Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chuyện con mèo lập kèo cứu sách: Cuộc phiêu lưu vào mê cung sách đầy ảo diệu

2023-01-10 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Mỗi cuộc đối đầu của Rintaro với những nhân vật “trùm sò” ở các mê cung trong tiểu thuyết “Chuyện con mèo lập kèo cứu sách” của tác giả Natsukawa Sosuke là một cuộc tranh luận kịch tính về cách đọc và trân trọng các cuốn sách.

***

Mỗi cuộc đối đầu của Rintaro với những nhân vật “trùm sò” ở các mê cung trong tiểu thuyết “Chuyện con mèo lập kèo cứu sách” của tác giả Natsukawa Sosuke là một cuộc tranh luận kịch tính về cách đọc và trân trọng các cuốn sách.

Cuộc sống êm đềm của cậu học sinh cấp 3 Natsuki Rintaro đột ngột thay đổi khi ông nội bất ngờ qua đời, để lại cho cậu một tiệm sách cũ có tên là Natsuki. Vốn là cậu học sinh kiệm lời, không thích vận động, Rintaro chỉ có mỗi một ham thích là đọc sách. Sau khi ông mất, cuộc sống của Rintaro trở nên chênh vênh, cậu chẳng thiết gì chuyện học hành, nên cứ nghỉ triền miên, chờ ngày dọn tới một nơi xa lạ ở với người họ hàng.

Trong những ngày tháng ấy, bên Rintaro luôn có những người bạn tốt muốn kéo cậu ra khỏi cơn uể oải, đó là Akiba Ryota - một đàn anh cùng trường và cũng là độc giả quen của tiệm sách, là cô lớp trưởng Yuzuki vẫn thường mang sổ liên lạc tới tiệm. Nhưng kì lạ nhất phải kể đến một con mèo mướp biết nói đột nhiên xuất hiện chình ình ở tiệm sách cũ Natsuki, thúc giục Rintaro lao vào những hành trình cứu những cuốn sách.

Mới đầu, Rintaro cảm thấy nghi ngại, nhưng rồi sự tò mò và tình yêu với sách, đã dẫn lối Rintaro đồng ý đi theo lão mèo mướp. Dưới sự dẫn đường của lão mèo, không gian giữa các kệ sách cứ mở rộng ra, Rintaro cứ đi miết, đi miết, không thấy tường đâu cả. Những lối đi ấy dẫn Rintaro tới các mê cung khác nhau, mỗi một mê cung là một nhiệm vụ, buộc cậu phải đối đầu với những tay “trùm” mê sách có những chấp niệm quái gở.

tro-choi-cua-tre-em-o-bac-ky-7

Có lần Rintaro đụng độ một người đàn ông ham đọc đến nỗi tự quy định mỗi tháng phải đọc được 100 cuốn, riêng bộ sưu tập sách của ông ta có tới 57.622 cuốn sách. Ông ta đọc sách không ngừng nghỉ, đọc như một cái máy, và tin rằng người đọc mười cuốn sách sẽ được kính nể hơn hẳn những người đọc một cuốn sách mười lần. Chính vì thế, dinh thự của người đàn ông ham đọc này la liệt những tủ trưng bày những cuốn sách được đọc một lần.

Một lần khác, Rintaro có phen đấu trí với một người đàn ông rất được trọng vọng, nhưng lại có sở thích “cắt” sách. Để giúp mọi người đọc được nhanh, được nhiều, người đàn ông này miệt mài với những nghiên cứu làm sao để cắt gọn nội dung của những cuốn sách đến mức tối giản.

Nhiệm vụ lần nào cũng ngặt nghèo với Rintaro và lão mèo mướp vì nếu không thể cứu những cuốn sách bị nhốt, bị cắt, bị đối xử tàn tệ thì chính họ cũng không thể rời khỏi mê cung.

Mỗi cuộc đối đầu của Rintaro với những nhân vật “trùm sò” ở các mê cung trong tiểu thuyết Chuyện con mèo lập kèo cứu sách của tác giả Natsukawa Sosuke là một cuộc tranh luận kịch tính về cách con người nên đọc và trân trọng các cuốn sách như thế nào.

Thông qua những màn tranh luận giữa các học giả đầy uyên bác, giàu kinh nghiệm, rất chịu khó đọc sách để thăng tiến và cậu học sinh cấp 3 Rintaro - người mê đọc thuần túy, tác giả Natsukawa Sosuke đã nêu ra những vấn đề của thời đại khi mà con người không ngừng tích tụ sách vở, nhưng lại không có thời gian đọc đi đọc lại để nghiền ngẫm một tác phẩm.

sach_hay

Thêm nữa, ai cũng muốn dễ dàng hiểu những kiệt tác văn chương khó đọc một cách thoải mái, nhẹ đầu. Khi chúng ta muốn đọc thật nhiều áng văn chương hay nhưng quỹ thời gian hạn hẹp đã dẫn đến tình cảnh xuất hiện học giả muốn vung kéo cắt gọt các kiệt tác văn chương thành những cuốn sách đọc vui, đọc nhanh, đọc dễ.

Bằng những kí ức đẹp đẽ bên cạnh ông nội, Rintaro đã giải quyết được hết bài toán này đến bài toán khác do lão mèo mướp đặt ra, để rồi chính cậu cũng lớn lên theo từng trải nghiệm, để hiểu rằng: “Sách, nếu để yên đó, thì cũng chỉ là xấp giấy thôi. Ngay cả những áng văn tuyệt mỹ ẩn chứa sức mạnh lớn lao, hay những kiệt tác mang trong mình câu chuyện vĩ đại, nếu không được mở ra, thì rốt cuộc vẫn đơn thuần là giấy. Thế nhưng, khi người ta không ngừng đặt tâm tư vào sách, trân quý sách, thì trong cuốn sách ấy, sẽ sinh ra một tâm hồn”.

Theo Tiền Phong

Mời xem thêm chương trình

Vì anh thương em như thương màu điên điển | Phần 1

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top