Phát thanh xúc cảm của bạn !

Xe ơi

2023-01-27 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Những người thân chúng tôi có nhau trong tâm tưởng trong những kỷ niệm từng bên nhau. Những người thân chúng tôi có nhau trong niềm yêu thương và nỗi mong muốn những người thân của mình được hạnh phúc nhất.

***

Tôi gọi

Xe ơi

Mà cứ thấy nao nao trong long.

Lòng tôi da diết nhớ về xe, chiếc xe lam của ba tôi ngày nào vẫn băng băng ngang dọc khắp chốn khắp những nẻo đường gần xa của thành phố này, là phương tiện mưu sinh của cả gia đình tôi.

Xe ơi

Tôi gọi mà ngỡ như đang gọi ba tôi vậy. Tôi nhớ hoài về ba, ngay cả khi tôi bận rộn và lo toan trăm nghìn việc khác nhau.

Ngày đó, tôi còn nhỏ lắm, ba tôi vẫn hay thi thoảng chở tôi theo cùng. Tôi ngồi ở băng ghế sau xe, còn ba tôi lái xe phía trước, mà không hiểu sao ba tôi chỉ dẫn mỗi mình tôi theo, rồi tôi cùng ba rong ruổi cả ngày, đến giờ ăn thì hai ba con ăn trong quán, rồi ba tôi lại tiếp tục dừng xe ở bến để đón khách, những lúc ấy tôi ngồi nép sát vào tận phía trong để nhường lại chỗ cho khách ngồi, vì họ đi xe là sẽ trả tiền cho ba, rồi ba lại cho tôi mấy đồng cắc tròn tròn, ba nói con cứ cất đó, thích ăn gì thì ăn.

Ngày đó tôi con nít lắm, cứ thấy tiền là sáng mắt lên vui vẻ, nhưng tôi cũng hiểu ba tôi kiếm tiền rất cực khổ nên tôi cứ dành dụm, chủ yếu là tôi hay mua đồ ăn vặt cho bé út, còn lại tôi cứ giữ đó, không biết phải mua gì, vì tất cả những gì tôi cần má tôi đã mua đầy đủ.

Tôi nhớ bến xe ngày ấy với cơ man nào là xe, nhiều lúc tôi cứ lóa mắt trước cả hàng xe thật dài nối đuôi nhau ở bến, mà ba tôi nói tất cả đều có quy định, không được tranh giành khách của nhau.

Tôi nhớ có những ngày ba chạy xe về nhà là tối mịt, má tôi cứ phải để phần cơm cho ba, rồi tôi lớn lên, phải phụ má bán hàng, phải lo bài vở đèn sách, không còn thời gian để theo ba nữa. Ba tôi một mình vẫn miệt mài với xe lam, kiếm tiền lo cho các con.

Tôi thích nhất là những ngày tết, ba tôi chở cả nhà đi chùa đầu năm, rồi đi chơi khắp thành phố. Đó là những phút giây hạnh phúc nhất của gia đình ba má tôi. Chị em tôi được mặc áo quần mới, xúng xính nhìn nhau rồi ai cũng nói mình là đẹp nhất, còn ba má tôi chỉ cười vui. Tôi không biết má tôi còn lưu giữ lại những tấm hình của những ngày đó không, vì tôi nhớ ba má tôi đã chụp hình nhiều lắm với mấy chị em tôi.

Tôi không nhớ ba tôi nghỉ chạy xe lúc nào, ba chuyển qua công việc của hợp tác xã, và ba chủ yếu làm việc trong văn phòng, chứ không chạy xe nữa, rồi chiếc xe lam ngày nào đã về đâu

Tôi cố nhớ nhưng không nhớ nổi.

Tôi chỉ thấy lòng nao nao không nguôi và muốn chảy nước mắt khi nhớ đến xe lam của ba ngày nào. Tôi nghĩ bây giờ xe lam không còn nữa, nhưng cả nhà tôi sẽ nhớ mãi về nó.

Tôi sống với ba má tôi hai mươi mấy năm, rồi tôi cũng sống cùng gia đình nhỏ của tôi hai mươi mấy năm. Nếu người ta hỏi tôi nhớ gì nhất, thương gì nhất trong suốt thời gian ấy, thì chắc tôi chỉ biết cười, vì những gì tôi nhớ tôi thương là nhiều lắm, không kể hết được không viết hết được.

Nhưng để chọn một vị trí cao nhất, cho đúng với câu hỏi của người muốn hỏi, tôi sẽ nói:

Tôi nhớ nhất và thương nhất là khi tôi sinh con, vì tôi sinh mổ nên sau khi tỉnh lại, tôi thấy mình được nằm trên một băng ca, rồi có mấy người đàn ông xúm lại chuyển băng ca của tôi xuống dưới lầu, là cái giường mà tôi được nằm. Ba tôi là người đầu tiên sát bên và nhấc bổng cái băng ca, rồi cười rất tươi cùng tôi, mà sao lúc đó tôi sinh ở bệnh viện tỉnh nhưng lại di chuyển như thế chứ không có thang máy.

Tôi sinh con mà ba má tôi túc trực đêm ngày, cứ như tôi là một báu vật của ba má. Tôi nhớ dáng ba to cao khỏe mạnh, cứ nắm chặt một thanh của cái băng ca rồi đi thoăn thoắt, tôi nằm bên trên mà cứ lo nặng quá cứ thương ba quá, mà nước mắt chảy dài làm má tôi la, má nói người mới sinh không được khóc sẽ ảnh hưởng đến mắt sau này.

Xe ơi và ba ơi.

Tôi gọi thầm mãi như thế, đó là những gì in sâu nhất trong tôi, là nụ cười của ba là dáng đi của ba, và những gì ba lo lắng ba đau đáu gởi cho tôi.

Người ta gọi là kỷ niệm, còn tôi gọi là niềm thương nhớ.

Tôi biết má tôi sẽ vui khi tôi viết như thế, vì tôi biết má tôi cũng nhớ ba tôi không nguôi, mấy chi em tôi cũng vậy, mà một năm có một ngày giỗ ba là cả nhà tôi quây tròn cùng nhau, ồn ào rộn ràng mọi điều mọi chuyện.

Tôi đã cùng ba, tôi đã cùng má, tôi làm sao quên được những giọt mồ hôi ba má tôi đã đổ xuống thấm đẫm áo bao ngày. Tôi làm sao quên được những cơ cực vất vả ba má tôi đã trải qua, để có được năm đứa con và chín đứa cháu hôm nay, rồi có thêm ba chắt nữa đó, mà ba tôi không kịp ở lại để nhìn thấy, để chỉ mỗi má nhìn luôn phần của ba và thương luôn phần của ba.

Tôi đã cùng chị, tôi đã cùng anh, tôi đã cùng các em tôi

Một thời tuổi thơ, một thời người lớn, rồi lần lượt mấy chị em tôi lập gia đình, lại có những lo toan vun vén riêng, lại có những gia đình nhỏ của riêng mình, nhưng dưới ngôi nhà chung đó, ngôi nhà của ba má tôi đã hơn sáu mươi năm ở đó, tôi đã có những thắm thiết tình thương của chị, của anh, của các em tôi, mà tôi nghĩ tôi nhớ kỷ niệm này, chuyện vui này, thì chắc chị tôi anh tôi hay các em tôi sẽ nhớ những chuyện khác.

Nhiều nhiều lắm

Những trận đòn của ba má, những lần cả nhà xúm xít bên nhau quanh mâm cơm, cười nói rôm rả, những lần cả nhà cùng ngồi xem một chương trình nào đó mà cứ bàn luận cùng nhau trước cái ti vi đen trắng, những lần được đi chơi được học được làm biết bao công việc chung trong nhà.

Là mấy chị em tôi đó, cùng được má tôi rứt ruột sinh ra

Là điều mà người ta nói là tình thân máu mủ ruột rà

Tôi nghĩ vậy là đủ, vì dòng máu đang chảy trong cơ thể của mấy chị em tôi là do ba má tôi tạo ra, là do ba má tôi trao cho, còn nhiệm vụ của mấy chị em tôi là phải biết lớn lên và giữ gìn sự sạch trong cho dòng máu đó.

Tôi nghĩ vậy là đủ, vì chính dòng máu là điều thiêng liêng nhất kết nối tất cả những người thân ruột thịt lại với nhau, cho dù mỗi người ở mỗi nơi với những cuộc sống khác nhau, nhưng người này và những người này luôn in bóng trong lòng người kia và những người kia. Những người thân chúng tôi có nhau trong tâm tưởng trong những kỷ niệm từng bên nhau. Những người thân chúng tôi có nhau trong niềm yêu thương và nỗi mong muốn những người thân của mình được hạnh phúc nhất.

Vậy thì từ ý nghĩa sẽ là thừa rồi, vì tôi nghĩ không ai sử dụng từ ý nghĩa cho những tình cảm thân thiết ruột thịt trong gia đình, đơn giản vì khi người ta cùng chung huyết thống, tự khắc người ta thương nhớ nhau, đùm bọc và che chở cho nhau.

Những người thân ơi, xe ơi và những ngày xưa ơi

Tôi nhớ những lúc trời nắng chang chang như lữa dội trên đầu, mà ba tôi vẫn kiên nhẫn chờ để đón từng người khách, khi nào xe kín chỗ thì ba mới chạy, mà có nhiều lúc tôi cứ thấy sốt ruột cứ muốn ba chạy cho rồi vì nóng quá. Tôi thấy phục ba tôi vì sự kiên nhẫn, vì cứ nhiều lần như thế, vì có nhiều xe lam lắm, mà chủ yếu là khách quen thì họ mới lên xe.

Má tôi nói chắc bà mụ đã nắn nhầm tôi, vì thật ra tôi phải là con trai mới đúng, vì tôi nóng tính, rất nóng tính. Có lẽ vậy mà tôi ghét sự chờ đợi, vừa mất bao nhiêu thời gian vừa nóng nực khó chịu, cảm giác người cứ bồn chồn sao sao, nên nếu phải chờ một điều gì đó, một việc gì đó là tôi lại gắt lên.

Người ta nói thời gian là vàng là kim cương gì gì đó, tôi chẳng quan tâm, vì với tôi, thời gian là máu, là máu chảy trong tôi, mà từng giọt máu thì quý giá biết nhường nào.

Tôi nhớ một lần duy nhất tôi tan ca làm, hôm đó là anh đến nhà chở tôi đi làm, lúc đó chúng tôi đang quen nhau, và chờ anh đến đón, nhưng tôi chờ mãi, chắc khoảng hơn mười lăm phút mà anh không đến, tôi lặng lẽ đi bộ về nhà, sau đó mới biết anh ngủ quên. Tôi không chờ được, tính tôi là như thế, nên những lần sau anh luôn sớm hơn hoặc đúng hẹn.

Tôi muốn gọi

Xe ơi

Nhưng lần này là chiếc xe máy của anh, chiếc xe máy mà cả anh cả tôi đều rất thương, vì chúng tôi đã có những ngày tháng đầy ắp hạnh phúc bên nhau.

Tôi muốn gọi

Xe ơi

Nhưng lần này là chiếc xe rất cưng của cả anh và tôi, là chiếc xe Dream mà chúng tôi đã chắt bóp dành dụm mãi mới mua được, rồi khi xây nhà xong, vì thiếu tiền nên anh chấp nhận bán đi, trong nỗi tiếc nuối của anh và của tôi.

Tôi muốn gọi

Xe ơi

Là chiếc xe đạp đã bên tôi bao tháng ngày, đã cùng tôi buồn vui muôn nẻo, trên những con đường của những ngày làm cô học sinh cấp ba, của những ngày làm cô sinh viên. Xe đạp đã ghi dấu trong tôi bao yêu mến bao người bạn một thưở bên nhau.

Còn bây giờ tôi không gọi

Xe ơi

Vì mỗi ngày chiếc xe vẫn trong nhà vẫn sát bên tôi, mà tôi không còn đi làm nữa nên ít sử dụng đến xe, chỉ ngồi lên xe mỗi khi có việc cần thiết đi xa một chút, còn lại tôi toàn là đi bộ thôi. Mọi người có cười không, vì có vẻ như tôi bị ngược, tôi ghét chờ đợi nhưng lại rất thích đi bộ, tôi ghét chờ đợi nhưng lại rất thích được học sự kiên nhẫn, và tôi ghét chờ đợi, nhưng tôi lại hiểu tận cùng câu này

Dục tốc bất đạt

Tôi hiểu

Cái gì cũng có hai mặt của nó, ngay cả tấm huy chương cũng thế mà, nếu chờ đợi làm tôi mất thời gian, thì tôi lại được tĩnh lặng để làm những công việc khác mà tôi yêu thích, mà vì trước đây tôi cứ mãi lao theo cái gọi là công việc gọi là mưu sinh, nên dần quên mất đi những gì tôi hằng có và hằng yêu quý.

Ví như tôi đang viết đây, là một việc mà tôi hay làm khi còn đi học ở ba cấp học, ở đại học, rồi đi làm rồi quên luôn.

Hiện tại, tôi không vui cũng không buồn, tôi cũng không chờ nữa, tôi thấy sống vậy là đủ. Tôi thích được tĩnh lặng, đơn giản và nhẹ nhàng.

Có lẽ tất cả đều giống nhau, là khi càng lớn tuổi người ta càng hay sống với những hồi ức của riêng mình, mà với tôi, một trong những phần hồi ức rất lớn không thể quên trong tôi, là những bài hát của ngày xưa tôi hay hát. Tôi không phải ca sĩ, tôi chỉ thích hát nên hay bắt chước hát theo, có đúng có sai tôi vẫn cứ hát, vì mỗi khi vậy, tôi lại thấy như cuộc sống này có ý nghĩa hơn, vì cứ hát là cảm xúc trong tôi lại đong đầy, mà tôi luôn yêu cảm xúc vô cùng.

“Đêm nay bên thềm mơ bóng ai

Đời ca hát cho người mua vui

Nhưng khi cánh nhung khép im lìm

Ánh đèn lặng tắt, mấy ai không buồn

Người đến bên đời

Khi vui trăm ngàn lưu luyến

Nhưng hoa xưa đã tàn úa, đâu còn

Đời ta là bến, ai qua ghé thăm đôi lần

Nhớ chăng tiếng ca cung đàn ngày xưa

Đêm đêm mơ về một dáng ai

Dừng chân bước giang hồ phiêu linh

Mưa rơi vẫn rơi mãi không ngừng

Có người ca sĩ, khóc đời quạnh hiu”

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Gia đình là nơi mà ai cũng muốn về | Family Radio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Cho con cả bầu trời

Cho con cả bầu trời

Chị nói là mẹ sẽ cho con cả bầu trời này trong đó có vô vàn tình thương của mẹ gởi theo con, để ở một nơi thật xa con sẽ luôn có mẹ, luôn có tình thương của mẹ bên cạnh, và con sẽ được ấm áp được bình yên dù không có mẹ bên cạnh.

Ngày ta gặp nhau

Ngày ta gặp nhau

Anh có đếm những ngày xuân lặng lẽ Khi cả anh cả em đều cùng ngóng trông nhau Khi bao xuân qua ta cứ mãi đợi chờ Vì những niềm vui vẫn cứ còn dang dở

Nhân vật

Nhân vật "thức tỉnh" và thể loại bi kịch

Việc các tác giả xây dựng những nhân vật "thức tỉnh" có lẽ giúp người xem nhìn nhận khái quát về nhân vật sớm hơn, cũng tạo nhiều cảm xúc hơn khi xem, đọc kịch. Nhưng đồng thời cũng giúp bi kịch đi sâu hơn, khi những nhân vật đó đã hoàn thành "sứ mệnh" của mình.

Ngày toàn thắng

Ngày toàn thắng

Rồi một buổi sáng chị mở bừng mắt khi tiếng cô phát thanh viên trên đài liên tiếp đưa tin về những cuộc rút quân của giặc Mỹ, chị Nhành thấy vui như mở cờ trong bụng. Chị cứ ôm chặt con vào lòng và gọi tên anh, nhưng chị không thể biết được ngày nào là chính xác anh quay về bên chị.

Lòng tự kiêu

Lòng tự kiêu

Rồi cuối cùng khi anh ta giật mình quay lại sau một khoảng thời gian dài bỏ mặc người mình yêu như thế thì cô gái đã hạnh phúc bên một người khác. Điều mà anh ta không thể ngờ tới, vì anh ta rất tự tin là cô gái đã yêu anh ta sâu nặng như vậy thì chỉ chờ đợi mỗi anh ta mà thôi cho dù là có chờ đến bao lâu.

Tình điên dại

Tình điên dại

Tiếng tình yêu nghe sao mà da diết Nửa hồn tình anh biết gửi tặng ai Nửa mây mù chia cắt đốt hình hài Mà đau quá anh gọi mây bất diệt

Xã giao

Xã giao

Đàn ông quả nhiên không thể tin Trêu đùa xong xuôi rồi vô hình Xã giao vài câu thì biến mất Vậy nói câu đó để làm chi.

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Nợ chàng trai thanh xuân một lời cảm ơn và xin lỗi!

Có nghĩa là tôi không hề thật sự thích con người cậu ấy như cách mà cậu ấy thích tôi, cái tôi thích ở cậu chỉ đơn giản là vẻ bề ngoài của cậu. Tôi nhẹ nhõm khi cuối cùng cậu đã có thể từ bỏ một chút rung cảm đó với tôi để tìm được người đáp lại được tình cảm của cậu.

Buông bỏ - Buồn buông

Buông bỏ - Buồn buông

Từ bỏ đôi lúc không phải là hèn nhát mà là dũng cảm, dũng cảm buông tay để có cơ hội. Khoảnh khắc ấy bạn đã lựa chọn con đường hạnh phúc riêng cho bản thân. Cánh cửa này khép lại sẽ có cánh cửa khác mở ra. Buông bỏ chính là một khởi đầu mới cho một kết thúc buồn.

Niềm kiêu hãnh

Niềm kiêu hãnh

Mà tôi tin là tất cả những người dân của đất nước sẽ thấy rất kiêu hãnh rất hạnh phúc khi nhìn hình ảnh của Tổ quốc, hình ảnh của đất nước được bay cao đầy khí phách, đầy oai hùng và thật đầy rất nhiều kiêu hãnh chứa đựng trong đó, và sẽ thêm yêu đất nước mình.

back to top