Tết nào con cũng sẽ về
2016-02-06 01:00
Tác giả:
Nhìn chúng bạn thi nhau xếp đồ về quê, lòng cứ thấp thỏm. Cũng ba năm như vậy rồi, đâu có phải là ít ỏi gì đâu, mà sao cứ thấy hụt hẫng.
Ba năm, ông nội ở nhà ăn Tết muộn. Cái Tết đoàn viên vào đúng đêm giao thừa không có. Chỉ có sau mùng 10, ông mới vui vẻ đón Tết, vì “có con chó con của ông nó về rồi”.
Ông nội, người tần tảo rau cháo nuôi nó đến bây giờ, lưng đã còng, tóc đã bạc và tai không còn nghe rõ.
Ông nội, người đưa cô Tấm, đưa ca dao, đưa con cò bay lả bay la vào giấc ngủ của con bé con mất cha mất mẹ khi chưa tròn tuổi lên ba.
Ông nội, ở cái tuổi được vui vầy con cháu, cái tuổi đáng được hưởng hạnh phúc đất trời, vẫn còng lưng với khóm rau, mớ khoai mớ tép ngoài đồng. Người hằng đêm ngủ muộn dậy sớm, tích góp đừng đồng nhỏ nhoi cho đứa cháu đi học xa nhà.
Mỗi năm, Tết đến xuân về. Nằm trên giường, nghe chúng bạn tíu tít áo quần, tấp nập mua sắm, rồi rộn ràng điện thoại bố mẹ hỏi về chưa? Đâu rồi? Bao giờ về? Lịch đi chơi, lịch tụ họp, nó lại trùm kín cái chăn, bật nhạc thật to, nghe cho rõ ràng lời bài hát, át đi những hạnh phúc của tụi bạn nó không có, vơi đi những thương nhớ về ông.

Ông nội giờ này ở nhà cũng ra vào trông ngóng, cũng chờ mong nó bảo “ông ơi, năm nay con về”. Thế mà, nó lại báo ông:
- Tết người ta thuê lương cao lắm ông ạ. Qua mùng mười con về ông nhé.
Nghe tiếng lụ khụ đầu dây, gió mùa trở mạnh, ông ốm đau, nước mắt nó cứ nghẹn ngào rơi xuống. Nghe ông “ừ” mệt nhọc, xen với giọng mỏ mệt, nó nhanh chóng cúp máy. Nó sợ, nó nghẹn lời, sợ ông đau lòng.
Ngày Tết, nó tranh thủ làm, nó sẽ đỡ được khoản tiền học phí, bớt được ít tiền ở kí túc xá đầu năm. Nó cũng có một bọc quà, có thêm cái áo ấm cho ông nội. Cái khăn len đã được đan gọn gàng, nó đem về cho ông bớt gió lùa mạnh qua khung cửa, bớt đi cô đơn trong ông.
Năm nào, ông cũng bảo không sao, đợi nó về đón Tết mới làm Tết, chứ một mình ông, Tết cũng không làm gì “cho thêm bận ra”. Ấy là ông nói thế, chứ Tết mà, làm sao gần tám mươi năm cuộc đời ông bỏ quên đi cái truyền thống ấy?
Nó biết đấy, năm nay, trên bàn thờ, cũng chỉ có cặp bánh chưng, có đó vài nén nhang cho bà đỡ tủi.
Nó biết, ông vẫn ngồi đón giao thừa với tiếng pháo đì đùng nhà bên.
Nó biết, ông vẫn chờ một phép màu, nó về…
Miên man với những suy nghĩ, nó thấy ông cười rạng rỡ bên nồi bánh chưng. Nó được xum xoe nhìn ông gói bánh. Được rửa lá, được cùng ông đi sắm Tết, tít tận… đầu làng.
Nó được làm mâm cơm cúng tất niên như mọi nhà mà giúp ông cúng cụ. Được thấy ông ánh mắt rạng ngời ăn được hai lưng cơm. Được thấy ông như khỏe ra, không thấy dáng còng, không thấy mắt mờ chân chậm nữa. Thấy cái diều tuổi thơ ông làm cho nó thả, thấy cả nụ cười giòn mà không còn đều cả hàm răng của ông, nó thấy ông, thấy nó bé lại, thấy nó hạnh phúc.
Vậy mà hoài tưởng, vậy mà gối nó cũng ướt đẫm từ khi nào. Nó tỉnh giấc. Giờ này, ông chưa ngủ đâu…
Nó bắt chuyến xe cuối ngày, vội vã trở về nhà. Mặc kệ ra Tết vất vả, mặc kệ bộn bề hơn, mặc kệ lo toan, về với ông, sóng gió sẽ ở phía sau ngôi nhà dột nát, ở ngoài vòng tay ông ôm nó, ở ngoài những nhớ thương.
Dáng ông đấy, mưa bay lạnh ướt áo, ông vẫn ngồi đầu hiên, chắc chắn ông chờ nó về. Thấy nó, ông nở nụ cười:
- Ông biết, năm nay con sẽ về mà. Sẽ đón Tết đúng ngày mà. Tết năm nay, sớm rồi con nhỉ.
Nước mắt nó nghẹn ngào, cố không rơi mà sao ướt mảng vai áo nội? Từ nay, năm nào con cũng về, ông ơi…
© Tuyết Dương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



