Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con vào lớp một

2025-09-30 09:20

Tác giả:


blogradio.vn - Bộ sách mới mẹ mua cho con đã được bao bọc, dán nhãn cẩn thận và xếp ngay ngắn ở một góc học tập. Hộp bút chì, thước kẻ mới toanh đặt trong cái hộp nhựa vừa vặn. Thấy con ngắm nghía góc học tập mới của mình, đặc biệt dừng lại thật lâu ở chiếc bàn gỗ bố đóng đặt trang nghiêm cạnh cửa sổ, mẹ biết con đang rất hạnh phúc.

***

Chiều xuống trường mẫu giáo đón con, cô giáo gặp mẹ rồi hồ hởi: “Hôm nay là buổi học cuối cùng của bé Bích chị nhé! Em đã chuyển hồ sơ của cháu đến trường tiểu học rồi. Mấy ngày nữa, chị dẫn cháu đến trường nhập học là được.” Mẹ cảm ơn cô rồi nhìn con âu yếm, con cười híp mí nhưng ánh mắt cũng lộ vẻ ngạc nhiên, lo lắng.

Sáng chủ nhật, mẹ dẫn con đi mua quần áo mới, cặp mới và dép mới và sách vở mới. Con hớn hở nắm tay mẹ, bước thấp bước cao. Mẹ cảm nhận rõ trong ánh mắt ngây thơ của con bao điều lạ lẫm. Dù mỏi chân, con vẫn thích thú ngó nghiêng hàng này, hàng khác Với vẻ hào hứng, con năn nỉ: “Hôm sau, mẹ lại cho con đi với mẹ nữa nhé!” Mẹ nhìn con, cười xòa, bàn tay mẹ nắm chặt tay con mềm mại, nóng hổi.

Suốt buổi chiều hôm ấy, con sốt sắng ra vào, khoe với các bạn cùng xóm về những món đồ mẹ mua. Bạn bè xúm xít lấy con. Bé Hoa tỏ vẻ ghen tỵ với niềm vui của con: “Bích sướng thế, được mẹ mua cho đủ thứ. Còn mình thì…”  Bé Nhàn thì phân trần: “Mẹ mình bận bán vé số cả ngày, mình vẫn chưa có cặp sách, quần áo gì cả.” Khuôn mặt ỉu xìu, buồn bã của con bé khiến con và mấy bạn khác rất thông cảm. Con vỗ vỗ vào vai Nhàn an ủi, rồi tất cả động viên nhau bằng cái giọng vừa hồn nhiên vừa quan trọng. Nghe con trẻ chuyện trò, mẹ thấy lòng mình xúc động, rưng rưng.

Trong bữa cơm chiều, con phân vân hỏi mẹ: “Mai con vào lớp một rồi, còn em Ngân thì vẫn học ở trường mẫu giáo hả mẹ?” Cô em gái bốn tuổi nghe chị hỏi, miệng đang nhai cơm liền ngấu nghiến nuốt nhanh rồi nói với vẻ thích thú: “Ngân học lớp một với chị Bích nhé mẹ!” Bữa cơm gia đình càng rộn rã tiếng nói cười bởi câu chuyện vào lớp một của con.

Bộ sách mới mẹ mua cho con đã được bao bọc, dán nhãn cẩn thận và xếp ngay ngắn ở một góc học tập. Hộp bút chì, thước kẻ mới toanh đặt trong cái hộp nhựa vừa vặn. Thấy con ngắm nghía góc học tập mới của mình, đặc biệt dừng lại thật lâu ở chiếc bàn gỗ bố đóng đặt trang nghiêm cạnh cửa sổ, mẹ biết con đang rất hạnh phúc.

Lên giường đi ngủ sau lời năn nỉ của mẹ, con không quên dặn đi dặn lại câu nói từ chiều đến giờ, mẹ chẳng thể đếm được đã bao nhiêu lần: “Sáng mai, mẹ đến trường với con nhé!” Mẹ kéo tấm chăn lên đắp ngang ngực cho con, hôn lên trán con nụ hôn ngọt ngào, nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, nhẹ nhàng đóng cửa, dành lại cho con không gian yên tĩnh, dịu nhẹ để con dễ dàng chìm vào giấc ngủ ngon. Mẹ biết, trong giấc mơ đêm nay, con sẽ mơ thấy mình cùng các bạn tung tăng đến trường như đi giữa ngày hội.

Sáng nay thức dậy, mẹ thấy con lớn hơn ngày thường. Con chạy lăng xăng đứng trước gương soi rồi đu đưa hai bím tóc, xoay một vòng làm dáng với bộ váy áo xinh xắn. Con rạng rỡ như một cô công chúa nhỏ khiến bố mẹ và em Ngân cứ thế trầm trồ. Mọi thứ đã đâu và đấy. Con giục mẹ liên hồi vì sợ rằng mình sẽ đến trường muộn. Mẹ hiểu được tâm trạng của con. Ngày đầu tiên vào lớp một, mẹ cũng từng líu ríu bên bà ngoại, vừa khấp khởi vui vừa phập phồng lo sợ.

Trường Tiểu học cách nhà mình không xa lắm. Mẹ muốn cho con cảm nhận được hết cảm giác của ngày đầu tiên bước vào một khung trời mới của riêng con nên quyết định hai mẹ con dắt tay nhau cùng đi bộ. Ban đầu, con tỏ vẻ không thích nhưng được mẹ giải thích, con liền đồng ý. Bà Hai hàng xóm vừa thấy con đã khen: “Bé Bích hôm nay đẹp quá!” Con cảm ơn bà rồi càng hãnh diện hơn bởi hôm nay mình là một người quan trọng.

Bầu trời hôm nay trong vắt. Phố huyện người và xe cộ lại qua tấp nập. Tiếng nói, tiếng cười rôm rả. Con đi bên mẹ nhưng thi thoảng vẫn ngước nhìn hàng cây xà cừ xanh mát bên đường đang tắm nắng tinh khôi, lắng nghe mấy chú chim sẻ thi  nhau chuyền cành ríu ran, hình như đang bàn chuyện gì đó rất quan trọng. Rồi bước chân con chợt vội, tay con nắm chặt tay mẹ, một cảm giác lo lắng ùa về khó diễn tả bằng lời.

Trường học hiện ra trước mắt con. Hôm nay, lần đầu tiên con bước vào trường, vào lớp nên không tránh khỏi cảm giác lạ lẫm. Gặp các bạn, con trò chuyện, rồi quấn quýt. Rời vòng tay mẹ, con nắm lấy tay cô bước vào lớp, mắt con ngân ngấn, miệng mếu máo ngoái nhìn về phía mẹ như muốn gọi: Mẹ ơi…!                  

© Xanh Nguyên - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Rồi Mình Sẽ Gặp Lại Nhau Vào Một Ngày Duyên Đến

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy

Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Đoá hồng mong manh (Phần 1)

Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

back to top