Những vùng thảnh thơi
2017-12-13 01:11
Tác giả:

Trong khoảng trời tuổi thơ ấy, có những ký ức đã úa màu và có thể ta đã quên bẵng nó đi. Thế nhưng nó có sức mạnh nuôi dưỡng tâm hồn và xoa dịu ta những khi ta yếu lòng, khi nhớ lại không vui, không buồn nhưng cực kỳ dễ chịu,tạm gọi nó là một vùng “thảnh thơi”. Ai cũng có một vùng thảnh thơi khác nhau, với tôi nó là khoảng trời của những ngày cả xóm bị cúp điện.
Hồi đó, cái nhộn nhịp của cuộc sống hiện đại đã tràn về với những miền quê, điện đóm đầy đủ nhưng những sự cố thì vẫn xảy ra thường xuyên, mất điện cũng vì thế mà dăm ba tuần xảy ra một lần, kéo dài tùy từng lúc. Cái thời chưa có điện về quê chắc tôi còn chưa sinh ra, tôi chỉ hay nghe cha mình kể: Ngày xưa chẳng có điện, làm gì cũng đèn dầu, tối om om, chẳng có ti vi thành ra cứ ăn xong rồi nói chuyện, rồi đi ngủ. Tôi chẳng thể tưởng tượng ra cái cảnh tối “om om” mà cha tôi nói, cho đến những ngày mất điện. Với tôi, những ngày mất điện là những ngày chẳng phải học bài, chẳng phải nấu cơm, vì mẹ sợ tôi sẽ làm cháy bếp vì không quen dùng lửa. Thế là tôi loanh quanh, tôi chạy lăng xăng sang nhà hàng xóm, lâu lâu lại nghe ai đó nói câu: “Chắc sang sáng mai mới có điện”. Cả xóm tối om, chỉ thấy thứ ánh sáng yếu ớt hắt ra từ những chiếc đèn dầu leo lét trong mỗi căn nhà nhỏ, tôi đâm ra thích thú. Tôi cùng anh chị và mấy đứa bạn không phải học bài và nấu cơm đi kiếm bộ bài cũ chơi giết thời gian đến khi mặt đã đen sì nhọ nồi mới chịu về.

Những ngày mất điện người lớn cũng tranh thủ về nhà sớm hơn, họ vừa có cái gì tất bật vừa có chút thảnh thơi vì đã quen với cảnh này. Có điều đặc biệt là những ngày như thế, gió rất mát và trăng rất sáng, có thể là vào những ngày đèn sáng, chẳng ai để ý đến trăng, hoặc cũng thể nó tỏ hơn mọi ngày để soi sáng cho những người dân quê tôi, đầu óc non nớt và giỏi tưởng tượng của tôi lúc đó chỉ có thể nghĩ theo vế thứ hai. Những lúc đó tôi thường đem ghế ra sân ngồi hóng mát cùng cha, tôi lặng nhìn cha, cha tôi nhìn trăng, khẽ ngâm nga:
“Ai mua trăng không, tôi bán trăng cho.”
Lời thơ của một nhà thơ tài hoa bạc mệnh sau này tôi mới biết, cha tôi cứ ngâm nga như thế, yên lặng và trong giây phút đó, tôi thấy cha mình thảnh thơi biết bao nhiêu, chỉ có cha và trăng, những bộn bề sau một ngày bươn chải đã lắng xuống, những trăn trở cũng chỉ còn trong mắt. Khi ánh sáng của trăng bất giác soi vào khuôn mặt cha, những nếp nhăn, những vết chân chim nơi khóe mắt, tôi bỗng thương cha vô cùng, một người đàn ông hay kể về bóng tối, về ngày xưa, một người yêu thơ Hàn Mặc Tử. Cha cứ ngâm nga như thế và ngước nhìn trăng, tôi ước gì lúc đó, trăng cứ sáng mãi, để cha tôi có thể đắm chìm trong vùng thảnh thơ của mình thật lâu, rồi ngày mai mọi thứ lại trở về với những tất bật, những vất vả mà cuộc đời dường như đã vận vào cha tôi.
Sau này, những khi tôi ở thành phố, cũng có trăng nhưng dù cho nhìn bằng cách nào tôi vẫn không thấy giống ánh trăng nơi quê nhà, ánh trăng mà cha tôi đã soi mình vào đó, ánh trăng đã chiếu sáng cả một miền quê những ngày mất điện, dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy giống
Những ngày ấy, cũng chẳng còn cảnh ai ở nhà nấy, cả xóm tôi quây quần ở nhà ai có khoảng sân rộng, họ kể về chuyện đồng áng, chuyện hợp tác xã, chuyện những ngôi nhà mới xây, chuyện con chó, con mèo bị trộm,… Những chuyện rất đỗi bình thường và vụn vặt ấy có lẽ thường ngày họ chẳng có thời gian nói với nhau, chỉ khi chẳng có ti vi, đài báo, họ dừng lại những lo toan, tất bật, ngồi lại với nhau dưới ánh trăng vằng vặc, những tiếng cười giòn tan, những tiếng cãi cọ, tranh luận, những câu chuyện mà chỉ nơi thôn quê mới có, còn lũ trẻ chúng tôi thì vẫn cứ vui đùa, vẫn vui cái niềm vui không phải học bài. Mọi thứ bình yên một cách lạ kỳ dưới trăng và ánh sáng leo lét của đèn dầu, tôi bỗng yêu cái nhịp dừng lại của quê mình lúc đó, yêu những người dân quê mình, yêu lũ trẻ, yêu cả cái bóng tối này
Thế rồi tôi thiếp đi trong khi vẫn nghe thấy tiếng quạt nan phe phẩy của mẹ và tôi biết, mẹ đã thức trắng đêm…
Sau này, chẳng còn mất điện nhiều nữa nhưng tôi vẫn giữ thói quen ngắm trăng, có những ngày mệt mỏi dưới ánh đèn thành phố, tôi bỗng nhớ da diết những ngày mất điện, nhớ những gì bình yên nhất của tuổi thơ, thế rồi tôi ngước lên trời, tay đưa về phía trước như muốn ôm trọn lấy cái vùng thảnh thơi của riêng mình…
© Nguyễn Hoàng Dương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.






