Ai rồi cũng khác
2015-05-21 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Hôm qua, mọi thứ chợt dừng lại bất chợt như một nốt nhạc nhẹ nhàng, ai rồi cũng khác, không thể sống mãi với những năm tháng cũ. Phải chăng từng nhớ từng thương một dáng người xưa cũ, nét cười duyên dáng làm tôi chông chênh.
Những điều xưa cũ luôn ùa về khi tôi nhớ đến em, người con gái đầy nghị lực với những ước muốn thay đổi cuộc đời ẩn sâu trong đôi mắt một mí và chiếc răng khểnh nhỏ nhỏ "thật đáng duyên".
Chiều nay tôi tan sở sớm. Những cuối tuần khác, khi xong việc tôi hay theo hội chiến hữu trong công ty tụ tập tại quán bia quen thuộc. Hôm nay tôi lang thang vô định và bất ngờ khi vô tình dừng chân tại quán café cũ. Em và tôi. Mối quan hệ khó gọi tên. Không chỉ là bạn mà cũng chẳng phải là người yêu, chỉ một vài lần hẹn hò café chém gió và vài đêm thức muộn cùng nhau chat chit.
Những cuộc nói chuyện với vô số chủ đề trên đời. Khi là những ước mơ hoài bão của tuổi trẻ. Tự nhận mình già để chiêm nghiệm một chút tư tưởng sâu xa hơn. Tưởng chừng chúng sẽ chẳng đi đến đâu cả, bởi những câu chuyện vẫn luôn nửa chừng câu kết. Thế đó, bây giờ gặp nhau chúng tôi sẽ nói gì sau một vài năm xa cách không liên lạc.
- Lâu quá không gặp, anh vẫn khỏe chứ?
- Anh vẫn như bình thường thôi. Mấy năm qua em sống thế nào?
- Em vừa từ sân bay về, hình như thành phố đang thay đổi nhiều quá? Anh liệu có thay đổi không? Bây giờ, chưa nghe hết một bản nhạc là em đã có thể đến thăm anh từ sân bay rồi.
Em vui vẻ trả lời vừa nhấp ngụm cafe sữa thơm lừng.
- Đúng vậy. Con đường mới mở cũng gần đây thôi, nhờ đó anh cũng tránh được mấy trận kẹt xe. Có một vài quán café khá thú vị, có dịp nào em rảnh anh sẽ đưa em đi.
- Nhanh thật. Hình như mới có 2 năm thôi đúng không nhỉ?
Tôi trầm ngâm nhẩm tính trong đầu, đột ngột cất tiếng:
- Chính xác thì 3 năm 4 tháng.
Có vẻ như việc xa em làm tôi tính toán tốt hơn hẳn. Tôi có thể tính chính xác quãng thời gian thiếu vắng những buổi nói chuyện cùng em. Bởi vì đã có những đêm tôi ngồi đợi nick em sáng đèn, vì có những ngày tôi thơ thẩn nơi những con đường cũ.

- Em cũng thế. Mới gặp em, anh cũng nhận không ra. Em khác xưa nhiều quá.
- Vậy sao anh? Chắc đúng thế thật, ai rồi cũng sẽ khác mà, đâu thể tắm mình hoài trên mình dòng sông. Anh còn nhớ không? Anh đã nói với em câu nói đấy khi em bị rơi vào vũng lầy của bản thân cách đây vài năm. Ôi thời gian trôi nhanh thật, quãng thời gian đó nhờ có anh mà em quyết định đi xa, để em thay đổi.
Tôi nghe em nói mà cũng chẳng có gì ngạc nhiên, tự nhẩm trong lòng rằng việc đó phải chăng là khát vọng của em từ rất lâu chứ không phải vì một lời nói nào của tôi cả. Tôi hỏi
- Em đã đi được những đâu rồi? Đã gặp những ai rồi, kể anh nghe cuộc sống mới trong những năm qua của em đi nào.
Tôi không thể tập trung nghe xem em nói gì, toàn tinh thần tôi dường như đang bị hút vào sức sống mạnh liệt đang tỏa ra trong đôi mắt em. Em không còn giống như em của trước đây. Sự tự tin toát lên từ ánh mắt. Không còn là người con gái nhút nhát hay thức đêm trò chuyện cùng tôi nữa.
Hôm qua, mọi thứ chợt dừng lại bất chợt như một nốt nhạc nhẹ nhàng, em vì thấy bất lực, vì buồn. Còn tôi, chỉ biết im lặng để em dựa vào vai, những giọt nước mắt thấm dần qua vai áo, ướt mặn của buổi chiều thương nhớ. Nốt nhạc nhẹ nhàng chợt rung lên những giai điệu mạnh mẽ. Em của ngày nay khiến tôi chơi vơi như lạc vào một thế giới mới. Những nơi chúng tôi mong muốn ước ao hình như em đến rồi.
Thế còn tôi thì sao? Tôi nghĩ về cái guồng quay khổng lồ mang tên "cơm áo gạo tiền", những mối quan hệ xã hội đang hút cạn dần sinh lực của tôi. Ao ước tự do, như một đợt song chợt dâng lên cuồn cuộn.
Tôi chợt bừng tỉnh bởi câu hỏi em đang hỏi dồn:
- Anh có thấy thất vọng không? Có thấy thất vọng không?...
- A. Có không à?
Ngay lúc này tôi không biết.

Thất vọng vì em đã thay đổi em? Hay đang thay đổi dần mối quan hệ của chúng tôi? Một sự đổi ngôi thú vị. Tôi lạc mình vào thế giới của em, đầy màu sắc và chợt thấy mình quê mùa lẻ bóng.
Tôi trở về nhà sau cuộc hẹn gặp em, cùng những cảm xúc ngổn ngang và chới với. Tôi quyết định đi bộ thay vì chạy xe máy về nhà, chầm chậm đi qua những con đường của ngày xưa và bắt đầu tận hưởng những nhịp đang đổi thay của thành phố. Phải rồi, những hàng cây cũ đã bị chặt đi, chung cư cũ đã quy hoạch, con đường mới đang xây thêm nhiểu cầu, nhiều trạm, những hàng quán dọc hai bên đường nhấp nhô xanh đỏ, những ô cửa sổ luôn mở đèn… Hình như thành phố đang chuyển mình thay đổi.
Còn tôi thì sao?
Có lẽ tôi nên bỏ đi những ràng buộc tự thân để chính tôi có thể khác. Ai rồi cũng khác, không thể sống mãi với những năm tháng cũ.
Cuộc sống đôi khi không cho ta quyền lựa chọn, nhưng cũng đủ nhân từ để cho ta kịp nhận ra mình trước những đổi thay. Phải chăng từng nhớ từng thương một dáng người xưa cũ, nét cười duyên dáng làm tôi chông chênh. Em đã đổi thay, mạnh mẽ hơn sau những lần va vấp.
© An Nguyen – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.


