Phát thanh xúc cảm của bạn !

img bài dự thi Đừng gục ngã, Giả Kim ơi!

2020-06-09 01:27

Tác giả: Nhi Phạm


blogradio.vn - Tôi hứa hôm nay sẽ dành tặng cho chính tôi một cốc trà nhâm nhi để sẵn sàng bắt đầu hành trình của tôi một lần nữa. Đây không phải là hành trình bình thường mà là hành trình tìm kho báu truyền thuyết riêng biệt của chính cuộc đời tôi.

***

Đứng trước gương, một lần nữa, tôi tự hỏi tôi là ai? Nước mắt mờ nhòe và tôi chẳng dám nhìn vào gương nữa. Vì đó không phải là tôi. Một con người yếu đuối trước những khó khăn của cuộc sống và luôn sẵn sàng gục ngã bất cứ lúc nào. Một tháng qua, tôi đã trải qua khoảng thời gian kinh khủng nhất của cuộc đời tôi. Tôi đã đối diện với thất bại lần đầu tiên trong cuộc đời. Trước đây, tôi cứ tin rằng những gì mình nỗ lực sẽ được đáp trả. Sự kì vọng khiến tôi chỉ chăm chú vào con đường ước mơ ấy mà chẳng còn bận tâm đến những thứ xung quanh nữa. Và sau tất cả, tôi đã nhận ra rằng “Không nhất thiết phải là thành công mà chính là những trải nghiệm mà tôi học được. Đó có thể là sự trả giá nhưng không có gì là lãng phí. Lãng phí là khi tôi từ bỏ nó”.

nha-gia-kim

Một tháng trước, tôi vô tình thấy một người bạn mình cầm trên tay một cuốn sách, lòng tôi lại nhớ lại thuở mình đang đọc cuốn sách đó - Nhà giả kim của Paulo Coelho. Một cảm giác rạo rực, say mê như bị cuốn vào dòng suy nghĩ của chàng Santiago và cuộc hành trình của chàng nhân vật chính. Tôi bỗng nhớ tôi của ba năm trước hí hửng đang cầm quyển sách ấy trên tay và đọc nó trước kia vây. Lâu rồi tôi không cảm thấy vậy.

Tôi liền về nhà lục lại tủ sách cũ. Nó ở trong một góc tủ , bụi phủ mờ mà tôi mò mãi mới lấy được. Một màu cam quen thuộc đem theo cả màu cam kí ức cuồn cuộn trở về. Màu cam của tuổi trẻ nồng nhiệt mà tôi đã ấp ủ bao ước mơ. Mở trang sách, tôi ngắm nghía lại dòng chữ nắn nót “Quyển Sách này của: Phạm Quỳnh Nhi” và những lời ước hẹn “ Hứa với tớ! Không bao giờ được bỏ cuộc! Nhớ đấy. Kí năm 2016”.

nha-gia-kim-2

Nước mắt tôi chảy dài và tôi cảm thấy xấu hổ với tôi của quá khứ. Tôi 16 tuổi đã từng mạnh mẽ như thế nhưng tôi của ba năm sau lại gục ngã trước những bước đi chập chững vào trường đời. Nén lại dòng cảm xúc, tôi nâng niu và lật từ từ những trang sách, mê man đến từng dòng chữ cuối cùng. Tôi nhìn thấy bóng dáng bản thân tôi trong chàng Santiago với những mộng mơ. Một hành trình của chàng trai chăn cừu hoài bão về những chuyến phiêu lưu định mệnh từ giấc mơ trở thành đời thực trong chuyến đi tìm kho báu truyền thuyết. Một hành trình của cô gái 18 tuổi mộng mơ về một cuộc sống tự do kì diệu “Xách ba lô lên và đi” (Huyền Chip) dài ba năm đang tìm đến hồi kết. Hai con người gặp gỡ giữa hai thế giới nhưng cùng một hướng đi. Tôi du hành cùng chàng đến cuối hành trình và chàng đã in dấu trên sa mạc cát thênh thang ấy một niềm tin, một hi vọng và cả một ước mơ. “Người nào sống trọn đời của mình, người đó biết tất cả những gì cần biết. Chỉ có một điều khiến không thể nào đạt được ước mơ: đó là sợ sẽ thất bại”.

hanh-trinh

Đó phải chăng là lý do mà chàng Santiago vẫn kiên trì theo đuổi giấc mơ? Rõ ràng, sẽ chẳng có gì đảm bảo với chàng trai rằng một kho báu sẽ thực sự tồn tại đợi chàng đến lấy. Bởi đó chỉ là giấc mơ của chàng mà thôi, chỉ là những lời đồn đại truyền thuyết từ xa xưa mà chẳng ai dám chắc. Từ bỏ tất cả những gì mình có và đổi lấy một thứ đầy sự thách thức và rủi ro có phải là sự đánh đổi nên có? Nhưng quy luật cuộc sống vốn dĩ là thế. Là những khó khăn bất ngờ ập đến ngoài dự đoán khiến con người chẳng thể bước trên thảm hoa hồng mộng mơ. Là sự đánh đổi nhưng không có nghĩa là thành công. Nhưng tôi đảm bảo những gì mà bạn đã, đang và sẽ trải qua chính là trải nghiệm quý giá. Điều quan trọng không phải là thành tích mà bạn đạt được mà chính là sự học hỏi, đánh giá từ những kinh nghiệm mình đã trải qua. Thành công không phải là một quả táo chín mà bạn có thể hái lập tức. Trải qua những mùa đổi lá, thay hoa, quả chín bạn mới có thể gặt hái được nó.

Tôi đã có một ước mơ. Tôi đã biết vận mệnh của đời mình. Vậy tại sao tôi lại phải bỏ cuộc? Dành ra một năm trong tám mươi năm cuộc đời để theo đuổi ước mơ liệu có gọi là lãng phí? Trước đây, tôi luôn so sánh với người khác rằng tôi sẽ bước chậm hơn người khác một năm hay hai năm và tôi sợ hãi. Nhưng tôi nhận ra rằng, thời gian của mỗi con người là khác nhau. Lãng phí là khi tôi dành 60 năm còn lại để hối tiếc về tuổi trẻ đã từ bỏ quá sớm để hiện thực hóa ước mơ. Tôi sẽ như chàng Santiago bay đến “những chân trời có người bay” (Lê Đạt). Như chàng đã từng nói “Hãy cứ nhớ rằng ở bất cứ nơi đâu, cậu tìm thấy trái tim mình thì cũng sẽ tìm thấy kho báu ở đó”.

soi-guong

Đứng trước gương, một lần nữa, tôi đã biết tôi là ai. Tôi vội lau đi những giọt nước mắt còn ướt trên khóe mắt. Chuyến phiêu lưu cùng chàng Santiago đã cho tôi phiêu lưu trong thế giới nội tâm của chính mình. Tôi nhoẻn miệng cười với tôi trong chính chiếc gương. Tôi nhìn thấy con đường sáng lạn tương lai phía trước. Tôi hứa hôm nay sẽ dành tặng cho chính tôi một cốc trà nhâm nhi để sẵn sàng bắt đầu hành trình của tôi một lần nữa. Đây không phải là hành trình bình thường mà là hành trình tìm kho báu truyền thuyết riêng biệt của chính cuộc đời tôi.

Tái bút: Tôi – Phạm Quỳnh Nhi – Nhà giả kim của chính cuộc đời tôi.

Đừng gục ngã, Giả Kim ơi!

© Nhi Phạm – blogradio.vn

Xem thêm:

Bài tham dự cuộc thi viết. Để bình chọn cho bài viết này, bạn hãy nhấn like, share và để lại bình luận cảm nhận của mình. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn tham khảo tại đây.

Nhi Phạm

The life is a fair trade

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top