Em nhớ anh một chút thôi có được không?
2017-02-09 01:25
Tác giả:
Nghe bài hát Cho em gần anh thêm chút nữa - Hương Tràm
Ngần ấy thời gian xa nhau cũng đủ để gọi là xa cách. Bao lần em tự hứa với lòng mình rằng sẽ an nhiên, sẽ để anh ngủ yên trong quá khứ. Nhưng sao em không thể, em không làm được. Em ngập ngừng xóa từng bức ảnh về anh, lặp đi lặp lại những bài anh hát cho em nghe mỗi tối, em đã cố dặn lòng thôi nhớ mong, chờ đợi. Em đã mạnh mẽ và vô tình nhưng sao chẳng thể quên anh. Khuôn mặt ấy, nụ cười hiền ấy... em không thể nắm giữ sao vẫn hoài lưu giữ.
Ngày xa anh, Hà Nội buồn đến lạnh. Tím tái cả đôi tay và tận cả cõi lòng. Những ngày xa anh dài lê thê, bất tận. Em ôm lấy nỗi buồn mà than vãn, tỉ tê. Đôi lúc, em ngỡ rằng mình đã giữ anh an yên nơi tim. Không cuồng phong sóng gió, không nhớ nhung chờ đợi, mỏi mòn. Em ngỡ em mạnh mẽ là thế cho đến lúc em không kìm nén được nữa, em nhớ anh điên cuồng, khờ dại. Em tìm kiếm anh trong mỗi tin nhắn, mỗi dòng tâm trạng.

Vì thương nhưng không thể ở bên. Vì nhớ nhưng không thể gặp mặt. Em không thể mang lại may mắn cho anh thì cũng không thể để anh sống trong buồn thương và nước mắt. Chỉ tại em không tốt, là tại em. Khi viết những dòng này nước mắt em lại rơi, em nhớ anh nhiều lắm. Nhớ đến nghẹn lòng.
Yêu anh, em chỉ có thể ngắm anh qua bức ảnh, tấm hình đại diện vừa cập nhật. Anh gầy đi nhiều và trông buồn nhiều hơn. Em xót lòng, em thương. Những ngày không còn em bên cạnh nhắc nhở, anh nhớ đừng để ốm nghe anh.
Yêu không hẳn là sẽ ở bên, là cùng nhau đi đến cuối con đường. Yêu anh nhưng em chọn lựa rời xa. Chúng ta xa lạ rồi, chẳng còn đủ một lý do để quan tâm nhau. Hôm nay em yếu lòng rồi, để em nhớ anh một chút, một chút thôi... như thế có được không? Nhớ đủ rồi tim em sẽ bình yên trở lại. Nhờ gió mang bình an đến nơi ấy, nơi có người em thương.
© Tâm An – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì chữ hiếu nên đành phụ người tôi yêu
Tôi biết trong cuộc sống này có nhiều người cũng từng vì nhiều lý do khác nhau mà phải đành chia tay người mình yêu. Thế nên, tôi luôn mong sao những ai thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua mọi khó khăn nắm tay nhau đến suốt cuộc đời này.
Bạn đang sống theo phiên bản mà người khác dễ chấp nhận
Bạn không cần phải trở nên khác biệt một cách cực đoan. Không cần phải chống lại tất cả để chứng minh mình là ai. Chỉ cần, trong một vài khoảnh khắc nhỏ, bạn dám thành thật hơn với chính mình một chút.
Hoá ra trưởng thành lại bắt đầu bằng những ngày mệt mỏi như vậy.
Có những điều đến tận bây giờ vẫn chưa thể gọi tên, chỉ lặng lẽ ở đó, như một khoảng trống rất nhỏ nhưng đủ để mình cảm thấy chênh vênh giữa chính tuổi 18 của mình và có lẽ, trưởng thành không phải là biết hết mọi thứ,mà là học cách bước tiếp dù vẫn còn rất nhiều điều chưa rõ ràng.
Nếu cuộc đời không rực rỡ thì đã làm sao
Bạn nên cảm thấy may mắn bởi vì bạn vẫn còn thở và tay chân còn lành lặn còn hơn biết bao nhiêu người phải đấu tranh từng ngày để giành lấy sức sống. Tôi hi vọng chúng ta biết trân trọng từng phút giây chúng ta còn thở và được sống bên những người thân yêu.
Chúng ta hợp nhau, nhưng không thuộc về nhau
Tôi chỉ biết rằng tôi sẽ không bao giờ quên điều này: sau tất cả, tôi nhận ra mình chưa từng biết yêu. Không phải vì không có tình cảm, mà vì tôi không biết làm gì với tình cảm đó. Tôi chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, và sự im lặng của mình, để nhìn lại bản thân, giữa một thế giới vẫn tiếp diễn mà tôi đã từng bỏ lỡ.
Bên kia thế giới
"Bên kia thế giới", hóa ra chỉ đơn giản là phía bên kia của sự tuyệt vọng. Nó là ranh giới khi con người ta dám dũng cảm bước qua cái kén chật hẹp của sự cô đơn, bước qua những ngày tháng tồn tại vô nghĩa, để đón nhận một tia hy vọng đang mỉm cười chờ đợi ở bên kia đường. Cô gái ấy đã thức dậy từ cơn hôn mê của thể xác, còn tôi, cũng vừa bừng tỉnh khỏi cơn hôn mê của chính tâm hồn mình.
Ánh sáng của cuộc đời em là...?
Ánh sáng nhỏ nhoi, thắp lên hy vọng cho em bởi những người em thương và thương em
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.







