Điểm danh những xu hướng thời trang "đáng sợ" nhất trong lịch sử
2022-09-08 10:44
Tác giả:
Con người đôi khi tự biến mình trở thành nạn nhân của thời trang. Cùng nhìn lại các xu hướng thời trang được cho là "nguy hiểm" nhất trong lịch sử.
Trong lịch sử đã từng tồn tại rất nhiều những xu hướng thời trang gây nguy hiểm cho người mặc. Bà Summer Strevens, tác giả cuốn sách Fashionably Fatal (Những cái chết vì thời trang) đã từng nói rằng: “Một khi thời trang đi quá giới hạn, tôi gọi đó là sự điên rồ phù phiếm”.
Cùng nhìn lại 5 xu hướng thời trang gây nhiều tai hại nhất trong lịch sử.
Áo corset
Corset là chiếc áo nịt ngực, giúp tôn lên đường cong mềm mại của người phụ nữ, rất thịnh hành vào thời kỳ Victoria. Corset chính là nguồn gốc của từ “strait-laced” (khổ hạnh), bởi nó chỉ khiến các quý cô, quý bà cố gắng ép thân mình vào trong chiếc khung cứng nhắc, thít dây siêu chặt để có được vòng eo con kiến. Những chiếc corset có thể siết eo càng nhỏ thì càng đắt tiền, bởi vậy lúc bấy giờ chỉ có giới thượng lưu mới có khả năng mặc corset, khiến chiếc áo này trở thành một trong những biểu tượng của giai cấp thịnh vượng và sự giàu có. Trái lại, cụm từ “loose women” cũng được sinh ra để nói tới đạo đức của những người phụ nữ không mặc corset siết thật chặt eo.
Chính bởi những nỗ lực siết chặt eo bằng áo corset, sức khoẻ của phụ nữ đã gặp các vấn đề nghiêm trọng. Nhiều người bị khó tiêu, táo bón, khó thở dẫn đến ngất xỉu, và thậm chí là xuất huyết nội. Phổi cũng bị ảnh hưởng do áo dồn ép đẩy ngực lên, các cơ quan nội tạng khác thì bị tổn thương do chúng bị buộc phải di chuyển khỏi vị trí vốn có để phù hợp với khung xương mới.
Áo corset khiến vòng eo nhỏ một cách bất thường, làm nội tạng lệch khỏi vị trí vốn có
Năm 1987, người ta đã công bố một danh sách dài liệt kê 97 căn bệnh mắc phải do áo corset, bao gồm bệnh rối loạn thần kinh và trầm cảm.
Theo bà Summer Strevens, từ cuối thập niên 1860 đến đầu 1890, tờ báo y tế The Lancet đã đăng ít nhất một bài mỗi năm về những nguy hại cho sức khoẻ mà áo corset gây nên. Đỉnh điểm là vào năm 1903, bà Mary Halliday – một phụ nữ 42 tuổi và là mẹ của 6 đứa con, đã bất ngờ đột tử. Kết quả khám nghiệm pháp y cho thấy nguyên nhân tử vong là do trong tim của bà có 2 thanh kim loại của áo corset, tổng cộng có độ dài lên tới hơn 22cm. Do thường cọ sát vào cơ thể nạn nhân mỗi khi bà vận động, phần đầu của 2 thanh kim loại này dần được mài mòn và trở thành lưỡi nhọn sắc bén như dao.
Đây được xem là một trong các xu hướng thời trang đáng sợ nhất trong lịch sử

Váy phồng
Chiếc váy phồng có khung sắt bên trong từng là xu hướng thời trang được các quý cô yêu thích nhất. Trong suốt thế kỷ 19, tức thời kỳ đỉnh cao của mốt váy phồng, đã có một số trường hợp tử vong do loại trang phục này gây ra.
Váy phồng từng là xu hướng thời trang được yêu thích nhất
Năm 1861, vợ của nhà thơ Henry Wadsworth Longfellow đã qua đời sau khi chiếc váy phồng của bà bị bén lửa và bốc cháy. Trường hợp tương tự cũng xảy ra với 2 chị gái của nhà văn Oscar Wilde. Năm 1858, theo tờ The New York Times, trung bình 1 tuần có đến 3 người mất mạng do cháy váy phồng. Con số này khiến phái nữ phải giật mình và trở nên cẩn trọng hơn nếu không muốn trở thành nạn nhân của thời trang.
Nhìn thì đẹp nhưng đây lại là loại trang phục dễ gây nguy hiểm cho các quý cô
Cổ áo dựng đứng
Vào thế kỷ 19, chiếc cổ áo dựng đứng và có thể tháo rời được ra đời, giúp đàn ông không cần phải mặc sơ mi mỗi ngày. Tuy nhiên, chiếc cổ áo này lại được ép hồ (keo) cứng tới mức có thể gây chết người. Trong cuốn sách của mình, bà Strevens gọi những chiếc cổ áo này là ‘Vatermörder’ theo tiếng Đức, có nghĩa là "kẻ sát hại những ông bố".
Kiểu cổ áo này đã khiến nhiều người đàn ông bị ngạt thở, có thể dẫn tới tử vong
Nhiều trường hợp đã được ghi nhận tử vong do chiếc cổ áo keo cứng này. Chiếc cổ áo quá cứng đã làm tắt khí quản và ngăn máu lưu thông qua các tĩnh mạch, khiến các quý ông bị ngạt thở, đột quỵ và từ đó dẫn đến tử vong.
Những thợ làm mũ điên (Mad hatters)
Cụm từ "điên như thợ làm mũ" xuất hiện 30 năm trước cả khi Lewis Carroll sử dụng nó trong cuốn "Những cuộc phiên lưu của Alice ở Xứ Thần tiên”. Vào thế kỷ 18, thế kỷ 19, những người thợ làm mũ gặp nguy cơ bị ngộ độc thuỷ ngân. Đây là chất được dùng trong sản xuất chất liệu nỉ làm mũ, tiếp xúc lâu dài sẽ bị chứng bệnh mà người ta gọi là “căn bệnh của thợ làm mũ điên”. Triệu chứng của căn bệnh này bao gồm run rẩy sợ sệt, e thẹn do bệnh lý và dễ cáu kỉnh.
Trước đây người thợ làm mũ thường bị ngộ độc thuỷ ngân
Hủ tục bó chân
Người ta cho rằng tục bó chân ở Trung Quốc lấy cảm hứng việc các vũ công cung đình dùng lụa quấn quanh bàn chân mỗi khi múa cho Hoàng đế xem. Năm 1912, tập tục này chính thức bị cấm. Tuy nhiên, vẫn có nhiều người bí mật bó chân bởi họ nghĩ rằng bàn chân càng bé càng thể hiện địa vị xã hội cao, chứng tỏ người phụ nữ sinh ra trong gia đình quyền quý nhàn nhã, không cần làm việc vất vả.
Hủ tục man rợ này từng là cách để người ta chứng minh địa vị xã hội
Dần dần, những bàn chân bị bó chặt lâu ngày trở nên biến dạng, các ngón chân co quắp và ép chặt vào lòng bàn chân. Theo tác giả Summer Strevens, Trung Quốc không phải là nơi duy nhất có tập tục chỉnh hình bàn chân. Vào nhiều thế kỷ trước, những người phụ nữ đam mê thời trang còn thậm chí phẫu thuật cắt cụt ngón chân để đi vừa kiểu giày mũi nhọn thời thượng. Cách làm này nghe có vẻ man rợ, nhưng theo bà Strevens thì xưa nay vẫn tồn tại những phụ nữ chấp nhận hy sinh vì thời trang, giống như ngay tại thế kỷ 21 vẫn có những cô gái chấp nhận cắt xương sườn để có vòng eo nhỏ nhắn hơn.
Theo 2dep
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh
Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.
Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ
Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.
Hạ đưa ai về
Trong ánh mắt chàng hạ Lóng lánh mưa xuân buồn Nắng uống say gió lộng Mây rợp bóng, sông dài.
Có những chiều không gọi thành tên
Có những chiều Hà Nội chợt mưa Con phố cũ bỗng dưng dài hơn trước Anh đứng lặng giữa dòng người xuôi ngược Nghe lòng mình… lạc mất một bàn tay
Hãy cố gắng tử tế với nhau khi còn có thể
Thay vì chúng ta chỉ phán xét hành động của bất cứ ai qua cặp mắt thông thường mà chưa thật sự biết rõ mọi chuyện họ đã phải trải qua thế nào và tại sao hành động như vậy thì đừng vội phán xét. Bởi bạn đâu có ở trong hoàn cảnh của người ta mà làm như bạn hiểu người ta lắm vậy. Thay vì nói những lời làm nhau buồn lòng thì hãy đối xử thật chân thành khi còn có thể nha. Bởi cuộc sống này rất vô thường.
Dưới ánh bình minh (Phần kết)
Tiếng chuông ngân lên. Ngoài kia, bình minh đang chậm rãi lan ra khắp bầu trời. Ánh sáng rơi xuống đôi vai Thuỳ, xuống mái tóc của Lâm, xuống bước chân nhỏ của Hạnh Phúc phía sau. Lâm đẩy chiếc xe lăn chậm rãi đưa Thuỳ đi về phía trước. Con đường phía trước vẫn còn dài. Bình minh, cũng vừa kịp hé.
Lối nhỏ cậu đi
Mỗi người đều có cho mình những lựa chọn, và tất cả không cần phải theo một khuôn mẫu nào cả. Bởi chẳng có đáp án nào được cho là đúng khi đề bài đưa ra lại là một đề bài mở.
Dưới ánh bình minh (Phần 1)
Hạnh Phúc lớn lên trong tình thương của mẹ và ông bà. Con bé nhanh nhẹn, hoạt bát và rất hiểu chuyện. Có những câu hỏi ngây thơ như: “Sao mẹ không đi được như các mẹ khác?” nhưng rồi lớn dần, con cũng không hỏi nữa. Thuỳ nghĩ cuộc đời mình sẽ cứ bình lặng như vậy, cho đến khi con trưởng thành. Nhưng có lẽ cuộc đời vẫn âm thầm tìm một cách khác để đưa cô đến nơi bình yên.
Mình yêu nhau xong rồi
Mãi cho đến sau này, ở tận sâu trong miền kí ức đã bám bụi, tôi vẫn chưa từng dám quên đi từng mảnh nhỏ kí ức của tuổi 24 đó, ở khoảnh khắc tôi cầm trên tay tấm bằng tốt nghiệp, người đó đứng khoát vai tôi, ánh nắng chiếu rọi vào chiếc cầu vai màu xanh lục, chúng tôi nở nụ cười vào phiên bản chúng tôi yêu nhau nhất.
Không bao giờ là trễ nếu bạn còn có cơ hội để sửa chữa sai lầm
Tôi biết chúng ta phải vất vả kiếm từng đồng tiền để lo cho con cái thế nên ai cũng mong chúng thành công và tốt hơn bản thân chúng ta. Nhưng chúng ta không biết chúng thật sự cần gì nhất. Đôi khi, một cuộc trò chuyện hay vài lời hỏi thăm cũng làm chúng vui lên thay vì trách mắng hay dựa vào sai lầm của chúng mà phán xét. Bạn đâu có ở vị trí con bạn đâu mà biết chúng cảm thấy thế nào hay nghĩ gì.

