Mẹ là người khó hiểu hay con chưa bao giờ cố hiểu mẹ dù chỉ một lần?
2018-03-14 01:10
Tác giả:

Mẹ là người thật khó hiểu…
Mỗi khi con hỏi mẹ thích gì nhất, thích ăn gì, đi đâu, mẹ luôn bảo không thích gì cả, không cần gì cả đâu…
Mẹ là người luôn cằn nhằn vì những chuyện rất nhỏ con phạm lỗi, khiến con tức điên lên để rồi to tiếng gắt gỏng lại với mẹ, dù con biết rất rõ mình là kẻ có lỗi.
Mẹ chi li và tiết kiệm đến từng nghìn một lẻ mỗi khi mua bán đến nỗi ai cũng nhìn mẹ với ánh mắt chán chường pha lẫn ái ngại.
Mẹ luôn khiến con xấu hổ khi lần đầu tiên mẹ lên xe buýt, lần đầu tiên mẹ vào cửa hàng thời trang, lần đầu tiên mẹ đi cùng con đến nhà hàng, và những lần đầu tiên khác nữa…
Những cuộc điện thoại giữa hai mẹ con ta thật nhàm chán và ngắn ngủn khi mẹ hỏi con có khỏe không, con đáp: “Con khỏe”. Rồi con hỏi lại mẹ có đau ở đâu không, có khó khăn gì không, có ăn được không, ngủ được không còn câu trả lời vẫn ngàn lần như một: “Mẹ rất khỏe, mọi chuyện đều tốt”. Và rồi mẹ lại lặp lại lời dặn dò mà như thể con bị mắc bệnh mất trí nhớ. “Hãy ăn thật nhiều, giữ ấm nhé con.” “Vâng vâng con biết rồi, rất rõ mà.” Tút….tút… Thật khó hiểu, không lẽ mẹ không có câu hỏi khác sao?
…Và con đã tin những lời ấy… Con đã yên tâm tin rằng mẹ vẫn khỏe và sống bình an nơi căn nhà nhỏ, hằng ngày chăm sóc vườn rau, nấu ăn và giặt giũ, nói chuyện với những người hàng xóm thân thiện, và hài lòng với số tiền lương hưu đủ trang trải.
…Con yên tâm. Và rồi con vô tâm. Con đã bỏ mẹ ra ngoài những mối bạn tâm riêng của mình. Con đã chẳng còn gọi cho mẹ nữa. Giờ đây thế giới riêng của con thật quá nhỏ bé đến nỗi không thể có thêm một ngăn nữa mang tên mẹ. Nơi chốn thành phố rực rỡ ánh đèn này, không thiếu những thứ quyến rũ và đáng ao ước. Tất thảy đều giống như dải lụa thơm phảng phất trước mắt rồi cuốn lấy, trêu đùa con, chốc chốc quấn quýt rồi chốc lại vụt qua. Mỗi khi tưởng chừng như bắt được, nó lại tan ra như sương khói. Con đắm đuối mà kiếm tìm, mắt con hướng trông những thứ ấy trong hy vọng rồi lại thất vọng. Quay cuồng phấn đấu và vươn lên, con tưởng con đã quen thuộc với thế giới này, con cần lắm thế giới này.

Nhưng mẹ ơi,
Bây giờ, con – một kẻ mất trí nhớ và cũng dường như có trí khôn của đứa trẻ ba tuổi bây giờ mới hiểu rằng: thế giới này và mẹ, không như con vẫn nghĩ.
Mẹ nói mẹ không thích ăn mấy đồ ăn, đơn giản vì con cũng thích những thứ ấy, và mẹ thì chẳng muốn con nhường cho mẹ. Nhưng thế gian này chỉ chực cướp đi những thứ con có, và con ao ước.
Mẹ lúc nào cũng cằn nhằn con những việc thật nhỏ, mà sau này con mới biết, cũng vẫn những việc thật “nhỏ” ấy mà thế giới ngoài kia sẵn sàng sỉ vả, xô ngã con và thay thế con.
Con cảm thấy thật xấu hổ thay vì cảm thông trước sự vụng về của mẹ nơi chốn đông đúc, nhưng sao con lại không biết rằng những miệng lưỡi ngoài kia sẽ chẳng bao giờ bảo vệ con?
Mỗi lần cuộc gọi của mẹ hiện lên trong danh bạ, sao con lại cứ thờ ơ chẳng muốn nghe máy chỉ vì biết trước nội dung như vậy. Con đã chẳng hiểu lí do đơn giản của cuộc goi ấy, chỉ vì muốn nghe giọng con, muốn biết rằng con vẫn khỏe mạnh và vui vẻ, muốn khỏa lấp nỗi nhớ con trong tấm lòng mẹ mà thôi. Dù lời hỏi thăm vẫn như ngày nào nhưng với mẹ, thế là đủ.
Và dầu con có yên tâm về mẹ đến thế nào chăng nữa, sao con lại có thể đặt mẹ ở ngoài sự lo lắng của mình đến đỗi vậy. Mẹ đã lớn tuổi mà con lại quên lưng mẹ rồi cũng sẽ đau, tại sao con vẫn cứ cố bám víu lấy hình ảnh mẹ bình an chẳng lo nghĩ và mệt nhọc trong tưởng tượng.
Mẹ à, giờ con đã nhận ra mẹ dễ hiểu đến dường nào, đó chính là con. Con chính là toàn bộ mối bận tâm của mẹ, toàn bộ tình yêu của mẹ. Thế giới ngoài kia thật đẹp đẽ lộng lẫy mẹ à, và chúng chẳng đáng được so sánh với đôi bàn tay chai sần của mẹ.
© Lam Nguyen – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.







