Dấu chấm hết không phải là kết thúc mà là sự mở đầu
2016-03-11 01:00
Tác giả:
Tình yêu không phải chỉ dùng từ “yêu” giản đơn có thể đủ để chứng minh tình yêu đối với một người hay ít nhất cho ta một thứ gọi là viên mãn. Yêu thôi chưa đủ, bạn có biết không? Yêu một ai đó, ta có thể cho đi tất cả, cho đi tiếng cười, cho đi thời gian, cho đi tuổi trẻ nhưng có bấy nhiêu người sẽ nhận lại được tất cả từ người kia?
Tình yêu không có nghĩa là sự chiếm hữu. Bởi thế nên bạn đừng cố chiếm lấy trái tim chân thành từ một người khi họ chẳng hề có ý định chia sẻ nó cho bạn. Đừng cố gắng yêu một người không yêu, đừng cho rằng mình mới là người đáng được yêu.
Trong cuộc sống này mọi thứ đều mở đầu bằng hai từ “gặp mặt”, tất cả những cuộc gặp mặt trên đời này đều khắc mãi trong trí nhớ của chúng ta một chút gì đó gọi là kí ức, nhưng có được bấy nhiêu kí ức khiến ta mãi không nguôi ngoai? Nhưng tin chắc rằng, tất cả những cuộc gặp mặt trên đều đưa đến những cái kết khác nhau mà chính chúng ta không thể nào lường trước được. Bánh xe vận mệnh sẽ khởi hành khi chúng ta gặp mặt nó, chạy mãi chạy mãi để kéo ra bức màn về câu chuyện của mỗi người... Nhưng liệu sẽ có bao nhiêu cuộc gặp mặt sẽ cho ta được những tiếng cười hạnh phúc và có bao nhiêu để lại cho ta những giọt lệ cay đắng, nuối tiếc?

Cuộc đời vốn không hề dễ dàng, đẹp đẽ cho bất kì ai. Có thể bạn sẽ gặp được định mệnh của đời mình nhưng cũng có thể bạn sẽ gặp phải những mối tình đầy nước mắt hay một mối tình cảm nắng đơn phương nhưng đủ để trái tim bạn “chết chìm” trong nó cả một đời.
Một ngày đẹp trời, bạn chênh chao, xao xuyến trước một nụ cười, một ánh mắt, một gương mặt xa lạ. Nhưng rồi, người đó chỉ khẽ lướt qua mà chẳng hề dừng lại. Thì ra họ chẳng hề chung nhịp cảm xúc yêu đương mà bạn đang tạo ra. Rồi bạn đơn phương, bạn ấp ủ mối tình khờ dại ấy, cố chấp ôm yêu thương với người vốn không thể cho bạn một góc nhỏ trong tim.
Yêu đơn phương là mỗi ngày thức dậy thật sớm trông chờ một tin nhắn vô thức từ người kia.
Yêu đơn phương là trông chờ một câu hỏi thăm từ người trong những ngày giá lạnh.
Yêu đơn phương là chờ đợi những câu đùa không đầu không cuối mà khiến ta mỉm cười ngọt ngào trên thế gian này.
Yêu đơn phương là khi biết chắc rằng người kia sẽ từ chối tình cảm của mình nhưng vẫn âm thầm và chờ đợi như chưa từng có ý nghĩ đó.
Yêu đơn phương là âm thầm hi vọng một ngày nào đó người kia sẽ ngoái nhìn ta với ánh mắt hạnh phúc nhất và đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ bé của ta, gật đầu đáp lại tình yêu chân thành của ta đã trao.
Yêu đơn phương đủ để ta lưu luyến cả đời không thể buông bỏ dù biết nó là đau, là tổn thương, là tuyệt vọng nhưng trái tim cố chấp với tình cảm kia để tiếp tục bước đi. Nhưng bạn có biết rằng những gì bạn níu kéo cho riêng mình chính là sự mệt mỏi không chỉ người kia mà chính bạn cũng thế. Mệt mỏi với một cảm xúc hỗn độn.
Cuộc sống này không quá dài như bạn nghĩ, những khi cảm thấy bản thân mình không còn đủ sức để chống chọi thì hãy buông tay đi, buông đi những chấp niệm không đáng để tồn tại trong cuộc sống vui vẻ của bạn. Dấu chấm hết không phải là kết thúc một câu chuyện mà là mở ra cho ta một câu chuyện khác cho cuộc đời chính mình. Đừng nghĩ rằng bạn đã yêu quá sâu, quá nặng khiến tổn thương nhỏ nhất cũng vô tình trở thành một nỗi đau dai dẵng làm trái tim bạn chùn bước.
Thế gian này không có nỗi đau nào là mãi mãi, và chúng ta không thể sống mãi trong lớp vỏ của hồi ức. Rồi chúng ta sẽ có hàng ngàn cuộc gặp mặt khác, vậy nên hãy yêu cho đến khi không hối tiếc và buông tay khi bạn nhận ra thứ không thuộc về mình để không phải tổn thương về sau.
© Yumi Lê – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Chậm lại để yêu thương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.



