3 bí quyết tối giản dành cho phụ nữ: Kiên trì 100 ngày, cuộc sống sẽ thay đổi đến bất ngờ, hạnh phúc muôn phần
2022-04-13 01:20
Tác giả:
blogradio.vn - Thay vì cứ mãi chìm đắm trong cảm giác thất vọng thì hãy cố gắng để có thứ tốt hơn. Luôn tin rằng, bạn xứng đáng để sở hữu tất cả.
***
Thay vì cứ mãi chìm đắm trong cảm giác thất vọng thì hãy cố gắng để có thứ tốt hơn. Luôn tin rằng, bạn xứng đáng để sở hữu tất cả.
Trước đây, tôi đã từng nghe đến thuật ngữ “Danshari” của Nhật. Lúc đó, tôi cho rằng Danshari chỉ là vứt bỏ đồ đạc mà thôi. Mãi đến khi đọc được cuốn sách “Danshari” của tác gia người Nhật - Yamashita Hideko, tôi mới thấu hiểu đây không chỉ đơn thuần là thanh lý vật dụng trong nhà, mà chính là:
Đoạn (dan): Ngừng mua, nhận những thứ không cần đến.
Xả (sha): Từ bỏ những thứ rõ ràng không cần thiết trong nhà.
Ly (ri): Thoát ly chấp niệm trong tâm hồn.
Nói một cách đơn giản và dễ hiểu hơn, Danshari chính là lối sống theo chủ nghĩa tối giản được áp dụng cho cả vật chất và tinh thần; hướng tới việc giải phóng bản thân khỏi những phiền toái do đồ đạc gây ra, làm cho cuộc đời trở nên nhẹ gánh.
Kiên trì Danshari được 100 ngày, tôi mới phát hiện cuộc sống thật sự như khai hoa, chuyển sang trang mới, tinh tươm đến lạ.Nó khiến tôi như sống lại thuở ban đầu. Bất kể xử lý đồ dùng hay làm chuyện gì đó, tôi đều có thể tập trung vào “hiện tại - ở đây - bản thân”, từ đó hành sự một cách tỉnh táo đến không ngờ. Nó giúp tôi nhanh chóng có được thành quả, nâng cao tinh thần quyết đoán.
Là phụ nữ, tôi chia sẻ đến chị em tất tần tật về phương pháp Danshari mà tôi đã thực hiện. Chỉ cần kiên trì 100 ngày, bạn sẽ thấy cuộc sống thay đổi rất nhiều.
1. Ngừng mua, nhận những thứ không cần đến.
Một, đối với ham muốn về những món đồ đắt giá, xa xỉ.
Đừng bao giờ giữ tâm lý so sánh hơn thua với người khác mà đi mua những món đồ xa xỉ vượt quá khả năng của bản thân. Chúng không phải là thứ cần thiết với chúng ta. Đừng vì những thứ không có tác dụng trong cuộc sống mà rước thêm về áp lực kinh tế.
Hai, đối với ham muốn về sản phẩm giảm giá.
Con người dễ bị mê hoặc với những món đồ được giảm giá, cuối cùng mua về thật nhiều nhưng chẳng dùng được bao nhiêu. Hãy liệt kê thứ cần thiết và chỉ mua những món đồ có tên trong đó. Nghiêm khắc trong chi tiêu, bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều tiền.
Ba, đối với ham muốn về thú vui chất lượng thấp.
Không trầm mê vào điện thoại, ăn uống rượu chè với bạn bè,... Những hoạt động vui chơi này chỉ mang lại cảm giác vui vẻ nhất thời. Đến khi ngoảnh đầu nhìn lại, bạn sẽ phát hiện nó thật vô bổ, vừa không tạo ra giá trị vừa lãng phí thời gian.
2. Từ bỏ những thứ rõ ràng không cần thiết trong nhà.
Một, đồ dùng hằng ngày.
Vứt hết: Thực phẩm quá hạn, giẻ lau và bàn chải bẩn, khăn bông đã sử dụng trên 3 tháng, pin cũ, hộp giấy mua hàng online, chìa khóa không còn dùng đến, những món đồ lưu niệm vô ý nghĩa,...
Hai, đồ trang điểm và sản phẩm chăm sóc da.
Vứt hết hoặc cho đi: Mỹ phẩm quá hạn, bút kẻ đã khô cứng, sơn móng tay/dầu dưỡng ẩm đã đông cứng, nước hoa mà bản thân không thích, son môi không phù hợp, sản phẩm dưỡng da không còn dùng, các loại hộp đựng bên ngoài của mỹ phẩm,...
Ba, quần áo.
Vứt bỏ: Áo sơ mi giặt không sạch, áo thun ngả vàng; vớ và nội y cũ rách, biến dạng; váy/quần/áo lông bị xù vải; trang sức kim loại đã bị rỉ sét; quần áo không bao giờ mặc;...
Bốn, điện thoại.
Xóa hết những ứng dụng không dùng hơn 3 tháng, tắt thông báo các ứng dụng ít quan trọng, xóa hội thoại của những người bạn không mang lại giá trị hoặc không có khả năng liên lạc, hủy theo dõi những tài khoản không quan tâm, xóa bớt hình ảnh “rác” trong bộ sưu tập,...
Năm, cảm xúc.
Buông bỏ nỗi âu lo về dung mạo và ngoại hình, những lo lắng không cần thiết; kiềm chế cơn tức giận; nhận ra cảm giác an toàn là do chính mình tạo ra; xóa hết những mối quan hệ khiến bản thân mệt mỏi; ngưng làm bạn với những người chỉ mang đến cảm xúc tiêu cực;...
Sáu, thói quen.
Điều chỉnh thời gian biểu hợp lý, dẹp ngay tính trì hoãn, bớt ngủ ngày, bỏ thói quen không ăn sáng, không được ngồi quá lâu,...
3. Thoát ly chấp niệm trong tâm hồn.
Đừng quá tiếc nuối với những thứ mà bản thân không thể sở hữu. Thay vì cứ mãi chìm đắm trong cảm giác thất vọng thì hãy cố gắng để có thứ tốt hơn. Luôn tin rằng, bạn xứng đáng để sở hữu tất cả.
Hai, đoạn tình cảm không thể buông.
Có những tình cảm khiến ta cứ mãi loay hoay mà không thể nhận được kết quả. Loại tình cảm này thật sự không cần thiết. Đôi khi buông bỏ cũng là một loại hạnh phúc!
Ba, kết quả không như ý.
Nhiều lúc, chúng ta rõ ràng đã rất cố gắng, nhưng kết quả nhận được lại không như ý. Chỉ muốn nói rằng, nếu kết quả đã như vậy thì đừng níu kéo, cũng đừng quá chấp niệm không phai, mà hãy xem đó là những trải nghiệm và bài học, tìm đến cơ hội mới tốt hơn.
Theo Pháp luật và bạn đọc
Mời xem thêm chương trình
Anh im lặng nhưng anh chưa từng quên em | Radio Tình yêu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.





