Phát thanh xúc cảm của bạn !

18 triết lý nhân sinh để trở thành người hạnh phúc ai cũng nên biết

2018-07-26 01:32

Tác giả:


Rất nhiều người luôn đêm ngày suy nghĩ và kiếm tìm những thứ được cho là hạnh phúc, có người có thể tìm được, có người không. Kỳ thực, hạnh phúc chỉ là những điều giản đơn, bởi hạnh phúc chính là cảm giác của chính mình, người biết đủ thì sẽ luôn hạnh phúc, người không biết đủ thì hạnh phúc mãi chỉ là điều xa quá tầm với của họ.

***

blog radio, 18 triết lý nhân sinh để trở thành người hạnh phúc ai cũng nên biết

1. Người bình thường bại bởi chữ lười, người có tài bại bởi chữ kiêu

Trên đời này có hai loại người ắt phải đối diện thất bại, loại thứ nhất là lười biếng, loại thứ hai là kiêu ngạo.

Loại người đầu tiên thì gặp bất kể việc gì cũng “để ngày mai” rồi tính, kết quả sau cùng chẳng thể làm lên việc gì.

Loại người sau thì thường không để ai trong mắt, cho mình là người thông minh tài giỏi hơn người khác nên thường chiêu mời sự oán ghét của người khác. Kết quả sau cùng cũng lại thất bại nặng nề.

2. Sống không cần phải lấy lòng người khác

Để lấy lòng tất cả mọi người đó là điều không thể và cũng không cần thiết phải thế. Lấy lòng tất cả mọi người cũng đồng nghĩa với việc đắc tội với tất cả mọi người, làm người mà cố ý đi lấy lòng người khác không những không mang lại kết quả tốt đẹp mà ngược lại chỉ khiến người khác chán ghét.

Thời gian mà để lấy lòng người khác thì chi bằng làm tốt việc mình nên làm. Lấy lòng người khác thì chính là dựa vào người khác, vậy chi bằng dựa vào thực lực bản thân, nỗ lực thực hiện mục tiêu chính mình.

3. Tâm thái tốt do chính mình tạo ra

Chúng ta thường không thể nào thay đổi được cách nhìn của người khác về mình, điều có thể thay đổi chính là thay đổi chính mình mà thôi. Cuộc sống xấu không bởi sự hành ác của người khác mà do tâm đức bản thân. Chìa khóa để giúp cuộc sống trở lên tốt đẹp cũng không nằm trong tay người khác mà nằm ở chỗ chúng ta buông bỏ sự oán hận, than thở của chính mình.

Muốn có một cuộc sống tốt thì không thể dựa vào người khác mà thay đổi mà phải dựa vào bản thân không ngừng đổi thay, ngày ngày thêm phần hướng thiện tạo phúc đó mới là con đường ngắn nhất giúp mình thay đổi cuộc sống.

4. Dụng tâm làm tốt những việc nên làm

Đời người tuy dài mà lại ngắn, thay vì dùng thời gian để lãng phí vào chuyện không đâu thì nên dành thời gian làm những việc có ý nghĩa tốt hơn.

Chúng ta làm người thì không nên làm tổn thương người khác và cũng không muốn người khác bình phẩm về mình. Thế nên trước tiên hãy học cách lĩnh ngộ cuộc sống cho riêng mình rồi hãy nghĩ đến việc khác. Đặc biệt là những người trẻ lại càng cần phải cố gắng học tập, trải nghiệm nhiều hơn nữa.

5. Đừng tự làm khó cho chính mình

Học cách thưởng thức được chính mình đó chính là chìa khóa mở cánh của hạnh phúc trong tâm hồn chúng ta.

Tức là tự cho mình có được niềm tin, có được sự vui vẻ, cho chính mình một vẻ mặt vui tươi. Dẫu sao, cuộc sống lo âu buồn tẻ sẽ chẳng khi nào bằng được sự vui vẻ lạc quan.

Tự tìm niềm vui cho mình cũng là một cảnh giới không phải ai cũng có được.

6. Đừng nên truy đuổi vinh hoa vật chất

Làm người mà chỉ sớm chiều truy đuổi những thứ được người khác tán đồng thì cuối cùng điều nhận được chính là mất đi niềm vui, sự hạnh phúc của chính mình. Bình phẩm của người đời khiến ta mất đi cá tính, chỉ điểm của người đời khiến ta mất đi nhận thức đúng sai.

Sống vì tiền bạc thì tiền bạc sẽ khiến cho bản thân mất đi niềm vui, mất thời gian, tự do.

7. Mỗi người đều có cách sống riêng của mình

Tự thân vui buồn, tự thân biết, tự mình vui vẻ tự mình hay, đôi khi trong mắt ta nó là địa ngục, mắt người khác lại là chốn thiên đường. Và cũng đôi khi trong mắt mình là thiên đường mộng ước, mắt người khác lại địa ngục trần ai.

Cuộc sống chính là như vậy, thế nên đừng để tuổi xuân của chính mình phụ thuộc vào người khác, đừng để cuộc đời lên xuống bởi định kiến người đời.

8. Biết trân trọng chính mình mới có được một cuộc sống chân chính

Làm người hiểu được chính mình còn khó hơn hiểu được người khác gấp vạn lần, cũng như trân trọng chính mình khó hơn muôn phần so với việc trân trọng người khác. Có được một sức khỏe thích đáng và một tâm lý tự tôn, kiên cường đối diện với sóng gió cuộc đời. Không vì những mê hoặc bề ngoài của xã hội mà mất đi bản thân, không vì khó khăn nhất thời mà phủ định chính mình ấy mới là điều trân quý.

Làm người sống sao mà có thể khiến bản thân trân trọng được chính mình trước đã.

9. Trong họa có phúc, trong phúc có họa

Cuộc đời có được có mất, vạn vật trên đời cũng luôn tương sinh tương khắc. Vậy nên khi vui vầy trong hạnh phúc cũng chớ quên đi tu sửa chính mình, cũng như khi trong tai ương hoạ nạn cũng đừng chán chường buông bỏ, bởi sau điều tai hoạ ắt là điều hạnh phúc.

blog radio, 18 triết lý nhân sinh để trở thành người hạnh phúc ai cũng nên biết

10. Điều quan trọng là sống sao cho một đời thực tế

Nếu như mỗi ngày lo lắng cho tương lai, u sầu về quá khứ, vậy chúng ta sẽ chẳng có được một ngày hôm nay vui vẻ, an lạc. Cũng như sống mà suốt ngày cứ mải bận tâm suy nghĩ những điều xa với thực tế, không thể thực thi thì sao tâm thân có thể thanh bình?

11. Gốc rễ của niềm vui do chính mình tạo ra

Thông thường nhiều người luôn đem niềm vui cuộc sống của chính mình ủy thác vào những sự việc bên ngoài, phụ thuộc vào sự tán đồng của người đời. Đa phần đều là vì tiền tài địa vị, một khi họ đã mất đi những thứ đó thì cũng coi như mất đi niềm vui, sự hạnh phúc để rồi đau buồn tột độ. Suy cho cùng, thứ hạnh phúc, niềm vui mà họ có được cũng chỉ là điều tạm bợ không bền vững.

Vậy nên chỉ khi nào một người có thể tìm được ý nghĩa chân chính của cuộc đời mình, tìm thấy niềm vui thực tại trong chính nội tâm của mình, người đó mới là người nắm chắc được chìa khóa của hạnh phúc chân chính.

12. Cảm giác hạnh phúc chính là hạnh phúc

Rất nhiều người luôn đêm ngày suy nghĩ và kiếm tìm những thứ được cho là hạnh phúc, có người có thể tìm được, có người không. Tuy nhiên cũng có những người có được thứ họ muốn nhưng cuối cùng cái được chẳng bằng cái mất.

Kỳ thực, hạnh phúc chỉ là những điều giản đơn, bởi hạnh phúc chính là cảm giác của chính mình, người biết đủ thì sẽ luôn hạnh phúc, người không biết đủ thì hạnh phúc mãi chỉ là điều xa quá tầm với của họ.

13. Làm người thì phải biết ghi nhớ ân đức với người khác

Làm người mà không thể nhớ đến ân đức người khác thì ắt chỉ biết quên ân, phụ nghĩa, khi có việc thì thề non hẹn biển, lúc xong rồi thì thì trở mặt làm ngơ. Sau này có khó khăn sẽ chẳng có ai ra tay tương trợ. Đây là loại người sẽ khiến người khác chán ghét nhất.

14. Phàm làm việc gì cũng cần để lại con đường lui cho chính mình

Mỗi người đều có con đường và vận mệnh riêng của chính mình. Trên đường đời, mỗi người ta gặp, mỗi việc ta thấy đều không phải chuyện ngẫu nhiên mà đều là duyên phận. Tất cả việc ta làm, người ta gặp đều không nằm ngoài 3 loại người này:

– Là người có thể thấu hiểu mình, người có thể hòa hợp và coi trọng mình.

– Là người không những không hiểu mình mà còn làm tổn thương, bài xích mình.

– Là người không liên quan đến cuộc sống của mình, không liên quan đên đau buồn sướng khổ của mình.

Đối với loại người thứ nhất, là người có ân với ta, cần phải tôn kính, trân trọng như một người thầy, người bạn dẫn dắt mình, có cơ duyên thì cần báo đáp.

Đối với loại người thứ hai, tuy là người mang tổn thương cho mình, nhưng cũng không cần phải ghi thù báo oán. Nếu không thể bao dung và tha thứ cho họ thì hãy dùng trí huệ mà tránh xa họ. Nhưng đứng trên một góc độ nào đó, người làm tổn thương mình chính là người mang cho mình sức mạnh, giúp mình kiên cường và trưởng thành hơn.

Đối với loại người thứ ba, cần phải dùng lễ tương kính mà đỗi đãi, hai bên hòa ái tương thân.

15. Điều mình không muốn, chớ làm cho người khác

Khổng Tử nói: “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân“, nghĩa là: Điều gì bản thân mình không muốn thì chớ làm cho người khác. Người quân tử chính là như vậy, không ép buộc, cưỡng chế người khác, chỉ một lòng lấy thiện đãi người.

16. Khi đắc ý không quên hình, khi thất ý không quên thái

Con người khi đắc ý dễ đánh mất đi hình tượng của mình, quên đi bản thân mình là ai dễ dẫn đến lời nói hành động không hợp với lễ, không đúng với đạo dễ đi đến chỗ sai lầm.

Thân trong nghịch cảnh chính là lúc cần đến sự nhẫn nại, nếu không ắt sẽ sớm muộn thất bại.

Khi thất ý con người dễ quên đi thái độ của mình, một khi thái độ không còn sẽ chẳng biết tương lai ra sao, khiến cho tư duy tuyệt vọng, hành động sai lầm.

Thế nên khi đắc ý phải giữ mình, khi thất ý cần phải giữ thái, thái độ trầm tĩnh, bình lặng mới không dẫn đến sai sót.

17. Làm người thì cần phải hỉ lạc có độ

Có câu vật cực tất phản, vui chơi giải trí có chừng mực sẽ giúp điều tiết tâm lý, giải tỏa áp lực, giúp người thoải mái. Còn vui chơi quá độ không có điểm dừng ắt sẽ khiến thân tâm tổn hại, đầu óc hoang mang, tinh thần mệt mỏi mất đi sức lực và sự thanh tỉnh vốn có của mình.

Cổ nhân nói: “Đại phàm khoái ý xử, tức thị đa bệnh xử” (Chỗ vui vẻ nhất cũng chính là chỗ nhiều bệnh tật đau buồn nhất), thường thì những nơi khiến ta vui vẻ, hưng phấn tột độ lại là nơi khiến ta mất đi ý chí, dẫn đễn chỗ thống khổ, hối hận.

18. Làm người đối nhân dùng tình cảm, đối việc dùng lý tính

Xử lý công việc thì không thể cứ dựa vào tình cảm của mình mà làm, nếu không ắt sẽ gặp phiền phức. Có đôi khi cảm giác của con người là sai trái, sự việc nó không nhất định là đơn giản như những gì chúng ta nghĩ, như những gì chúng ta nhìn thấy ở bề mặt.

Chỉ khi một người khi có thể dùng lý tính mà làm việc mới có thể tránh khỏi những sai lầm đáng tiếc xảy ra. Xử lý công việc một cách có lý trí mới giúp ta không phải ôm hận và nuối tiếc.

Blog Radio Sưu tầm và tổng hợp.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top