Thói quen lề mề
2025-11-21 13:45
Tác giả:
blogradio.vn - Thói quen lề mề lâu dần sẽ hình thành nên tính ích kỉ và thiếu trách nhiệm, từ đó dẫn tới lối sống tự do thái quá, vô tổ chức, vô kỉ luật của cá nhân rong cuộc sống
***
Trong thời đại công nghệ, khi mà ai nấy đã và đang tận dụng từng giây từng phút nắm bắt cơ hội, may mắn để thành công thì vẫn còn rất nhiều người mắc thói quen lề mề.
Lề mề là thái độ làm việc chậm rãi, thiếu khẩn trương, không tôn trọng giờ giấc, không quan tâm đến việc hoàn thành hay hiệu quả của công việc đang thực hiện. Ở bất kỳ môi trường nào, dù trường học, cơ quan, công sở,… ta cũng bắt gặp những biểu hiện rõ nét của thói quen lề mề. Học trò đi học trễ, thầy cô lên lớp muộn giờ, cán bộ công chức đi họp, đi làm muộn, về sớm. Người lề mề thường hay chậm trễ, thiếu ý thức, thiếu tinh thần trách nhiệm, hay trì hoãn, hứa hẹn, chùng chình,… Lề mề ngày càng trở thành thói quen phổ biến trong xã hội hiện đại.
Thói quen lề mề bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân. Trước hết là do ý thức của từng cá nhân. Nhiều người chỉ biết quý trọng thời gian của riêng mình mà chưa nhận thức, ý thức được tầm quan trọng của thời gian, công việc đang làm, chưa biết nghĩ, biết quý trọng thời gian của người khác. Nhiều người cố tình tạo ra sự lề mề để đáp trả hoặc gây sự chú ý đối với mọi người. Ngoài ra, do môi trường sinh sống, làm việc, lao động, chúng ta thường xuyên tiếp xúc với những người có thói quen lề mề đâm ra chúng ta cũng bị lây nhiễm. Thói quen lề mề ban đầu giống như cái mạng nhện, dễ bỏ, dễ cắt nhưng sau dần trở thành dây cáp, khó dứt, khó cắt bỏ. Căn bệnh này nếu không kịp thời loại bỏ, về lâu dài, nó sẽ trở thành bệnh trầm kha chẳng thể chữa trị.

Có thể thấy, thói quen lề mề gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến bản thân, công việc và mọi người xung quanh. Học sinh đi học muộn sẽ không tiếp thu đầy đủ kiến thức, ảnh hưởng đến nền nếp, thi đua của lớp, của trường. Thầy cô lên lớp muộn, ra sớm sẽ khiến học trò phải chờ đợi, bài giảng, kiến thức không đảm bảo, học sinh hổng kiến thức. Người nông dân, công nhân chậm trễ thì thành quả lao động sẽ giảm sút, không đảm bảo tiến độ, năng xuất. Người cán bộ bê trễ sẽ khiến cuộc họp bị gián đoạn, tiêu tốn nhiều thời gian, công sức… Thói quen lề mề lâu dần sẽ hình thành nên tính ích kỉ và thiếu trách nhiệm, từ đó dẫn tới lối sống tự do thái quá, vô tổ chức, vô kỉ luật của cá nhân rong cuộc sống
Thói quen lề mề làm cho công việc trở nên lộn xộn, rối ren, trì trệ, chậm phát triển. Học trò lề mề nên không làm xong bài tập, nhân viên lề mề nên không làm xong báo cáo, lãnh đạo lề mề nên không hoàn thành việc kí kết, mục tiêu, kế hoạch, dự định… Thói quen lề mề gây nên phiền phức, khó chịu cho mọi người. Mối quan hệ giữa người lề mề với người thân, bạn bè, đồng nghiệp vì thế cũng dần xa cách. Nếu một xã hội mà ai nấy đều mắc bệnh lề mề thì kinh tế đất nước bị tổn thất, xã hội sẽ trì trệ, tụt hậu.
Vẫn biết rằng con người không ai hoàn thiện hoàn mỹ. Và lề mề là thói quen bất kỳ ai cũng có thể gặp. Thế nhưng, thay vì để nó ngấm ngầm ăn sâu vào bản thể, mỗi người hãy chủ động thay đổi, ngăn ngừa, loại bỏ. Mỗi người hãy chủ động về thời gian, quý trọng thời gian của bản thân của người khác. Gia đình cần nhắc nhở, phê bình thẳng thắn đối với người thân, con em mình mắc bệnh lề mề. Trường học, cơ quan, công sở cần răn đe, xử phạt nghiêm khắc đối với những trường hợp mắc bệnh lề mề. Chỉ cần mỗi người tự xây dựng cho mình thói quen làm việc nhanh nhẹn, tất yếu, bệnh lề mề sẽ nhanh chóng bị đẩy lùi.
Có câu: “Chớ lề mề trong công việc phải làm gấp, chớ hấp tấp trong việc không cần vội” và “Việc hôm nay chớ để ngày mai”. Thực tế cho thấy, không có bất kỳ ai lề mề, chập chạp, không biết quý trọng thời gian, công việc mà lại thành công cả. Hãy giữ vững niềm tin ở chính mình, hãy tạo cho mình động lực để cố gắng, cuộc sống của chúng ta sẽ trở nên tốt đẹp.
© Xanh Nguyên - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy Buông Bỏ Những Nỗi Buồn Đi Cô Gái | Blog Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






