Ý xuân tình
2024-06-03 19:30
Tác giả:
Mộng Như
Có những mùa yêu chỉ mập mờ
Có kẻ khi buồn khóc ngẩn ngơ
Bởi lẽ ý tình đau khóe mắt
Ánh hào quang tỏa khắp nhân gian
Có những lời yêu ta cứ vui
Khi tình vẫn đẹp và chung đôi
Khi đời luôn vẽ trong xao xuyến
Khi lời ta say trong ngất ngây
Anh sẽ vẽ hồn em trong vui ca
Thơ nào là ý mộng thì xa
Thơ nào biết sẽ yêu và hận
Anh sẽ vẽ hồn em trong ngân nga
Như chú chim non mộng hết rồi
Chim về hót mãi và bay đi
Chim về hót mãi bao đêm tối
Khúc ca tình và ánh trăng vui
Có những vầng trăng chiếu trên cao
Chiếu trên mặt đất tựa trời cao
Mưa thu bay vội trong nắng cháy
Mặt trời không chiếu ánh vầng mây

Cầu vồng là cầu vồng sau mưa
Khi cơn bão tới ta vui đùa
Khi trong ánh mắt ta thấy bão
Cầu vồng che khuất biển thu trào
Anh đã yêu em trong sầu mộng
Gọi thơ tình vào trong tơ tưởng lòng
Gọi tình hồn suy nghĩ tựa bão giông
Và lụy mãi cho cô đơn ảo vọng
Có ngày xuân mà biết hè vẫn nóng
Mơ ban ngày mà khao khát ban đêm
Hai khối tình xa khuất những êm đềm
Vùng sóng gió khi thu không còn nữa
Mây ngừng bay và nắng không còn lửa
Mặt trời làm u tối cả nhân gian
Mặt trăng lên và khi ảnh lụy tàn
Mùa yêu cũ và khi nồng say hết
Anh đã yêu mùa gió và mùa thu
Anh đã yêu may mắn trong chờ đợi
Ánh nhân tình khi xuân không sang vội
Anh đã yêu hồn mộng trời thanh
.jpg)
Biển ngân tình sóng vẫn hình thành
Cuốn cát biển vô trong miền cát trắng
Cây xa khuất mặt trời không còn lặng
Bay trong xa là cánh diều màu cánh xanh
Biển thổi gió và ưu tư niềm nhớ
Có một lần ta không biết vô tư
Mà sau cuối là lòng không chờ thu
Mênh mông biển là mây và sông núi
Cõi trời êm và vô tư vẫy gọi
Cõi thiên đường không vẽ những hồn thiêng
Bên kia sông là một cơn gió thổi
Dưới đáy sông là một tảng đá trôi
Có một người vẫn đứng và chờ đợi
Có một người thâu tóm cả trời điên
Và nắng cháy đem cơn mưa vào biển
Có một người ngồi chèo thuyền ra khơi
Để chở khách sang sông và sang suối
Cuối con đường có giận dữ và kiêu căng
Nắng vẫn xanh và mong ước thay đổi
Việc ta làm là ác niệm trong nhân tâm;
© Mộng Như - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Chấp Nhận Chính Mình, Hạnh Phúc Sẽ Tới | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.
Cảnh vẫn thế nhưng người thì chẳng còn thương tôi
Tôi và anh, hai con người vượt qua được định kiến xã hội nhưng chẳng thể nào vượt qua được cái gọi là thời gian. Tôi vẫn còn nhớ rõ ngày anh đi, trời đã mưa lớn đến thế nào, chắc là bởi ông trời cũng cảm thấy xót thương cho chuyện tình đôi ta.
Nhà có hoa Tigon (Phần 1)
Hơn hai mươi năm nơi đất khách, chính tôi cũng không biết mình đã sống sót bằng cách nào. Tôi lặng lẽ chấp nhận số phận, mặc nhiên tin rằng đời mình rồi sẽ trôi qua trong cô quạnh, không trở về nơi từng là nhà, từng là hạnh phúc, từng là cả một sự nghiệp. Thế nhưng đến cuối cùng, tôi vẫn không thể thôi nhớ cố hương. Tôi chỉ mong sau khi chết đi, tro cốt của mình có thể được rải xuống mảnh đất nơi tôi đã lớn lên.
Có những yêu thương ở lại
Một miền ký ức chậm rãi mở ra từ những ngày thu ẩm ướt trên cao nguyên, nơi hình bóng ngoại với giọng hò ru ngủ, mùi cá kho quen thuộc và căn phòng cũ đầy kỷ niệm. Giữa những bôn ba cuộc sống, nối nhớ ngoại trở thành sợi dây lặng lẽ nối quá khứ và hiện tại, để rồi khi ngoại rời xa, điều ở lại không chỉ là tiếc nuối, mà là tình thương âm thầm theo ta suốt cả quãng đời.
Ai rồi cũng sẽ trở thành 'người cũ' của chính mình
Hôm nay, nếu ai đó hỏi tôi: "Yêu là gì?", tôi sẽ không còn tự tin định nghĩa như cô bé 14 tuổi năm nào. Tôi chỉ biết rằng: Yêu là khi ta chấp nhận đau lòng để học cách trưởng thành. Là khi ta hiểu rằng, rung động hay cảm động, hạnh phúc hay dằn vặt, tất cả đều là những mảnh ghép không thể thiếu để tạo nên thanh xuân.

















