Phát thanh xúc cảm của bạn !

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

2017-03-29 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 3 không nhiều màu sắc, lãng mạn, kiều diễm như những ngày thu tháng 10, không rực rỡ, ồn ào, sôi nổi như những ngày tháng 5 tràn ngập nắng. Tháng 3 được tạo hóa ban tặng phép màu diệu kỳ khiến bao trái tim thêm một lần thổn thức, ấm nóng như mối tình đầu.

***

Tháng 3 khẽ khàng lướt qua khe cửa mang chút gió lạnh ẩm ướt của những ngày mưa phùn lây phây. Trong mắt của một kẻ si tình thì tháng 3 là nàng thơ, nhẹ nhàng, duyên dáng làm hắn lạc bước trong đôi mắt trong veo ấy mà chẳng tìm được lối ra.

Tháng 3 không nhiều màu sắc, lãng mạn, kiều diễm như những ngày thu tháng 10, không rực rỡ, ồn ào, sôi nổi như những ngày tháng 5 tràn ngập nắng. Tháng 3 được tạo hóa ban tặng phép màu diệu kỳ khiến bao trái tim thêm một lần thổn thức, ấm nóng như mối tình đầu.

Ai yêu Hà Nội thì chắc hẳn sẽ yêu lắm những ngày tháng 3, những ngày sống trong lòng Hà Nội mà trải nghiệm cái đẹp của thành phố bằng tất cả các tri giác. Được nhìn, được sờ, được ngửi, được nếm và được nghe những thứ đặc trưng đã tạo thành mùa xuân miền Bắc.

Cảm nhận cái rét ngọt cuối mùa

Hà Nội những ngày tháng 3 vừa gõ cửa, vẫn còn vương lại cái rét ngọt cuối mùa. Không biết từ điển định nghĩa “rét ngọt” là gì, nhưng ta thấy có chút gì đấy lành lạnh nhưng không phải xuýt xoa, ngọt ngào như que kem đang tan nhanh trong miệng.

Làn gió cuối mùa yếu ớt khẽ khàng lay lay chiếc lá bàng cuối cùng rơi xuống, ấp ủ bao nhựa sống để một mai những cơn mưa xuân đánh thức sẽ nở tung ra nhưng chồi non xinh xắn, mơn mởn. Một chút chuyển mình nhẹ nhàng vừa thoảng qua mà ta đã kịp đón lấy - đó là thời khắc giao mùa.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Thoang thoảng đâu đây hương tháng 3 - Hương hoa bưởi

Có những ngày tháng 3 khiến bước chân ai đó ngập ngừng trên phố, chợt chạm tới một hương vị thân quen, đó là thứ hương của đất trời, hương của tháng 3, hương của những chùm hoa bưởi trắng ngần, chúm chím trên xe hàng rong.

Người bán rong, cần mẫn đẩy chiếc xe thồ được xếp gọn gàng những chùm hoa bưởi ắp hương như chở cả tháng 3 qua từng ngõ ngách Hà Nội. Giữa chốn đô thị phồn hoa, những ngày tháng 3 được ướp đầy hương hoa bưởi, cái thứ hương gợi cho con người ta chút hoài cổ, bình dị, đằm thắm làm ta say. Thứ hương mà bất giác chạm tới, ta mênh mang với cái cảm xúc khó tả. Nhưng khi xa lại cồn cào, nhung nhớ đến nao lòng. Chợt nhớ bát chè hoa cau mẹ ta ướp thêm hương của tháng 3, nhớ đến mái tóc mây của cô gái Hà Thành thoang thoảng hương bưởi, buông dài năm xưa.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Chạm đến những cơn mưa không trọng lượng - Mưa phùn

Năm nay, những ngày tết khô ráo, người ta kháo nhau: “Năm nay lại không có mưa xuân, lại mất đi một mùa mưa phùn”. Chợt có nghe thấy tiếng thở dài hắt ra, có lẽ người ta đang mong ngóng một điều gì đó, phải chăng là những hạt mưa xuân mù trời?

Rồi thì tháng 3 cũng đã gọi những cơn mưa xuân trễ hẹn kia trở về, tuy trễ hẹn nhưng cơn mưa ấy vẫn tròn trịa, đầy đặn và làm tốt trách nhiệm mà tạo hóa đã giao phó. Đã đánh thức cả đất trời sau cả một mùa đông ngủ quên. Những cành cây khẳng khiu kia, khi bình minh thức giấc bỗng thấy lú nhú búp non xinh xinh, đang cố vươn mình để hứng lấy từng hạt mưa xuân mát lành. Cây bàng góc phố đã tự thắp lên mình những ngọn nến xanh, nghìn ngọn nến mưa lung linh như khiến bừng sáng cả vùng trời.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Mưa xuân không mang cho ta cảm giác vương vấn như những cơn mưa mùa thu nhưng dường như nó lặng hơn, mưa giăng giăng kín lối ta về. Đêm qua, khó ngủ nằm đếm từng tiếng mưa đều đặn gõ vào mái tôn mà khiến lòng nặng trĩu. Tiếng mưa như gõ vào lòng ta thứ âm thanh khắc khoải, trầm buồn. Có cái cảm giác mênh mang như rơi vào khoảng không rỗng tuếch, chợt hờn dỗi cả những giọt mưa vô tình kia, chẳng thể thấu được ta.

Mưa xuân đánh thức cả một vùng trời trắng muốt, tinh khôi - Hoa sưa

Ai đã từng giữ một mối tình với tháng 3 thì chắc hẳn sẽ thấy bối rối mỗi khi tháng 3 qua phố. Cái cảm giác lạ lắm mà không thể gọi thành tên mà chỉ những người đã lỡ yêu tháng 3 mới hiểu.

Tháng 3 này ta không trễ hẹn với em đâu nhỉ? - Những cánh hoa nhỏ li ti, mịn màng, trắng tinh khôi như thắp sáng cả một vùng trời tháng 3. Cùng với những cơn mưa xuân nhẹ bay, trên nền cái màu xanh mướt của những tán lá sưa, những chùm sưa trắng trong tinh khiết tựa tâm hồn người thiếu nữ đang độ tuổi xuân sắc ấy sẽ làm mê muội biết bao kẻ đã trót nặng lòng gắn với những kỷ niệm cùng hoa sưa.

Theo truyền thuyết kể lại, hoa sưa có lẽ là hồn một cô gái ngàn xưa kết tinh thành bạch ngọc. Cứ mỗi độ xuân về lại nhớ chàng trai Hà thành nên hiện ra mơ hồ, thoáng qua một ít ngày ngắn rồi lại bay về hư ảo.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Giữa cuộc sống bon chen, ồn ào, hoa sưa chọn cho mình cách riêng, em lặng lẽ nở, lặng lẽ khoe sắc, và lặng lẽ rơi. Nên không phải ai cũng biết đến sự tồn tại của hoa sưa. Cái lặng lẽ của em khiến bao kẻ ngơ ngác đứng dưới gốc sưa đã rợp bóng lá, mà tiếc cho một mùa hoa vội vàng không kịp chờ đến ngày hội ngộ.

Mưa tan và gọi nắng về

Rồi hạt mưa phùn cuối cùng cũng chịu dừng bước. Nhường chỗ cho những tia nắng vàng, đang gắng sức vén màn mây dày đặc kia để hong khô vạn vật sau những chuỗi ngày mưa dài. Ngoài hiên những vạt nắng đang khúc khích, nô đùa, nhảy nhót khiến lòng ta rộn ràng trở lại.

Vạn vật như được bừng sáng, từng chiếc lá non vẫy vẫy bàn tay nhỏ xinh, đón chào một ngày nắng mới. Phố phường lại náo nhiệt, hồ hởi trong một ngày đầy nắng, người đi đường cũng thấy dễ chịu hơn khi không phải khoác lên mình những chiếc áo mưa vướng víu. Ta thấy có cô bé đang đưa tay bắt lấy những tia nắng vàng rọi qua cửa sổ và mỉm cười sung sướng.

Cho ta giữ lại một tháng 3 của riêng mình!

Quy luật của tạo hóa, vòng xoay chuyển của đất trời, tháng 3 đến rồi đi. Nhưng ta đang cố giữ lại những khoảnh khắc đẹp nhất của những ngày xuân căng đầy, bước thật chậm, thật chậm để cảm nhận những hương vị ngọt ngào đấy. Muốn đong đầy, níu giữ từng giây phút trong tay mà cảm thấy bất lực. Đành chờ đợi một tháng 3 nữa sẽ đến! Còn ta sẽ giữ lại một tháng 3 của riêng mình.

© Peaceful – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

back to top