Con muốn ở bên cạnh bố thật lâu
2016-12-28 01:14
Tác giả:
Ngay từ hồi còn bé tôi đã viết rất rất nhiều bài văn để thể hiện tình yêu thương của một đứa con đối với người mẹ đáng kính của mình, nhưng…tôi lại chưa một lần nói ra cũng như chưa bao giờ ngồi suy nghĩ và đặt bút viết những dòng chữ thể hiện tình cảm đối với bố…
Khi tôi mới sinh, bố luôn là người chăm bẵm tôi nhất, còn hơn cả mẹ. Bố luôn tất bật gánh vác tất cả mọi công công việc trong gia đình. Ông chăm từng bữa cơm cho mẹ, giặt từng cái tã cho tôi. Thức khuya dậy sớm giúp mẹ chăm lo đàn lợn, mảnh vườn.
Tôi lên hai, ngày nào bố cũng vừa cõng tôi trên lưng vừa lo nấu rượu giúp mẹ. Thật sự hồi ấy gia đình tôi khá khó khăn, bố mẹ tôi phải nai lưng ra làm đầu tắt mặt tối từ sáng sớm đến tối mịt.
Lên ba tuổi, bố bế tôi dong khắp mọi ngõ xóm để bón từng thìa cơm khi tôi không chịu ăn.
Năm tuổi những chiếc răng của tôi bắt đầu sâu và đau. Bố phải bóc từng chiếc bánh tròn để lấy cái nhân mềm bên trong bón tôi ăn. Mỗi lần bố đi xa về đều có quà cho tôi là những viên C có nhiều hình thù mà tôi thích nhất.

Kết thúc lớp mẫu giáo, tôi chập chững bước vào tiểu học. Tôi còn nhớ chiếc áo khoác đầu tiên mà năm ấy bố tặng tôi, chiếc áo màu xanh lá cây, nhìn có vẻ nam tính chứ không điệu đà như những chiếc áo mà mẹ vẫn hay chọn cho tôi. Nhưng đó lại là chiếc áo mà tôi yêu thích nhất, tôi nâng niu và giữ gìn nó, tôi đã mặc nó suốt bốn năm đến khi nó ngắn cũn cỡn và không còn vừa với tôi.
Lên cấp hai, tôi được bố chở đi mua xe đạp, vì trường tôi học cách nhà khá xa, tôi bắt đầu tập đi xe và đã biết đi, nhưng bố không yên tâm vẫn nhất quyết đưa đón tôi mỗi ngày. Tôi còn nhớ ngày hôm ấy, nhân lúc bố ra vườn hái rau giúp mẹ tôi lấy trộm xe đạp đến trường. Nhưng cũng không may, khi quay lại tôi nhìn thấy bố đang đi từ từ phía sau tôi. Từ hôm ấy, bố cho tôi đi xe nhưng lúc nào cũng đi theo. Lúc ấy, tôi đã không thấy được nỗi lo của bố, mà chỉ ghét vì bố không tin tưởng, ghét vì bố mà các bạn trêu đùa lúc nào cũng phải có phụ huynh đi theo.
Cõ lẽ, càng lớn dần lên tôi và bố lại càng ít nói chuyện với nhau nhiều hơn. Bố tôi không nhẹ nhàng tình cảm như những ông bố mà tôi biết. Chưa bao giờ bố khen tôi lấy một câu, cũng chưa bao giờ tâm sự với tôi. Thay vào đó chỉ là những câu nói cục cằn cáu gắt. Đôi lúc tôi cũng thấy ghét bố vì nghĩ chưa bao giờ bố quan tâm đến cảm giác của tôi.
Với tôi, tôi nhận thức và cảm nhận tình yêu thương của bố bằng một phương diện hoàn toàn khác…
Bố luôn càu nhàu và chê trách những việc mà tôi làm, nhưng tôi biết bằng cách đó bố dạy tôi cách tự lập và mạnh mẽ khi ra ngoài xã hội.
Bố cũng chưa bao giờ nở một nụ cười và khen tôi khi tôi làm tốt một việc gì đó, nhưng tôi lại nghe được con trai bạn bố kể bố đã nói rằng rất tự hào về tôi.
Bố cũng không được như những ông bố khác, giấu diếm con gái họ mỗi khi đau ốm. Ngược lại, mỗi khi bị ốm, người bố gọi điện kêu ca đầu tiên chính là tôi. Hình như chỉ những lúc như thế bố con tôi mới có cơ hội nói chuyện tình cảm với nhau.

Bố chả bao giờ tâm sự với tôi, nhưng khi tôi giận nhau với đứa bạn thân, thì người nhận ra đầu tiên lại là bố. Bố chả hỏi tôi những vấn đề đó, nhưng lại hỏi thăm đứa bạn tôi xem hai đứa đã xảy ra chuyện gì.
Ngày tôi nhập học đại học, bố đưa tôi vào trường nhập học, rồi khênh đồ giúp tôi lên kí túc xá. Bố quan sát rồi mua tất cả mọi thứ đồ dùng cần thiết cho tôi. Khệ nệ bê bình nước lọc to từ tầng một lên tầng năm cho cả phòng chúng tôi. Tôi khóc kêu nhớ nhà và đòi về, bố quát tôi, nhưng ngày nào bố cũng bắt xe bus từ chỗ bố đang công tác sang chỗ tôi đưa tôi đi ăn rồi lại bắt xe về.
Đấy bố tôi là thế đấy, chả được nhẹ nhàng như những ông bố khác đâu. Nhưng đó lại là tình cảm thật thà và chất phác nhất của bố dành cho tôi.
Tôi đã từng ghét bố lắm, cũng thích được bố yêu chiều như hồi bé, thích được bố dịu dàng quan tâm, thích được bố khen, được cùng bố tâm sự như những người bạn. Thế nên trong lòng lúc nào cũng trách bố, giận bố, dần dần nó trong hai bố con tôi có một khoảng cách nhất định. Tôi cảm giác như chưa bao giờ bố hiểu tôi.
Và thời gian cứ thế trôi qua, nó làm con người tôi trở nên chín chắn hơn, đủ để tôi thấy mình trưởng thành thì giờ tôi lại thấy yêu và thương bố nhiều hơn. Chưa bao giờ bố bỏ mặc không quan tâm lo lắng cho tôi, chỉ là bố thể hiện theo cách riêng của bố. Ngày xưa mong bố có thật nhiều tóc trắng để mỗi khi nhổ tôi có thêm tiền ăn kẹo, giờ nhìn mái tóc của bố tôi lại ứa nước mắt và thầm mong nó đừng bạc trắng thêm nữa, để bố mãi mãi có thể sống thật lâu, thật lâu với tôi.
© Thuy Tong – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Ngày của Cha
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Anh đã quên lời hứa ngày xưa ấy
Trong tình yêu của hai người, nếu một người này yêu nhiều hơn và sẵn sàng hi sinh quá nhiều vì người kia thì chắc chắc người đó sẽ luôn là người chịu nhiều tổn thương nhất. Nếu đã yêu nhau thật lòng thì hãy làm những gì tốt nhất cho nhau có thể và đừng làm tổn thương nhau. Bởi gặp nhau và yêu nhau ở kiếp này thì đã là duyên nợ từ kiếp trước rồi.
Đoá hồng mong manh (Phần 1)
Chỉ là vào thời điểm ấy, khi nhìn mẹ gầy đi từng ngày, nhìn những khoản nợ chồng chất chưa biết bao giờ trả hết, cô hiểu rằng nếu không ai bước ra, gia đình này sẽ mãi mắc kẹt trong vòng xoay đó. Và khi quyết định ấy dần thành hình, cô chợt nhận ra điều đáng sợ nhất không phải là lấy chồng xa, mà là từ nay, mọi vui buồn của đời mình sẽ không còn nằm trong tầm tay của những người thân thuộc nữa.
Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng
Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.
Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ
Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.






