Tình anh công sở 4.0 - Làm điều mình thích hay học cách yêu thích điều mình làm?
2025-06-16 13:25
Tác giả:
Cuốn sách đề cập đến những vấn đề mới về việc làm trong thời đại 4.0, khi mà trí tuệ nhân tạo khiến thị trường lao động trở nên khốc liệt hơn. Tác giả muốn nhắn nhủ tới người đọc, muốn trở thành nhân viên không thể, chúng ta nên biết tận dụng công nghệ, biến nó thành trợ thủ đắc lực.
***
Nhiều người luôn nghĩ rằng nếu được làm công việc mà bản thân yêu thích, họ sẽ lao động một cách hào hứng hơn. Có điều, hãy chắc chắn rằng bạn phù hợp với công việc đó.
Tại sao càng làm việc càng khiến bạn không vui?
Việc yêu thích công việc hay không, nhiều lúc không được quyết định bởi tính chất của công việc, mà được quyết định bởi tâm thái của bạn đối với công việc.
Trong xã hội này, muốn tìm được một công việc mà bản thân thực sự yêu thích quả thực là quá khó khăn, thông thường công việc của bạn hoặc là không đúng chuyên ngành, hoặc là đãi ngộ và tiền lương không khiến bạn hài lòng; hoặc là phải tăng ca thường xuyên, hoặc là phải đối mặt với các mối quan hệ xã hội phức tạp…
Cho dù là vậy, mọi người vẫn vừa chán ghét công việc mình đang làm, vừa ra sức tìm kiếm công việc lí tưởng mà tự bản thân cho rằng nhất định mình sẽ hài lòng.
Đại Vĩ cảm thấy bản thân thật may mắn vì đang được làm công việc mình yêu thích. Trước đây, khi mới chân ướt chân ráo vào làm tại một công ty nọ, cậu chủ yếu phụ trách công việc viết thông tin sản phẩm, tuy không cần tăng ca, nhưng việc phải làm mỗi ngày đều phức tạp, tiền lương và đãi ngộ lại không được như mong muốn.

Giống như rất nhiều người khác, Đại Vĩ cũng không muốn làm công việc này lâu dài. Nhưng điểm khác biệt giữa cậu và người khác là, rất nhiều người rời bỏ công ty chỉ đơn thuần là vì muốn rời bỏ, nhưng lại không biết rốt cuộc mình muốn làm công việc nào, còn Đại Vĩ đã có mục tiêu rất rõ ràng, làm thiết kế đồ họa.
Nhưng chuyên ngành của cậu không phải là thiết kế đồ họa. Đối với cậu mà nói, làm công việc này đồng nghĩa với việc phải bắt đầu lại từ con số 0. Đại Vĩ đã dùng hai tháng tiền lương để đăng ký một lớp bồi dưỡng thiết kế đồ họa. Thời gian ngoài giờ làm và ngày nghỉ cuối tuần, Đại Vĩ đều dành để đi học, mưa gió không cản bước chân cậu, cậu cứ kiên trì như vậy tới khi khóa học kết thúc.
Mặt khác, ở chỗ làm, hàng ngày Đại Vĩ không chỉ hoàn thành công việc của mình đâu ra đấy, mà còn hăng hái giúp đỡ các đồng nghiệp làm công việc liên quan đến thiết kế đồ họa một cách bài bản.
Trong lúc rảnh rỗi, Đại Vĩ cũng sẽ gửi tác phẩm do mình thiết kế tới trang web thiết kế đồ họa, giao lưu với những người cùng sở thích, học hỏi lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ.
Sau đó, khi Đại Vĩ xin thôi việc, để giữ chân cậu, công ty quyết định điều cậu đến phòng thiết kế đồ họa, nhưng cậu đã từ chối. Cậu nói rằng: “Tôi từ chức và rời đi là vì tôi biết, nếu muốn phát triển năng lực của bản thân tốt hơn, muốn có thành tích trong lĩnh vực này, thì tôi cần phải đến công ty thiết kế chuyên nghiệp hơn.
Dù phải bắt đầu lại từ con số 0, nhưng sự trưởng thành trong mỗi ngày sau đó đều sẽ được tính theo cấp số cộng, thậm chí là cấp số nhân.” Sau đó, Đại Vĩ đã trở thành chuyên viên thiết kế đồ họa cho một công ty thiết kế nổi tiếng. Tuy công việc vất vả hơn, nhưng cậu lại thích thú, làm việc trong tâm thái thỏa mãn và vui vẻ mỗi ngày.
Rốt cuộc công việc như thế nào mới khiến chúng ta yêu thích? Đầu tiên, đây phải là công việc mà bạn muốn làm, như vậy bạn mới sẵn lòng dốc toàn tâm sức đầu tư cho nó. Thứ hai, đây phải là công việc mà bạn tự tin thực hiện, như vậy bạn mới không tràn đầy cảm giác bất lực.
Chỉ khi công việc hội tụ hai yếu tố này, mới có thể khiến bạn làm việc nhiệt tình và hăng say, không những có thể nâng cao hiệu suất và chất lượng, mà còn khiến cảm giác thành tựu và hạnh phúc trong bạn tăng lên gấp bội.
znews.vn
Mời xem thêm chương trình:
Như Thế Nào Mới Có Thể Bên Nhau Mãi Mãi | Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn ở đây (Phần 2)
Tình yêu nên là thứ mình trải qua, chứ không phải thứ mà mình mong ước. Những cuộc chia ly không chỉ lấy đi một người, mà trả lại cho ta một con mắt khác để nhìn đời — chậm hơn, lặng hơn, và thấu hơn. Khi đã đi qua tổn thương, ta mới hiểu thế nào là dịu dàng, không phải với người khác, mà trước hết là với chính mình.
Tháng 3 này đây là 3 con giáp được quý nhân phù trợ nhiều nhất
Tháng 3 không chỉ là thời điểm chuyển mùa mà còn là lúc vận khí nhiều người thay đổi. Có 3 con giáp được dự đoán sẽ nhận nhiều sự giúp đỡ, mở ra cơ hội mới trong công việc và cuộc sống.
Không nhớ anh
Một cô gái tưởng rằng bận rộn, ổn định và một mối quan hệ “đủ tốt” sẽ chữa được cô đơn, nhưng càng sống càng rỗng. Ở bên người mới, cô bình yên mà không rung động; gặp lại người cũ, vẫn còn dư âm nhưng biết không thể quay về. Những cuộc chia tay nối tiếp giúp cô nhận ra: có những người chỉ đi ngang đời để dạy ta cách yêu, cách buông, và sau tất cả, điều cần học nhất là quay về sống thật với chính mình, thay vì dừng lại ở một “nhà ga” không thuộc về mình.
Tết này con sẽ về (Phần 2)
Từ khi biết sự thật, tôi đã ân hận và tự trách mình không biết bao nhiêu lần. Tôi cứ nghĩ, giá như ngày đó tôi nghe lời mẹ, thì tôi đã không gặp Phúc Nguyên, và bi kịch cũng sẽ không xảy đến với gia đình tôi. Có lẽ tôi đã có thể tiếp tục sống một cuộc đời yên ổn, hạnh phúc như trước kia.
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.






