Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tháng năm về vương nỗi nhớ chia xa

2017-05-10 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Kí ức chợt ùa về khi ve sầu gọi mùa hè đến, mùa của từng chùm phượng đỏ đốt cháy cả không gian. Mùa mà cánh cổng trường như rộng thêm để tiễn ai rời xa ngôi trường thân thuộc. Ngày chia tay, nơi ghế đá thân quen ai đã trao vội cho ai dòng lưu bút. Tay khẽ chạm tay nhìn nhau bối rối, ánh mắt như chất chứa bao niềm cảm xúc nhưng sao cứ mãi ngập ngừng chẳng dám nói ra.

***



Nghe bài hát Giấc mơ thần tiên - Miu Lê

"Tuổi thơ bên nhau, cho ta vô tư với bao mơ mộng

Biết bao tháng ngày bạn kề bên sớt chia

Những lúc lặng thầm thả tung ước mơ lên trời

Bạn ơi nhớ không biết bao những kỷ niệm buồn vui cùng tôi."

Sân trường ngập nắng, ngập những tà áo trắng tinh khôi, những trò đùa tinh nghịch trong giờ chơi, hay những vu vơ giận hờn tâm sự với nhau trên ghế đá. Thời ngây thơ ấy ai mà chẳng có đong đầy bao kỉ niệm, bao ước mơ xa vời, bao lí tưởng đẹp tươi. Ai chẳng bâng khuâng với những mối tình học trò ngây ngô trong sáng. Hộc bàn nơi cất giấu những lá thư chẳng biết tên, biết mặt, chỉ biết có người lặng lẽ đọc rồi e thẹn mỉm cười.

Làm sao quên được từng chỗ ngồi quen thuộc, nơi mà vạch phấn trắng làm chiến tuyến cho những ngày giận nhau. Từng gương mặt từng cử chỉ thân quen của bạn bè thầy cô khi mỗi ngày lên lớp. Từng buổi chiều trên những con đường gió khẽ đùa tung bay tà áo ai làm ta lúng túng.

Tháng năm về vương nỗi nhớ chia xa

Kí ức chợt ùa về khi ve sầu gọi mùa hè đến, mùa của từng chùm phượng đỏ đốt cháy cả không gian. Mùa mà cánh cổng trường như rộng thêm để tiễn ai rời xa ngôi trường thân thuộc. Ngày chia tay, nơi ghế đá thân quen ai đã trao vội cho ai dòng lưu bút. Tay khẽ chạm tay nhìn nhau bối rối, ánh mắt như chất chứa bao niềm cảm xúc nhưng sao cứ mãi ngập ngừng chẳng dám nói ra.

Có ai đó mời bạn bè kí vội lên những tà áo trắng, lũ bạn tinh nghịch với câu chúc ngô nghê, thời đi học ghét nhau ra mặt là thế vậy mà chia tay ai đó vẫn tặng mình nụ cười ấm áp, tặng nhau những ước mơ, những hi vọng để vào đời.

Cuối cấp cũng là lúc chia tay mái trường yêu dấu, chia tay hàng phượng già báo mùa hoa nở, chia tay ghế đá sân trường và cũng là chia tay mối tình đầu vừa hé nụ. Bước vào đời với bao nỗi vui buồn lẫn lộn, mỗi đứa mỗi nơi như những cánh chim bay về muôn hướng. Biết bao giờ mới gặp lại nhau, mà đôi khi gặp nhau cũng chỉ là để tính toán mưu toan cho cuộc sống đời thường.

Lãng quên, lãng quên một thời áo trắng.

Sao chiều nay nỗi nhớ chợt ùa về.

Thời gian hỡi nếu có lướt qua ngày xưa

Nhớ nhắn với những bạn thân hãy giữ trên môi nụ cười

Để mai này khi trong tim nghe vắng xa hay nhớ về một giấc mơ

Giấc mơ hồn nhiên, tuổi học trò...

© Lê Thành Ngọc – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Gia đình liệu có còn 'ấm' khi bạn dần lớn?

Cũng chỉ vì cái “ấm no” ấy mà gia đình mình sẵn sàng “nguội lạnh” với nhau, sẵn sàng bỏ qua nhau.

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Sau tất cả, mong bạn luôn trân trọng bản thân mình

Mong rằng bạn nhất định phải trân trọng bản thân mình, vững vàng trước sóng gió, hãy luôn yêu thương bản thân mình và người đó sẽ xuất hiện để che chở, bảo vệ bạn suốt phần đời còn lại.

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Hãy cứ làm điều bạn thích dù bạn đang ở độ tuổi nào

Dù bạn có đang ở tuổi 20 hay bất kì một con số nào khác, hãy cứ để bản thân làm điều mình muốn. Đừng vì điều đó khó hay cảm thấy nó quá xa vời mà từ bỏ, vì đã là mong muốn, là khát vọng thì nó sẽ tồn tại mãi trong tâm trí bạn, dù bạn có đè nén nó xuống thì đến một lúc nào đó nó sẽ lại bùng lên lần nữa, sẽ khiến bạn ghét bỏ chính mình trong quá khứ đã quá nhút nhát.

23 giờ 59 phút

23 giờ 59 phút

Thời gian trôi qua dần dần cả hai đều tất bật với công việc, thời gian anh dành cho tôi cũng ít dần đi, một ngày chờ đợi cũng chỉ nhận được vài ba dòng tin nhắn từ anh.

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Thanh xuân tớ đã từng yêu cậu, bạn cùng bàn à

Bây giờ tôi vẫn mong thời gian, sẽ làm nhòe mờ đi tất cả. Chỉ mong nỗi đau của quá khứ sẽ đi xa tít tắp ở một thời điểm nào đó trong tương lai. Khi mà chính bản thân tôi đã tự đứng lên và tiếp tục chạy một quãng đường dài, đến khi nhìn lại sẽ thấy những khoảng thời gian đã từng đau đớn đến chết đi sống lại, hóa ra cũng chỉ là một điểm rất nhỏ trong kí ức, sẽ chỉ là một nỗi niềm của thanh xuân.

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi

Thời gian ơi, xin hãy trở lại đi Cho ta về những tháng năm đã cũ Nơi có mẹ ôm ta trong giấc ngủ Hát ru ta bằng khúc hát con cò.

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh: Bạn sở hữu bao nhiêu?

Trí tuệ của một người còn được đánh giá qua sự kiểm soát cảm xúc, tính thích ứng tốt. Dưới đây là 7 phẩm chất đắt giá hội tụ trong một người thông minh.

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Liệu có ai nhất mực yêu mãi một người?

Anh xem, muốn dành thì giờ để nghĩ về anh em còn không có, huống hồ vì những điều trong cái quá khứ xa xăm mà đau lòng. Ngay cả điều em lo sợ, đến giờ cũng chưa xảy ra. Em hiện tại xây nên một tương lai có tất cả, sau đó sẽ đi tìm người ấy.

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp

Tất cả những gì tôi đạt được, tất cả những thứ tốt đẹp tôi có hôm nay, chính là nhờ một phần quá khứ cùng cậu, tôi sẽ không chối bỏ mà chấp nhận nó, như một thứ cảm xúc giúp tôi trưởng thành hơn, hoàn thiện hơn. Cảm ơn cậu đã đến bên tôi những tháng năm thanh xuân tươi đẹp, dạy tôi cách yêu một người và cũng dạy tôi cách buông bỏ đúng lúc. Cảm ơn cậu, thanh xuân.

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Đừng áp lực về độ tuổi bạn sẽ kết hôn

Tôi năm nay 27 tuổi. Tôi tự hào tuyên bố mình vẫn chưa sẵn sàng để kết hôn. Tôi biết chỉ khi tôi tìm thấy ở bản thân sự trưởng thành thật sự thì có lẽ đó cũng là lúc, tôi có thể bước đến cuộc sống hôn nhân. Ai rồi cũng có một lộ trình cho riêng mình và tôi biết lộ trình của tôi không dừng lại ở cuộc sống 24 tuổi hay hiện tại.

back to top