Hai người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi
2016-02-18 01:00
Tác giả:
Ba xách valy bước ra khỏi nhà, để lại trên bàn tờ giấy ly hôn. Mẹ chúng tôi vẫn ngồi khóc giữa ngổn ngang mảnh vỡ của ly tách. Hai chúng tôi sợ hãi, ôm chặt lấy tay chị Hai.Ba tôi đã bỏ tất cả chúng tôi để đi theo một người phụ nữ khác , vì người này đã sinh được cho ông đứa con trai mà ông từng ao ước. Ngôi nhà này chỉ là nhà thuê, ba tôi đã báo chủ nhà cuối tháng cắt hợp đồng. Tiền bạc trong tay ba tôi hết vì nhiều năm nay, mẹ chỉ biết cam chịu làm nội trợ và nuôi dạy ba con gái. Không còn nơi để ở, chẳng chút vốn liếng trong tay. Đó là những gì sau nhiều năm chung sống dưới một mái nhà, ba lạnh lùng dành cho mẹ con chúng tôi ! Mẹ về gặp ông bà ngoại. May mắn cho mẹ là ông bà yêu thương, xót lòng cho con gái một nách ba con nên đồng ý cưu mang. Hôm bước ra khỏi ngôi nhà cũ, mẹ cứ đứng nhìn lặng im.Chị Hai an ủi mẹ:
- Mẹ đừng buồn ! Vẫn còn ông bà ngoại, còn chúng con bên mẹ đây.
Về với ông bà, mẹ bớt nỗi lo cơm áo trước mắt được một thời gian, nhưng sự phản bội của ba khiến mẹ trầm cảm, nhất là khi biết được bên nội đồng thuận với quyết định của ba.Lúc này, chỉ có chị tôi là vất vả. Ngoài giờ đi học lớp chín, chị về phụ mẹ lo cho tôi tiếp tục học lớp năm và đứa em út chỉ mới biết bò.Trí óc tôi khi ấy vẫn in đậm hình ảnh mỗi buổi chiều, mẹ bế em đi những con đường quanh nhà ngoại để cho nó ăn. Theo sau là chị Hai dẫn tôi đi cùng cho mẹ đỡ buồn. Khi mặt trời lặn, chúng tôi cùng mẹ mới trở về vì mẹ sợ ông bà nhìn thấy mẹ khóc.

Ông bà ngoại tôi chỉ có hai người con. Mẹ tôi là con trưởng, sau mẹ là dì út lấy chồng sống nơi tỉnh xa. Biết chuyện mẹ tôi, dì muốn nuôi giùm bớt một đứa nhưng mẹ không muốn xa đứa nào cả. Sau khi bị tổn thương, mẹ tôi bây giờ như gà mẹ muốn bảo bọc con trong đôi cánh của mình. Hơn nữa, mẹ không muốn xảy ra sự chia ly nào nữa. Để chia sẻ gánh nặng với ngoại, mẹ tôi ra chợ buôn bán. Chi Hai tình nguyện nghỉ học để ở nhà giữ đứa em út.Mẹ không có tiền nhiều, chỉ có thể chọn nghề bán rau ngoài chơ. Những ngày đầu tiên ra buôn bán không quen, cộng thêm sự mắc cỡ, mẹ không mời chào khách nên bán toàn bị ế.Thấy vậy, chị Hai tôi theo mẹ ra chợ , vừa bế em vừa rao bán mời chào. Gặp cô gái trẻ nhanh nhẹn, lại thấy tình cảnh mẹ tôi con bế , con bồng nên mọi người ủng hộ. Từ đó, chị tôi mỗi ngày đều ra chợ cùng mẹ. Nhận thấy chỉ bán rau thì thu nhập không cao, buổi tối mẹ đi học nghề may.Sau nửa năm, mẹ tôi đã đủ sức treo bảng làm thợ may tại nhà. Lúc này, chị tôi một mình xốc vác với sạp bán rau ngoài chợ.
Trời không phụ người hiền. Thời gian trôi qua, tôi đã học xong lớp mười hai, nhưng không ước mơ vào đại học. Tôi học trường trung cấp du lịch để mau vào đời, kiếm tiền giúp mẹ , giúp chị khi ông bà đã già yếu.Trải qua ngần ấy thời gian, ngoài mẹ là người gánh chịu nhiều đau buồn, vẫn cố nén lòng để bươn chải nuôi các con thì chị tôi là người thứ hai trong gia đình chịu nhiều thiệt thòi. Cả thời tuổi xuân của chị trôi qua trong sự vất vả mưu sinh. Chị không có bạn, ngoài mấy chị cùng buôn bán trong chợ. Mười năm trôi qua kể từ ngày ba tôi bỏ gia đình ra đi, chị tôi cùng mẹ đảm nhận vai trò đàn ông trụ cột thay cho ba.
Hai mươi lăm tuổi, chị không dám yêu vì muốn toàn tâm, toàn ý lo cho mẹ và ba đứa em.Tôi còn nhớ vào một ngày cuối năm giá lạnh, lúc này ông bà tôi đã mất, mẹ tôi bỗng ốm nặng. Vì thương mẹ, lại nghĩ nếu có ba vào thăm sẽ tốt hơn cho tinh thần mẹ , chị tôi rủ tôi đi đến nhà mới của ba sống cùng người vợ kế. Việc biết được địa chỉ cũng chẳng dễ dàng gì. Đó là một dịp tình cờ trên đường đi chơi, tôi vô tình thấy ba tôi đứng bấm chuông một ngôi nhà trong khu phố X. Một người phụ nữ cùng đứa con trai chạy ra đón ba.Tôi thấy ba hôn đứa nhỏ rồi cùng người phụ nữ dắt xe vào trong nhà. Chứng kiến cảnh này, tim tôi như thắt lại, nước mắt rơi từ lúc nào trên mặt. Chị Hai vừa chở tôi đến đầu phố thì cũng là lúc ba từ ngôi nhà đi ra, trên xe có đứa bé ngồi phía trước và người phụ nữ ngồi sau ôm ba rất hạnh phúc.

Chị Hai bỗng thay đổi ý định, hai đứa tôi quay về. Đêm ấy, trời đã khuya chị vẫn còn ngồi ngoài hiên. Tôi lặng lẽ bước đến bên chị. Một lúc sau, chị quay sang tôi hỏi với giọng rất buồn: - Em có biết vì sao chị không vào gặp ba không ? Tôi cúi đầu, không nói gì. - Bởi vì chị thấy ba vui vẻ bên vợ con mới. Cả mười năm nay, ba đã quên mình có ba đứa con .Quan hệ của người lớn có thể chấm dứt, nhưng ba không nhớ gì về chi em mình là điều chị rất đau khổ. Chị nghĩ ,có lẽ mình không nên khuấy động gia đình mới của ba.Chị càng cảm thấy thương mẹ nhiều hơn... Hai chị em tôi dù hết sức kềm chế vẫn không ngăn được tiếng khóc của sự uất nghẹn cứ bật ra từ trong lòng. Chúng tôi đâu ngờ, mẹ đã đứng sau cửa nghe hết vì bà nghe tiếng chúng tôi khóc vọng vào giường.
Sau cơn bệnh thập tử nhất sinh, mẹ tôi mạnh mẽ hẳn lên. Một năm sau, tôi kết hôn với một đồng nghiệp làm trong công ty du lịch. Chúng tôi có gửi thiệp mời ba nhưng ông không đến. Sau lễ cưới, chúng tôi ra sống riêng trong một ngôi nhà bên chồng cho.Mẹ và chị tôi thấy tôi lập gia đình, được chồng và bên gia đình chồng yêu quý thì rất mừng. Đêm cuối cùng còn làm kẻ độc thân, chị và tôi thức cả đêm tâm sự. Tôi cứ cầm tay chị, rưng rưng: - Mai em đi rồi, chị Hai chăm sóc mẹ, bé út thay em. Em có được như hôm nay là nhờ mẹ và chị không quản vất vả, hy sinh.Chị gần ba mươi rồi, cũng nên yêu đi là vừa... Chị vuốt tóc tôi, nhẹ nhàng nói: - Hãy sống thật hạnh phúc, em nhé ! Khi nào bé Út trưởng thành, chị sẽ kết hôn.
Lời chị Hai nói đêm ấy với tôi là lời hứa của chính chị. Đến khi con bé Út tốt nghiệp đại học, ra trường đi làm thì chị tôi vẫn còn độc thân. Mẹ tôi kể có mấy chỗ tử tế đến dạm hỏi, chị đều từ chối. Rồi bé Út cũng đến ngày lên xe hoa. Mẹ cùng chị lo cho nó chu đáo trước khi về nhà chồng như tôi vậy.
Ngôi nhà trở nên trống vắng. Chị tiếp tục chăm sóc mẹ. Tuổi đời gần năm mươi nên tóc chị đã có sợi bạc. Bây giờ , hạnh phúc riêng là điều đã xa tầm tay của chị tôi. Mỗi dịp Tết đến, nhìn hai người phụ nữ thui thủi sống với nhau, tôi thấy thương nhiều quá. Một người mẹ đã bước qua đổ vỡ, phụ bạc của chồng để nuôi ba đứa con khôn lớn. Còn một chị hy sinh tuổi xuân để giúp mẹ, chăm các em. Những tình thâm ấy, những hy sinh ấy lặng lẽ mà cao quý vô cùng, làm sao chúng tôi lãng quên được...
© Hải Triều – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



