Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trước những cơn mưa

2016-03-05 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Trước những cơn mưa, tôi là một cành hoa nhỏ bé, cố vươn mình lên mà hứng niềm vui sống. Trước những cơn mưa, tôi là một chú chim nhỏ bé, nép mình trước những phong ba. Trước những cơn mưa, tôi ngây ngô nhìn về phía chân trời xa xa, nơi có cung điện, có những niềm vui thơ bé. Trước những cơn mưa, tôi bé nhỏ mong manh!

***

Có người nói rằng, hạnh phúc là một buổi sáng tỉnh dậy nghe thấy tiếng lách tách, vội ra bật tung cửa sổ, chợt thấy mưa đang rơi, vừa êm đềm lại vừa hứng khởi. Thế còn cơn mưa đêm, có phải chăng cũng là niềm hạnh phúc. Giữa bộn bề công việc, tiếng mưa rơi nhè nhẹ như đồng hành cùng ai trong đêm tối cô đơn.

Còn với tôi, những cơn mưa không chỉ là niềm hạnh phúc hứng khởi, không chỉ là người bạn đồng hành cô đơn, mà đó là cả tuổi thơ, cả miền ký ức dài hạnh phúc. Tôi nhớ cơn mưa rào nặng hạt đổ từ mái nhà ông bà nội xuống khiến giàn hoa giun mảnh khảnh như muốn ngã quỵ. Tôi - tóc ngắn - đôi mắt trong veo - ngồi khép nép trong lòng ông ấm áp, nhìn ra ngoài mà vô lo, vô nghĩ. Giờ đây, mỗi lần đứng trước căn nhà trống, lòng tôi cũng trống trải không ngừng. Những cơn mưa rào vẫn ghé đến mà chẳng có ai, chỉ còn giàn hoa giun vẫn nở hoa đều đặn mỗi khi hè về, run lên trĩu nặng khi có mưa.

Tôi nhớ những cơn mưa rào chập chờn trong giấc ngủ. Pha lẫn vào đó là cả tiếng reo hò của những pha bóng đá mùa World Cup. Tôi trở mình giữa tiếng mưa, tiếng reo hò hỗn tạp, chau mày một chút. Bàn tay mẹ vuốt nhẹ lên tóc tôi, dìu dịu đưa tôi vào giấc ngủ.





Tôi nhớ cơn mưa rào những tháng ngày tôi đi mẫu giáo. Cứ ngỡ rằng đó là những giọt mưa cổ tích xa xôi, rằng tôi sẽ đi đến đó và tìm kiếm cung điện của mình. Giấc mơ trẻ con ấy khiến tôi đắm chìm và gom thật nhiều tiền mừng tuổi để thực hiện nó. Giờ đây mỗi lần nhớ lại, tôi thấy mình thật quá ngây thơ.

Tôi nhớ cơn mưa rào đổ lên đôi vai chị. Những ngày ấy, tôi còn ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tối, chỉ mê mẩn với những trò đùa nghịch cùng lũ bạn. Mưa, chị tôi phóng xe át những giọt mưa rơi nhanh, cuốn chặt tôi vào chiếc áo mưa ni lông đơn giản, rồi lại tất tả đi về.

Tôi nhớ cả những cơn mưa rào nặng hạt rơi ngoài khung cửa sổ, tiếng mưa rơi như muốn át cả tiếng cô giảng bài. Lũ chúng tôi mê mưa, cứ mong trời mưa để tắm mưa, để lội nước mà chẳng để ý đến bài học ấy.

  Trước những cơn mưa

Tôi đã trải qua biết bao cơn mưa, có niềm vui gắn liền trong từng cơn mưa ấy, có những nỗi niềm trải theo tiếng mưa rơi. Vui rồi, buồn rồi, hạnh phúc rồi, khổ đau rồi, nhưng mỗi lần đứng trước cơn mưa, tôi thấy mình thật ngây thơ và nhỏ bé, chẳng thể nào hiểu được những ẩn giấu đằng sau giọt nước trong veo ấy.

Trước những cơn mưa, tôi là một cành hoa nhỏ bé, cố vươn mình lên mà hứng niềm vui sống.

Trước những cơn mưa, tôi là một chú chim nhỏ bé, nép mình trước những phong ba.

Trước những cơn mưa, tôi ngây ngô nhìn về phía chân trời xa xa, nơi có cung điện, có những niềm vui thơ bé.

Trước những cơn mưa, tôi bé nhỏ mong manh!

© Nguyễn Xuân Hậu – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Cái dĩ là dĩ vãng hãy để nó xa xôi



Cái dĩ là dĩ vãng hãy để nó là xa xôi


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn




Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Tết này con sẽ về (Phần 1)

Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.

Hái trăng đêm Đông

Hái trăng đêm Đông

Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)

Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nhà có hoa Tigon (Phần 16)

Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )

Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Nhà có hoa Tigon (Phần 14)

Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Nhà có hoa Tigon (Phần 13)

Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhà có hoa Tigon (Phần 12)

Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng

Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Nhà có hoa Tigon (Phần 11)

Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.

back to top