Phát thanh xúc cảm của bạn !

Con mong bố luôn kiên cường và mạnh mẽ

2020-09-01 01:15

Tác giả:


blogradio.vn - Bố ơi, con mong bố đừng buông xuôi, đừng từ bỏ, hãy cố gắng lên vì gia đình mình đi. Con mong bố có thể hiểu bọn con, hiểu mẹ, và cũng mong bố hãy mở lòng cho mẹ con con có thể một lần nữa cùng bố vượt qua mọi điều được không? Con không dám nghĩ, nếu bố đi xa thì mẹ con con sẽ sống thế nào nữa. Bố đừng buông tay, bố nhớ.

***

20 năm trôi qua con cũng đang khôn lớn từng ngày rồi bố ạ. Bây giờ con có thể sống tự lập, có thể tự lo cho bản thân rồi bố ạ. Con không cần phải xin tiền bố mẹ đóng học phí, con cũng không phải xin tiền bố mẹ để mua cho mình một bộ váy đẹp hay một quyển sách con thích nữa, bố ạ. Con của bây giờ, con của năm 20 tuổi đã trưởng thành hơn rất nhiều rồi. Khi không dựa dẫm vào bố mẹ con có thể nhìn thấy những khó khăn của tương lai một cách rõ hơn, và cũng biết mình cần làm gì cho tương lai mình rồi, bố ạ. Nhưng dù con đường phía trước có đáng sợ thế nào, có tối tăm ra sao thì con cũng không sợ. Nỗi sợ trong lòng con còn to lớn hơn nhiều.

Bố ơi. Khi con còn bé xíu, con vẫn nhớ cảm giác ngồi trong lồng cái xe lam cũ của bố, được bố chở đi quanh quanh trong làng. Khi đó, có lẽ con sợ mình sẽ rơi ra ngoài chăng. Có lẽ khi đó điều con có thể tin tưởng, bám víu được chính là cánh tay mạnh khỏe, dẻo dai của bố. Con tin bố sẽ lái chiếc cào cào của bố một cách xuất sắc để cho con không bị ngã không bị rơi, để cho con có những chuyến phiêu lưu thú vị. Khi đó, con không sợ. Con biết con sẽ không sợ vì con có bố. Bố vẫn ngồi đấy và sẵn sàng bảo vệ cho con mà. Con biết điều đó.

Lớn hơn chút nữa, hình như là khi con học lớp 2, nỗi sợ của con thay đổi. Mẹ bảo con giống bố. Con nhát giống bố, ngại giao tiếp giống bố. Con lúc đấy không dám chào hỏi ai, không dám nói chuyện với ai. Có lẽ, có những lúc bố sẽ thất vọng về con, chán ghét con, có thể nghĩ rằng tại sao lại có đứa con nhút nhát thế này, vô dụng thế này, rồi sau này làm như thế nào mà sống. Nhưng, sự vô tâm của một đứa trẻ lại cho phép con quên đi điều đó. Con khi lớp 2 chỉ sợ mẹ mắng, mẹ đánh vì không nghe lời, vì sự lì lợm. Nhưng con của khi đó lại không bao giờ sợ bố sẽ làm những điều đó với con. Bởi trong con, bố luôn là người thương con nhất.

truongthanh1

Năm con học lớp 5, mặc dù còn trẻ con nhưng con đã nhận thức mọi thứ hơn. Khi nhận ra được nhiều điều con còn nhận ra được một điều: bố của con không giống các ông bố khác. Bố của con suốt ngày uống rượu. Bố của con uống rượu trước cả bữa ăn. Bố cũng uống sau cả bữa ăn. Bố uống mọi nơi. Càng ngày con càng thấy bố uống nhiều. Và càng ngày con càng để ý đến sự khác nhau giữa bố con và bố bạn. Bố bạn không uống rượu. Bố con lại rất hay uống. Bố bạn không say bao giờ nhưng bố con lại say rất nhiều. Dần dần, con ghét rượu. Con ghét những người làm ra rượu và cả những người bán rượu cho bố. Con ghét tất cả mọi thứ liên quan đến rượu. Nhưng chưa có một giây nào con nghĩ con sẽ ghét bố, cho dù bố có uống rượu nhiều như thế nào. Con sợ. Con sợ nhiều hơn ghét bố ạ. Con sợ bố sẽ bỏ mấy mẹ con con mà đi trước. Từ lúc đó con bắt đầu có những suy nghĩ về ngày bố phải ra đi. Con không tin có phép màu trên đời, càng không tin phép màu sẽ xảy ra với con. Chả hiểu tại sao khi đó con lại có thể suy nghĩ rằng chỉ cần con chuẩn bị trước một điều gì đó thì nó sẽ không xảy ra. Con cứ nghĩ ngày bố phải đi đến một nơi xa, vậy con phải làm sao, mẹ và chị phải như thế nào.

Nhưng, phép màu lại xuất hiện, bố ạ. Bố mắc bệnh. Nhưng may thay vẫn có thể cứu chữa được. Trong thời gian bố chữa bệnh con thấy mình thật hạnh phúc. Con sống có bố mẹ, bố con không uống rượu, lại càng không say. Mẹ con có bố đỡ đần mọi việc nên đã trẻ hơn khỏe hơn. Chị cũng  có nhiều thời gian học để thi chuyển cấp vào ngôi trường chị mơ ước. Nhưng rồi, cho dù là phép màu đi chăng nữa, thì cũng có lúc phải hết thời hạn sử dụng. Rồi bố lại trở lại với rượu chè. Khoảng thời gian khi mẹ sinh em bé bố đã uống rượu trở lại. Khi đó bố vẫn có thể kiểm soát được mình. Con nghĩ vậy. Nhưng đấy cũng là lúc con lớn về mặt tư tưởng. Con suy nghĩ nhiều hơn, tự ti nhiều hơn. Dần dần, con sống khép kín và ít chia sẻ với mọi người về những chuyện con đã trải qua. Sự thờ ơ vô tâm của bố, sự không sát sao của mẹ đã khiến con càng cảm thấy lạc lõng. Cùng với đó là những trận cãi nhau của bố mẹ ngày càng nhiều hơn. Lần đầu bố và mẹ dọa ly hôn, con sợ. Con khóc, con giằng bút, con xé giấy. Con cố làm những điều khiến cho bố mẹ từ bỏ ý định đó. Rồi lần 2, lần 3, con quen rồi. Con không sợ. Con chai lì với chuyện bố mẹ cãi nhau, ngay cả cho dù bố mẹ có ly hôn chắc khi đó con cũng chả quan tâm. Con cảm thấy quen với cuộc sống cô đơn. Ai đến với con, hoặc có ý định kết bạn với con đều bị con từ chối. Con không mở lòng với mọi người, đặc biệt là các bạn nam. Trong tâm thức con bây giờ, con đã nghĩ đến việc không kết hôn, không lấy chồng. Có sợ có một người chồng như bố. Con không đủ can đảm, cũng không đủ dũng cảm, tự tin vượt qua cuộc hôn nhân giống mẹ. Con có thể sống cô đơn được, bố ạ.

truongthanh2

Nhưng cho dù có quen như thế nào thì nếu bố, mẹ hoặc một người thân của con phải ra đi thì con thật sự không quen. Con ngày càng cảm thấy bất lực. Con bất lực và vô dụng hơn mọi người nghĩ. Con chưa một lần làm tròn bổn phận làm con. Ngày con mới sang Nhật con cứ nghĩ chỉ cần bố chờ con thành công về báo đáp bố là con cảm thấy đủ rồi. Nhưng mỗi lần thất bại cộng với tình hình bệnh của bố ngày một lặng hơn, con biết điều đó là không thể. Con xin lỗi bố, thật lòng xin lỗi bố. Con thất bại thật rồi. Giá mà bố có thể cho con 10 năm. Con chỉ cần 10 năm nữa thôi. Nhưng tại sao bố lại không muốn cố gắng thêm chút nữa. Trước đó bố đã làm rất tốt mà bố ơi. Mẹ nói mẹ mệt mỏi lắm rồi. Mẹ nói mẹ muốn bỏ cuộc rồi bố ạ. Sau khi nhìn thấy những đau khổ hàng đêm mà mẹ phải chịu do rượu để có thể níu kéo được tính mạng của bố thì con biết, ngay lúc này con không có quyền yêu cầu mẹ cố gắng thêm chút nữa rồi. Mẹ con đã cố gắng quá mức rồi. Mẹ con đã thực sự mệt mỏi và muốn buông xuôi rồi.

Bố ơi, con mong bố đừng buông xuôi, đừng từ bỏ, hãy cố gắng lên vì gia đình mình đi. Con mong bố có thể hiểu bọn con, hiểu mẹ, và cũng mong bố hãy mở lòng cho mẹ con con có thể một lần nữa cùng bố vượt qua mọi điều được không? Con không dám nghĩ, nếu bố đi xa thì mẹ con con sẽ sống thế nào nữa. Bố đừng buông tay, bố nhớ. Con đang một mình cố gắng vì nhà ta, nên bố hãy cho con thêm sức mạnh. Được không?

© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn

Xem thêm:

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tử vi 12 con giáp năm 2021: Tý có sự nghiệp đáng nể, Sửu chạm đến thành công

Tử vi 12 con giáp năm 2021: Tý có sự nghiệp đáng nể, Sửu chạm đến thành công

Tử vi 12 con giáp cho biết, trong năm Tân Sửu 2021, tuổi Tý được quý nhân che chở, tuổi Dần đón nhiều may mắn và tài lộc

Tình đầu là tình đau nhất phải không em?

Tình đầu là tình đau nhất phải không em?

Đau đớn khi ta đâu còn hồn nhiên, vui tươi như lúc mới yêu. Em ngày càng giận dỗi vì những thứ không đâu, anh cũng chẳng buồn dỗ dành, hai ta vì thế mà ngày càng xa cách.

Cuộc sống là một bữa tiệc nên chúng ta cứ khiêu vũ thôi

Cuộc sống là một bữa tiệc nên chúng ta cứ khiêu vũ thôi

Cậu của một ngày nào đó à, từ bỏ cậu tớ đã từng nghĩ thật khó, nhưng giờ tớ mới hiểu không khó như mình đã tưởng. Đơn giản là làm từng chút một, một việc nhỏ một thôi mà. Tớ nghe đâu đó rằng cuộc sống là một bữa tiệc, thì chúng ta hãy cứ khiêu vũ cậu ạ.

5 bài học kinh doanh từ phim 'Emily in Paris'

5 bài học kinh doanh từ phim 'Emily in Paris'

Những ai có quan niệm rằng xem phim chỉ để giải trí, hãy xem ngay Emily in Paris. Nhân vật chính của bộ phim không phải là Emily, mà là sức sống mãnh liệt, không chịu khuất phục khó khăn của cô ấy. Bộ phim miêu tả rất rõ nhiệt huyết của những người trẻ tuổi và khao khát được chứng minh bản thân của mình. Dù là xem về thời trang, marketing, tình yêu hay tình bạn thì đây cũng là một bộ phim rất đáng xem.

Học cách yêu bản thân với 5 bí quyết nâng tầm giá trị

Học cách yêu bản thân với 5 bí quyết nâng tầm giá trị

Hiểu giá trị bản thân sẽ giúp bạn đứng vững giữa sóng gió cuộc đời và phát triển những điểm mạnh mình có. Hãy cùng nhau học cách yêu bản thân mình thông qua 5 bí quyết dưới đây nhé!

Những lời ru của ngoại

Những lời ru của ngoại

Ngoại ơi, ngoại đã trăm tuổi rồi đó, ngoại luôn làm con phải chảy nước mắt.

Chẳng có gì là mãi mãi đâu anh

Chẳng có gì là mãi mãi đâu anh

Chẳng có gì là mãi mãi đâu anh Cả tình yêu một thời em đã hứa Sẽ chứng minh bằng cuộc đời em đó Cũng chỉ là những xúc cảm mong manh.

Yêu thầm là cho đi vô điều kiện

Yêu thầm là cho đi vô điều kiện

Điều quan trọng mà tôi nhận ra đó là trong những giờ phút hiện tại này, tôi đã yêu hết mình, trao đi tình cảm của mình một cách chân thành nhất và vô điều kiện, vì khi yêu tôi muốn bản thân mình trở thành phiên bản tốt nhất nên ra sức nỗ lực và hoàn thiện chính mình.

Lời thoại của ‘30 chưa phải là hết’: Mỗi câu đều rất chân thật như viết ra cho chính mình

Lời thoại của ‘30 chưa phải là hết’: Mỗi câu đều rất chân thật như viết ra cho chính mình

Họ, dù là người vợ toàn thời gian Cố Giai hay người đang đấu tranh cho cuộc sống của mình trong phố thị rộng lớn là Vương Mạn Ni hay Chung Hiểu Cần – người đang cố duy trì cuộc hôn nhân của mình với ông xã đều đang dùng phương thức của mình để cố gắng sống trong độ tuổi 30. Bên cạnh diễn xuất của dàn diễn nổi tiếng như Giang Sơ Ảnh – Đồng Dao cùng kịch bản cuốn hút, 30 chưa phải là hết thành công nhờ vào những câu thoại.

Chỉ mong tình yêu như một ly nước lọc

Chỉ mong tình yêu như một ly nước lọc

Ổng cứ kêu hoài “Em yêu anh anh chỉ sợ em thiệt thòi, anh vừa nghèo vừa không đi làm từ sáng tới tối, không dành thời gian nhiều cho em được”. Cứ như ông cụ non ấy! Tao liên tục phải “chỉnh đốn” cái tư tưởng đấy của ổng.

back to top