Những vùng thảnh thơi
2017-12-13 01:11
Tác giả:

Trong khoảng trời tuổi thơ ấy, có những ký ức đã úa màu và có thể ta đã quên bẵng nó đi. Thế nhưng nó có sức mạnh nuôi dưỡng tâm hồn và xoa dịu ta những khi ta yếu lòng, khi nhớ lại không vui, không buồn nhưng cực kỳ dễ chịu,tạm gọi nó là một vùng “thảnh thơi”. Ai cũng có một vùng thảnh thơi khác nhau, với tôi nó là khoảng trời của những ngày cả xóm bị cúp điện.
Hồi đó, cái nhộn nhịp của cuộc sống hiện đại đã tràn về với những miền quê, điện đóm đầy đủ nhưng những sự cố thì vẫn xảy ra thường xuyên, mất điện cũng vì thế mà dăm ba tuần xảy ra một lần, kéo dài tùy từng lúc. Cái thời chưa có điện về quê chắc tôi còn chưa sinh ra, tôi chỉ hay nghe cha mình kể: Ngày xưa chẳng có điện, làm gì cũng đèn dầu, tối om om, chẳng có ti vi thành ra cứ ăn xong rồi nói chuyện, rồi đi ngủ. Tôi chẳng thể tưởng tượng ra cái cảnh tối “om om” mà cha tôi nói, cho đến những ngày mất điện. Với tôi, những ngày mất điện là những ngày chẳng phải học bài, chẳng phải nấu cơm, vì mẹ sợ tôi sẽ làm cháy bếp vì không quen dùng lửa. Thế là tôi loanh quanh, tôi chạy lăng xăng sang nhà hàng xóm, lâu lâu lại nghe ai đó nói câu: “Chắc sang sáng mai mới có điện”. Cả xóm tối om, chỉ thấy thứ ánh sáng yếu ớt hắt ra từ những chiếc đèn dầu leo lét trong mỗi căn nhà nhỏ, tôi đâm ra thích thú. Tôi cùng anh chị và mấy đứa bạn không phải học bài và nấu cơm đi kiếm bộ bài cũ chơi giết thời gian đến khi mặt đã đen sì nhọ nồi mới chịu về.

Những ngày mất điện người lớn cũng tranh thủ về nhà sớm hơn, họ vừa có cái gì tất bật vừa có chút thảnh thơi vì đã quen với cảnh này. Có điều đặc biệt là những ngày như thế, gió rất mát và trăng rất sáng, có thể là vào những ngày đèn sáng, chẳng ai để ý đến trăng, hoặc cũng thể nó tỏ hơn mọi ngày để soi sáng cho những người dân quê tôi, đầu óc non nớt và giỏi tưởng tượng của tôi lúc đó chỉ có thể nghĩ theo vế thứ hai. Những lúc đó tôi thường đem ghế ra sân ngồi hóng mát cùng cha, tôi lặng nhìn cha, cha tôi nhìn trăng, khẽ ngâm nga:
“Ai mua trăng không, tôi bán trăng cho.”
Lời thơ của một nhà thơ tài hoa bạc mệnh sau này tôi mới biết, cha tôi cứ ngâm nga như thế, yên lặng và trong giây phút đó, tôi thấy cha mình thảnh thơi biết bao nhiêu, chỉ có cha và trăng, những bộn bề sau một ngày bươn chải đã lắng xuống, những trăn trở cũng chỉ còn trong mắt. Khi ánh sáng của trăng bất giác soi vào khuôn mặt cha, những nếp nhăn, những vết chân chim nơi khóe mắt, tôi bỗng thương cha vô cùng, một người đàn ông hay kể về bóng tối, về ngày xưa, một người yêu thơ Hàn Mặc Tử. Cha cứ ngâm nga như thế và ngước nhìn trăng, tôi ước gì lúc đó, trăng cứ sáng mãi, để cha tôi có thể đắm chìm trong vùng thảnh thơ của mình thật lâu, rồi ngày mai mọi thứ lại trở về với những tất bật, những vất vả mà cuộc đời dường như đã vận vào cha tôi.
Sau này, những khi tôi ở thành phố, cũng có trăng nhưng dù cho nhìn bằng cách nào tôi vẫn không thấy giống ánh trăng nơi quê nhà, ánh trăng mà cha tôi đã soi mình vào đó, ánh trăng đã chiếu sáng cả một miền quê những ngày mất điện, dù nhìn thế nào cũng chẳng thấy giống
Những ngày ấy, cũng chẳng còn cảnh ai ở nhà nấy, cả xóm tôi quây quần ở nhà ai có khoảng sân rộng, họ kể về chuyện đồng áng, chuyện hợp tác xã, chuyện những ngôi nhà mới xây, chuyện con chó, con mèo bị trộm,… Những chuyện rất đỗi bình thường và vụn vặt ấy có lẽ thường ngày họ chẳng có thời gian nói với nhau, chỉ khi chẳng có ti vi, đài báo, họ dừng lại những lo toan, tất bật, ngồi lại với nhau dưới ánh trăng vằng vặc, những tiếng cười giòn tan, những tiếng cãi cọ, tranh luận, những câu chuyện mà chỉ nơi thôn quê mới có, còn lũ trẻ chúng tôi thì vẫn cứ vui đùa, vẫn vui cái niềm vui không phải học bài. Mọi thứ bình yên một cách lạ kỳ dưới trăng và ánh sáng leo lét của đèn dầu, tôi bỗng yêu cái nhịp dừng lại của quê mình lúc đó, yêu những người dân quê mình, yêu lũ trẻ, yêu cả cái bóng tối này
Thế rồi tôi thiếp đi trong khi vẫn nghe thấy tiếng quạt nan phe phẩy của mẹ và tôi biết, mẹ đã thức trắng đêm…
Sau này, chẳng còn mất điện nhiều nữa nhưng tôi vẫn giữ thói quen ngắm trăng, có những ngày mệt mỏi dưới ánh đèn thành phố, tôi bỗng nhớ da diết những ngày mất điện, nhớ những gì bình yên nhất của tuổi thơ, thế rồi tôi ngước lên trời, tay đưa về phía trước như muốn ôm trọn lấy cái vùng thảnh thơi của riêng mình…
© Nguyễn Hoàng Dương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.






