Phát thanh xúc cảm của bạn !

Đêm không sắc màu

2025-01-07 16:25

Tác giả: Minzz


 

blogradio.vn - Mùa hạ năm đó, không chỉ riêng nhà tôi mất điện, mà cả cái bản làng không một nhà nào có. Tôi mở cánh cửa sổ ra nhìn bên ngoài, có các chú thợ điện đang lắp đặt hệ thống từ đầu, tôi lại gieo thêm hy vọng, rồi cuối cùng, tất cả chỉ đợi trong vô vọng.

***

Một cơn bão đi qua, để lại cho tôi nhiều nỗi ám ảnh cho đến hiện tại, từng giây, từng phút đều sống trong màn đêm không có chút sắc màu...

Một buổi sáng bình minh sau bão, nó vẫn dư âm lại tiếng gió thổi xào xạc chói tai, đêm qua, cả cái bản làng phải thức trắng để chống chọi lại sức gió cuồng phong của bão. Rạng sáng, gió thổi nhẹ nhàng hơn chút, tôi vừa mới chợp mắt một tẹo vì thấm mệt, từ trong làn gió ở ngoài cánh cửa sổ, tôi cảm nhận được không khí âm u, nồng nàn mùi nước mưa chảy tích tắc từng giọt. Tôi mở mắt, ngắm nhìn mọi thứ chung quanh ngôi nhà tranh đều không màu, tối om không nhìn thấy bóng. Tôi bảo cái Lan mở cửa ra để tia sáng từ ngoài hiên, chiếu rọi vào ngôi nhà nhỏ nhắn nằm ở sâu trong bản làng thiểu số.

Vừa bước ra để tận hưởng làn gió liêu xiêu như hương thu tóc mẹ, cái Lan bàng hoàng khi thấy cánh ruộng ngô nhà tôi gầy dựng mấy chục năm trời đều trở lên tan hoang, gãy đổ. Đến cái ngọn núi ở bên kia sông cũng không còn thấy những tán cây, chỉ còn lại vài ba cái cây cao su còn sống sót. Đã thế, mấy cái cột điện ở đầu xóm đổ gãy bằng sạch... cuối cùng, gia đình tôi phải sống trong cảnh thiếu điện, thiếu ánh sáng trong suốt thời gian dài.

Mới ngày đầu tiên mất điện, tôi vẫn vui vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra, gió vẫn thổi hắt vào ngôi nhà, cảm giác thật tuyệt và dễ chịu. Nhưng đó chỉ là một chút cảm giác của buổi sáng, đến khi màn đêm buông xuống, mưa rầm rã, tôi mới cảm nhận được cái mùi oi nồng của nước. Cả đêm hôm đấy, tôi không thể nào ngủ được vì quá khó chịu với cảnh sống trong bóng tối, nó ngột ngạt đến khó tả.

Ngày qua ngày, gió cũng bắt đầu lặng xuống, không còn vi vút như trước nữa, tôi mới cảm nhận được cái oi nóng của ngày nắng mùa hạ. Giấc ngủ trưa chập chờn lang thang không yên giấc, tôi nằm trằn trọc mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Ông hay giặt lấy khăn lau mình cho tôi, mẹ thì phe phẩy cái quạt mo liên tục không than mỏi, người hôi nồng nặc như mấy ngày trời chưa tắm... Lũ trẻ nhà hàng xóm, đứa thì ăn vạ đòi chơi đá bóng, đứa thì khóc than vì quá nóng.. Còn tôi thì nằm ở góc nhà cầu khấn: "Có điện đi, có điện đi!!", thế nhưng, thiên không độ, trời không thương, tôi cầu nguyện vô vọng không có lời hồi đáp... Mùa hạ năm đó, không chỉ riêng nhà tôi mất điện, mà cả cái bản làng không một nhà nào có. Tôi mở cánh cửa sổ ra nhìn bên ngoài, có các chú thợ điện đang lắp đặt hệ thống từ đầu, tôi lại gieo thêm hy vọng, rồi cuối cùng, tất cả chỉ đợi trong vô vọng.

Ánh mặt trời còn le lói một tẹo ở phía đông, bầu trời nga ngả màu đen thẫm.. Ngôi nhà cũng chìm trong bóng tối không màu sắc, tôi vẫn mầy mò tìm cái đèn pin còn một chút ánh sáng để học bài, cố gắng lắn lót viết từng con chữ để chuẩn bị cho kì thi cuối cùng. Tôi còn nhớ, khi màn đêm buông xuống thì cả nhà mới ăn cơm, tôi mò mẫm gắp miếng cá chép phơi khô để ăn, cái mùi vị ngái ngai hương củi cháy, nhưng công nhận, ăn ở trong bóng tối lại ngon hơn thường ngày. Ăn xong rồi đi rửa bát, tôi vừa rửa vừa bị muỗi cắn cả hai bắp đùi, cảm giác vừa ngứa ngáy xen mùi dầu mỡ rất khó tả. Quả thực, đây là cơn ác mộng ám ảnh tôi mãi cho tới tận sau này.

Tôi và cái Lan ngồi tựa bờ tường lún phún rêu mốc than thở, sờ soạng con mèo trắng chán nản lăn lộn, lắc lư cái đầu như cái lò xo. Ánh trăng tròn nghiêng nghiêng hắt bóng vào tôi, nhìn xa xa cánh đồng quê giờ chẳng còn gì, cái mùi hương thơm ngát ngày nào, giờ chỉ còn lại nước. Thấp thỏm ở đầu làng vẫn còn có mấy ông, bà đang chặt củi đem về tạo lửa, một vài cô, chú công nhân đang đào cái hố để trồng cây đề để lấy bóng mát. Có lẽ đến hiện tại, người dân đã quen dần với việc sống trong bóng tối...

Thường ngày, mấy bà hàng xóm không bao giờ đi đến nhà nhau chơi, nhưng từ khi mất điện, họ lại đi ngao du khắp làng, dí dỏm nói phét với nhau như kiểu chưa bao giờ được nói. Tính ra thì, không có điện cũng tốt, hơi tối một chút nhưng tình làng nghĩa xóm lại trở lên đằm thắm, dịu dàng.

Thoáng cái đã là ngày thứ tám tôi sống trong bóng tối, giờ đây tôi đã chán nản với việc sống trong bóng tối, trong đầu lúc nào thèm quay về nhịp sống văn minh đồ điện. Cắm nồi cơm chẳng cần lo khói bay vào mắt, chiên cá, nấu canh không cần phải nhóm lửa, tắm rửa không cần phải dùng nước ở con suối cách nhà rất xa… Tôi đang tự suy ngẫm, đột nhiên có ánh đèn chiếu rọi, tỏa sáng khắp ngôi nhà, hóa ra cuối cùng cũng có điện trở lại. Tôi đơ người mất vài phút vì quá vui sướng, mấy bà hàng xóm đã gào thét như thể trúng số độc đắc. Cảm giác có điện như kiểu được sống lại thêm một lần nữa, thật tốt biết bao.

© Minzz - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Một Năm Qua, Bạn Có Hạnh Phúc Không? | Radio Tâm Sự

 

Minzz

Tôi là một khứa gấc thích viết, bởi viết như thể đang tâm sự vào từng trang giấy

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top