nhiều phức tạp, rủi ro. Nghe những câu chuyện bố kể, nó mường tượng hình ảnh cha nó truy đuổi tội phạm như siêu nhân trong những bộ phim nó từng xem, với nó ba nó cứ như một siêu anh hùng vậy.
Có lẽ, cuộc sống của nó cứ thế êm đềm trôi đi, nếu như không có một ngày…
Đó là một ngày của 14 năm về trước. Đó là lần ba nó lại phải đi công tác, và nó vẫn mong ngóng ba về như những lần trước đây. Nhưng giấc ngủ nó bị ngắt quãng giữa đêm khi nó thấy mẹ nó hoảng hốt gọi nó dậy, và kéo nó đi. Mẹ vừa đi vừa khóc. Màn đêm đen kịt bao trùm lên không gian, ảm đạm và trống vắng, gió cát thổi từng đợt mạnh mẽ như muốn cuốn phăng đi tất cả. Ánh mắt mẹ như ánh lên ngọn lửa, ngọn lửa của niềm hy vọng giữa màn đêm thê lương.
Mẹ nó dẫn nó đến bệnh viện tỉnh, bế nó chạy băng qua các tầng, đến một căn phòng có rất nhiều người mặc quần áo xanh lá mạ giống như ba nó. Nó thấy rất nhiều người dẫn mẹ con nó đến một chiếc giường. Trên đó, ba nó trong quân phục Cảnh sát, đang nhắm nghiền mắt, nó cứ ngỡ ba nó ngủ. Mẹ nó gào lên khóc ngất bên giường ba, xung quanh mọi người vội đỡ mẹ nó dậy, ai cũng nhìn mẹ con nó với khuôn mặt ái ngại, thương xót. Thấy vậy nó hoảng sợ tột độ, nó òa lên khóc theo mẹ nó, chưa bao giờ nó thấy mẹ nó khóc thảm thiết như vậy. Còn ba nó vẫn nằm im không động đậy, nó vừa khóc vừa gọi ba nó dậy, cho nó quà như những lần đi công tác trở về trước đây. Nhưng ba nó cứ nằm mãi, không chịu mở mắt ra với nó. Nó gào lên khóc to hơn, khóc đến khi mệt rồi, nó ngủ gục trên vai một đồng nghiệp của ba nó.
Nó vẫn còn nhớ như in, đó là một ngày mưa rả rích cả ngày, có một đứa trẻ được mặc một chiếc áo trắng, đầu quấn một chiếc khăn tang trắng buốt, đứng bên quan tài ngơ ngác nhìn những người xung quanh. Hôm ấy, nhà nó đông người đến lắm. Ai đến cũng nhìn nó và mẹ nó với ánh mắt đau thương. Nó òa lên khóc… Mà không chỉ nó, ai cũng khóc. Xung quanh toàn những tiếng kèn trống đến nao lòng. Mẹ nó vật vã, rũ rượi, ôm nó khóc không thành tiếng. Người người đến gặp gia đình nó, xoa đầu nó, rất nhiều người mặc quần áo xanh như ba nó nhưng nó không thấy ba nó đâu. Nó hỏi: “Sao hôm nay nhiều chú Công an giống ba mình thế mà con không ba mình đâu.” Nó không biết rằng ngày đó chính là ngày mất mát lớn nhất trong cuộc đời nó, ngày mà nó không còn ba trên đời này nữa.
Những ngày sau đó nữa, nó không còn được nhìn thấy bóng áo xanh của ba đằng sau cánh cổng trường mỗi giờ tan học, không còn được ba chở trên chiếc xe đạp trên bờ đê quen thuộc nữa. Nó liên tục khóc đòi ba, bà nó nói với nó rằng: “Thiên thần hộ mệnh màu áo xanh của cháu đã đến một nơi rất xa rồi, ở nơi đó ba cháu sẽ che chở cho mẹ con cháu”
Nó ngơ ngác hỏi lại bà: “Thế thì bao giờ ba cháu sẽ trở về?”
Bà nó cười dịu dàng với nó: “Cháu phải ngoan ngoãn, nghe lời mẹ, học tốt thì ba cháu sẽ trở về với cháu.”
Tuổi thơ đi qua. Nó dần lớn lên trong vòng tay yêu thương của bà, của mẹ. Nó nhìn thấy bạn bè của nó có ba, có mẹ dẫn đi công viên cuối tuần, nó luôn cảm thấy chạnh lòng. Nó nhớ ba nó da diết. Mỗi khi có ai hỏi về ba, nó thường tự hào trả lời: “Ba tớ à? Ba tớ là Công an đấy!” Nó tự hào về ba nó lắm.

Thời gian dần trôi. Đứa bé năm nào giờ đây đã 18 tuổi, đã có thể thấu hiểm những nỗi mất mát lớn lao mà mình và gia đình đã trả qua. Khi cây phượng bên đường nhuốm màu đỏ rực cả một góc phố, khi tiếng ve râm ran gọi mùa hạ, nó mới giật mình nhận ra ký ức tuổi thơ đã được phủ một lớp bụi mờ, vẫn sáng rõ như viên ngọc trong suốt sáng lấp lánh.
Nó yêu màu áo xanh lá mạ của ba nó đến lạ kỳ. Màu áo xanh ấy đã sinh hạ ra nó, và nuôi nó lớn lên trong vòng tay yêu thương. Mặc dù cuộc đời của nó được ở bên cạnh ba không lâu, những ký ức vốn ít ỏi nhưng với nó vẫn luôn rộng lớn như bầu trời trong xanh, như cánh đồng trải dài bao la bất tận. Ba nó đã hy sinh trong khi truy đuổi tội phạm, ba nó đã mãi mãi nằm xuống vì bảo sự sự yên bình của cuộc sống, của nhân dân, cũng là của chính gia đình nhỏ bé của mình.
Cô bé năm nào giờ đã đứng trước ngã rẽ của cuộc đời. Và nó đã chọn thi và đỗ vào Học viện Cảnh sát nhân dân, tiếp tục khoác trên mình bộ Cảnh phục màu xanh lá mạ, nối tiếp cha trở thành Thiên thần hộ mệnh màu áo xanh bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ nhân dân.
“Ba thương nhớ. Hôm nay con đang mặc trên mình bộ Cảnh phục màu xanh lá mạ ngày xưa ba đã từng mặc, đi tiếp con đường mà ba đang đi, thực hiện tiếp những dang dở mà ba chưa kịp hoàn thiện. Con biết, ba ở trên cao có linh thiêng vẫn luôn che chở cho con và mẹ. Con đã lớn lên bằng tình yêu của mẹ, bằng sự mong mỏi của ba… Con yêu ba, con yêu Tổ Quốc mình. Ngoài kia, con biết vẫn còn rất nhiều tội phạm vẫn đang hoành hành, nhưng ngọn cờ Tổ Quốc nghìn năm vẫn bay phấp phới, và con sẽ học tập thật tốt, vững chắc cây súng để bảo vệ Tổ Quốc, bảo vệ đất nước, bảo vệ nhân dân.”
© Hỉ Nhi – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết CẦN LẮM MỘT CHỮ DUYÊN. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.






