Mẹ ơi, con ước gì mình sinh ra có mẹ
2022-08-19 01:20
Tác giả:
Cún béo
blogradio.vn - Đúng vậy! Cuộc sống của tôi đầy đủ, tôi công nhận điều đó. Nhưng đó chỉ là những thứ vật chất vô tri vô giác, cái mà tôi cần chính là sự viên mãn về mặt tinh thần. Tôi không có mẹ.
***
Vốn sinh ra trong một gia đình khá giả, nếu nói hẳn hoi thì tôi là một vị tiểu thư ''lá ngọc cành vàng'' thuộc tầng lớp trung lưu dư dả tiền tài trong xã hội. Tưởng chừng như tiền bạc, địa vị và tài năng sẽ trở thành giá đỡ vững chãi trong suốt cuộc đời, ấy vậy mà tôi chưa từng bao giờ nhận được hơi ấm của một người mẹ mà đáng ra đứa trẻ nào cũng có.
Hồi còn học lớp lá, tôi luôn nhìn những người bạn bé nhỏ của tôi bằng ánh mắt thèm thuồng và ngưỡng mộ. Tôi ngưỡng mộ chúng vì chúng có mẹ ở bên, nắm tay dắt tới trường trong lễ khai giảng và đón về trong những buổi chiều hôm. Hình ảnh những đứa trẻ con bày ra vẻ mặt nũng nịu vòi mẹ của chúng mua kẹo hay đồ chơi mãi là một khát khao xa vời trong con tim mà tôi có lẽ sẽ không bao giờ với kịp. Còn về phần tôi, thứ đưa đi đón về là một chiếc xe hơi màu xanh đen sáng bóng như chùi, ngồi bên trong đó là một bác tài xế tuổi tứ tuần với gương mặt cau có trông đến đáng sợ. Ai nhìn vào cảnh tượng ngày ngày tôi bước xuống và vào ngồi chiếc xe sang ấy đều thầm nghĩ trong bụng là: Tôi có cuộc sống thật đầy đủ.
Đúng vậy! Cuộc sống của tôi đầy đủ, tôi công nhận điều đó. Nhưng đó chỉ là những thứ vật chất vô tri vô giác, cái mà tôi cần chính là sự viên mãn về mặt tinh thần. Tôi không có mẹ.
Đôi khi, tôi muốn hỏi bố mình câu hỏi như một đứa trẻ lên ba, cho dù tôi đã biết được câu trả lời đầy đau đớn “Bố à! Mẹ con đâu rồi ?''. Nhưng lúc nghĩ tới sự vô cảm cùng với những lời mắng nhiếc đến từ người bố làm giám đốc, tôi biết rằng mình thật sự là một kẻ quá ảo tưởng.
Thử nghĩ cho kĩ mà xem, liệu câu hỏi ấy của tôi có chứng minh tôi là một kẻ dại khờ hay không? Câu hỏi ấy của tôi còn chẳng bằng những tờ giấy mà khi đối tác nước ngoài kí tên có thể lên tới cả tỉ đồng. Hay chỉ là những tâm trạng rối bời như một mớ hỗn độn đang gào thét trong đầu óc tôi. Căn phòng với vỏ bọc xa hoa và lộng lẫy lại chứa trong đó sự ảm đạm, cô đơn, buồn tủi, tuyệt vọng của một cô bé tuổi chưa tròn 15. Tôi sinh ra trong gia đình giàu có, có quyền lực, địa vị, tài năng bẩm sinh, nổi trội hơn tất cả những đứa trẻ cùng trang lứa. Tuy nhiên tôi lại không có được thứ mình ao ước đã lâu - một người mẹ.
Những đứa trẻ sống ở bất kì nơi nào cũng đều có một người mẹ bằng da bằng thịt của riêng mình. Khi có nỗi buồn, chúng đều chia sẻ với người mẹ đầy ắp sự yêu thương. Còn tôi thì giấu kín trong lòng và để chúng từ từ gặm nhấm tâm can mình.
Khi khó ngủ, chúng sẽ đến bên lòng mẹ, được ru ngủ bởi những âm thanh trong trẻo, ngọt ngào, nhận được những cái hôn ấm áp. Còn tôi chỉ dám ôm tấm ảnh mờ nhạt, rách rưới đã lâu. Chúng ngày nào cũng được ngắm nhìn mẹ, tôi đã quen với ảnh trắng đen chân dung của một người phụ nữ được đóng khung và để ở bàn thờ.
Những lúc như vậy, tôi đau khổ mà khóc nức nở. Những người giúp việc quanh đây không đả động gì tới tôi, có lẽ họ đã quen rồi. Ông trời không cho ai tất cả mọi thứ tốt nhất. Trời cho tôi thân phận tiểu thư của một gia đình quyền quý, tài năng đầy mình. Đổi lại cho những thứ làm hoa màu ấy lại là sinh mạng của người mẹ tôi yêu thương nhất.
Tôi ước gì cuộc sống này là những sự lựa chọn, tôi sẽ chọn được sống trong một gia đình bình thường, gia thế không mấy hiểm hách, có cả bố lẫn mẹ đều quan tâm. Có lúc, tôi đã nghĩ đến những điều dại dột: Tôi muốn tự tử để đến với người mẹ kính mến của mình nhưng lại không đủ can đảm.
Ngày sinh nhật của tôi, ngày vui nhất trong năm lại chính là ngày giỗ của mẹ. Nghe đâu mấy già trong xóm ngoại của mẹ tôi kể lể chi tiết rằng ngày xưa, mẹ tôi sinh khó mà chọn cho tôi con đường sống, mong muốn sống luôn cả phần của mẹ. Nhưng chính quyết định mang đậm tính hi sinh ấy lại đẩy tôi vào vực thẳm sâu. Mẹ cho tôi sống như số phận một lần nữa cướp đi quan hệ xã hội của tôi. Bạn bè xa lánh tôi, chê cười tôi, người thân trong gia tộc tôi coi tôi là người vô hình. Người vợ hai và đứa con của bà ấy luôn luôn làm khó tôi, coi tôi như sao chổi mang đến tai họa cho gia đình.
Thật sự không có mẹ tôi chẳng là cái gì trong gia đình cả. Đến cả những chị giúp việc trước nay hay xu nịnh tôi, giờ cũng lật lọng mà theo hội mẹ kế. Tôi chỉ có danh nghĩa là tiểu thư, danh nghĩa là một viên ngọc quý của bố mà mọi người đều ghen tị thôi, tôi chả có cái gì cả. Đau lòng thay, người bố đáng kính của tôi, luôn xuất hiện trước mặt tôi với một câu nói không bao giờ thay đổi “Sao con lại không phải con trai nhỉ ?'' kèm theo là nụ cười đầy khinh bỉ.
Không lẽ một con người văn minh, có tri thức như bố tôi lại dần có tư tưởng trọng nam khinh nữ sao? Dần dần, câu nói đó đã dạy tôi học cách chấp nhận với mọi thứ mình đang có, không nên cố gắng những điều hão huyền.
© Cún béo - blogradio.vn
Xem thêm: Nếu một ngày cảm thấy mệt mỏi, cho con về nhà với mẹ nhé! | Family Radio
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.







