Phát thanh xúc cảm của bạn !

Chiều trở mình suy nghĩ của đứa con viễn xứ

2017-10-22 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Với những trái tim viễn xứ, chiều còn là thời điểm để cởi bỏ, để tạm lãng quên những lo toan mưu sinh nơi đất khách, để thả tâm hồn trôi vào cái dịu êm của những buổi chiều muộn.

***

 Chiều trở mình suy nghĩ của đứa con viễn xứ, blog radio

Ai đó đã từng gọi những cơn mưa hè là sự bướng bỉnh hờn giận của cô gái đôi mươi lưỡng lự giữa cái man mác thu sang và miền hồi ức xuân xanh non mơn mởn. Những cơn mưa rào ấy chợt đến, mạnh bạo, dữ dội và đầy bất chấp rồi chợt đi, hụt hẫng, tàn tạ xác lá rơi như những nổi niềm còn dang dở. Ánh nắng hiu hắt của buổi chiều muộn đượm buồn ngấn lệ tan vào trong những tiếng mưa giòn tan, rì rầm và chua chát. Ở một đất nước đón bình minh của độc lập, của văn minh thuộc vào hàng sớm nhất nhân loại, vẫn có những chữ “muộn” làm người ta xao xuyến, bâng khuâng để rồi say đắm. Chiều muộn Florida – thứ dư vị thân quen ở một phương trời xa lạ.

Tôi vẫn nhớ như in cái lần đầu hốt hoảng ngu ngơ lia ánh mắt khắp bốn phía khi chui ra khỏi nhà lúc 9h tối. Đập vào mắt tôi là thứ ánh sáng nhẹ nhẹ, rải đều lên những con đường đầy ắp xe và lưa thưa bên vệ đường là lũ sóc ung dung chạy nhảy vờn những tia sáng mắt trời còn đọng lại cuối ngày. Ở cái giờ mà rất có thể ông bà, ba mẹ tôi ở bên kia bán cầu đã chìm vào giấc ngủ, tôi đón buổi chiều “muộn” đầu tiên trong cái cảm giác lạ lẫm, ngạc nhiên hòa lẫn những nổi niềm riêng khó tả. Hai năm lặng lẽ trôi như một “cái trở mình” trong những ngày trái gió, nặng nề và có chút gì đó đau đớn. Trong khoảng thời gian mà rất nhiều bạn bè tôi đã lập gia đình, sinh con, làm cha, làm mẹ, đã thành công và cả thất bại đó, hai năm với tôi là một “cái trở mình” không dài nhưng chẳng ngắn, có buồn có vui, có vinh có nhục, có bình yên giữa muôn trùng sóng gió, có bình minh rực rỡ... và tất nhiên có những chiều “muộn” đượm buồn nhưng ấm áp.

 Chiều trở mình suy nghĩ của đứa con viễn xứ, blog radio

“Chiều” trong định nghĩa của một cậu học trò là thời điểm tan học, ra về. Với người công nhân là thời điểm hết ca, ra về. Với giám đốc của một công ty lớn là thời điểm tạm gác nhưng dự án, suy nghĩ, về nhà. Với cô bán hàng rong là thu dọn gánh bán, rong ruổi sải bước chân trở về. “Chiều” trong đời của một người là thời điểm để trở về với gia đình, tổ tiên, cháu con, và với cả “cát bụi”. Và cũng chẳng biết tự bao giờ, nhắc đến chiều là nhắc đến kết thúc, đến đoàn tụ, đến sự trở về của bất cứ ai, bất kì điều gì. Với những trái tim viễn xứ, chiều còn là thời điểm để cởi bỏ, để tạm lãng quên những lo toan mưu sinh nơi đất khách, để thả tâm hồn trôi vào cái dịu êm của những buổi chiều muộn. Ở một nơi không có những gánh hàng rong khắp những con phố, không có những chiếc xe máy hối hả đổ về khắp mọi con phố chờ sum họp, lên đèn, tôi tìm vui dưới những tán cây oak phủ đầy “rêu phong” cùng lũ sóc, ngắm nhìn một vài cậu nhóc da màu chạy loanh quanh đùa nghịch trên những con đường không một bóng xe cộ, chỉ vài chú chim thi thoảng sà xuống rồi vội vã bay. Giữa một trời cảnh sắc xa lạ, những dư vị quê nhà vẫn thắm đượm nơi khu phố của những người lao động gốc Phi, Mỹ Latin. Cái hào nhoáng hoa lệ không bao trùm nước Mỹ và sự phù phiếm xa hoa từ ánh sáng của tượng Nữ thần cũng không chiều khắp mọi con phố xung quanh tôi. Những bóng người to lớn, xuề xoạc lặng lẽ trở về những căn nhà nhỏ chật chội, sơ sài sau một ngày dài. Nhưng trong những “mobile home” hạn hẹp về vật chất ấy, tiếng cười con trẻ, những lời đùa giỡn bằng thứ tiếng tôi không tài nào hiểu được vẫn vang vọng, trong trẻo, ấm áp và gợi mở cho những người tha phương như tôi cả một trời xúc cảm.

9h30 tối, màu của màn đêm đậm dần, “buổi chiều muộn” rơi những giọt cuối cùng vào bóng đêm khi ánh đèn màu từ những nhà hàng, quán xa thi nhau nhảy múa. Chỉ kéo dài ba mưới phút và chỉ tồn tại trong nữa năm, nhưng thật khó để tìm ra một thời điểm gây nhớ thương quê nhà hơn buổi chiều muộn “kiểu Mỹ” ấy. Và trong hàng trăm buổi chiều muộn pha lẫn mưa rào ấy, ai cũng mong tìm lại được làn khói bếp tinh khôi, tiếng hàng rong, tìm lại bữa cơm chiều đầm ấm, tìm lại những giọt lệ đoàn viên tan giòn trong tiếng cười gia đình hạnh phúc. Giấc ngủ gõ cửa, nghĩ ngơi để ngày mai với chuyện học, việc làm, chuyện đời. Hẹn đêm mai, ta lại mơ tiếp giấc mơ dang dở, giấc mơ trở về!

© Sin vo anh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!

Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối

Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!

Hóa ra anh vẫn yêu em

Hóa ra anh vẫn yêu em

Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là

Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu

Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )

Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó

Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức

Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!

Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.

Hạnh phúc đón xuân

Hạnh phúc đón xuân

Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.

Lỗi tại em hay là anh

Lỗi tại em hay là anh

Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.

back to top