Phát thanh xúc cảm của bạn !

Yêu thương rồi cũng xoa dịu những nỗi đau

2013-04-23 15:58

Tác giả:


Ngồi bên hiên cửa phòng, nó lặng thinh như một cái xác vô hồn. Ngước mặt lên, đôi mắt nó sâu hun hút nhìn vào khoảng trời đêm… Một màu bàng bạc, rồi dường như có cái gì đó ấm ấm, ướt át và sáng lên trên khoé mắt của nó. Nó đang khóc! Nhưng chẳng có một thứ âm thanh lạ lùng nào phát ra từ nơi cổ họng của nó, không một tiếng nấc, không một tiếng sụt sùi… mà nước mắt nó cứ thế chảy thôi, dài trên má, xuống cổ rồi ướt nhèm hai đầu gối đang co ro áp sát vào ngực nó. Đêm nào cũng vậy, với cái hiên vắng hướng ra cánh đồng xa xăm, với bầu trời đen ngòm và gió, nó cứ ngồi đấy với cái bóng của chính mình nước mắt nó rơi… Đó là nó của 3 năm trước.

Giờ nó đã 21, nó đã không còn ngồi bên hiên cửa, không còn lặng thinh với cái bóng và nó cũng đã thôi khóc. Cuộc sống từng ngày trôi đi, nó dường như cũng hối hả dần với nhịp sống. Nó đi học, rồi đi làm thêm, thời gian trong ngày đối với nó dường như cũng trở nên hiếm hoi hơn để nghỉ ngơi và rồi nó cũng đã quên đi cái thế giới trước kia của nó với đêm, với mái hiên, gió và nước mắt.

Ngày nó rời gia đình ra Hà Nội học, nó đã tự nhủ nó phải thay đổi, phải thành công, nó nhớ dáng mẹ nó bé nhỏ, còi cõm, con mắt nhạt nhoà đứng trên con đê làng tiễn nó. Mẹ nó không khóc, mắt mẹ nó lúc nào cũng thế có lẽ từ cái ngày ấy mẹ đã chẳng thể nào có thể khóc. Mỗi lần nhìn vào mắt mẹ, tim nó đau nhói rồi nó ghét người đã làm mẹ nó như thế. Một mình lên Thủ đô lạ lẫm, ngày nhập học nó hoang mang, đi giữa dòng người tấp nập đến trường làm thủ tục vào ở kí túc xá. Cầm trên tay tờ “Sơ yếu lý lịch cá nhân” mắt nó lưng tròng, má nó ướt, nó cũng không biết đó là mồ hôi hay có thứ chất lỏng nào đó đang lăn dài trên má nó. Cố quay người thật nhanh, đưa ống tay áo nó quẹt ngang rồi hì hụi viết viết... con chữ cứ nhoè dần nhoè dần trong mắt nó! Đêm đầu tiên nó ở một nơi xa, nó ở 1 mình, nó không ngủ được. Nó nhớ nơi hiên nhà về đêm, nhớ dáng mẹ ngày tiễn nó đi, rồi bất giác nó nhớ ánh mắt của mẹ, cứ thế bao nhiêu kí ức về người đó hiện về như dày xéo tim gan nó. Nó gì chặt đôi bàn tay lên ngực, co rúm người, thỉnh thoảng đấm cái thụp vào ngực tự làm nó đau... nó khóc! Đêm vẫn tĩnh mịch và đen ngòm, không một âm thanh mà nếu có cũng hiếm lắm, chú ý lắm mới nghe thấy tiếng thở nấc lên yếu ớt của nó. Vẫn là nó của 18 tuổi. Chưa bắt đầu và cũng chưa thay đổi.



Rồi cái nhịp sống nơi đô thành ồn ào, vội vã cũng cuốn nó trôi tuột đi theo thời gian, 3 năm đã khiến nó cười nhiều trở lại, nó nói nhiều hơn với mọi người, nó thấy yêu đời và quý trọng chính nó hơn. Nó cũng nhận ra rằng nó cần bước đi hơn là ngoảnh lại, cần yêu thương hết mình ở hiện tại và hi vọng vào tương lai. Bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu dự định nó đặt ra cho mình. Góc học be bé của nó rồi cả cái trần giường nó nằm ngủ cũng chi chít những mẩu giấy nhớ, nó lấy đó làm động lực nhắc nhở bản thân mỗi khi nó cảm thấy mệt mỏi và cả khi nó nhớ ánh mắt mẹ. Nhưng cuộc sống luôn là những thử thách mà đối với 1 đứa con gái như nó thì đâu phải dễ dàng gì, có những thứ phải đánh đổi, phải hi sinh mà huống gì giữa cái đất Thủ Đô này người với người đâu chân chất và giản đơn như con người ở cái vùng quê nghèo của nó. Vậy là nó cứ vồn vã đua đuổi theo cuộc sống, nó tham gia một đơn vị tình nguyện của trường. Nó thấy vui lắm! Cứ mỗi lần đi xa, lúc lên miền núi lúc ngược về xuôi trong nó lại trào lên bao nhiêu cảm xúc, nó nhận ra nhiều, nhiều lắm những mảnh đời ngoài kia còn đáng thương, còn bất hạnh hơn nó gấp bội phần. Nó nhớ bản nghèo núp mình sau núi của người dân tộc Thái, nhớ con đường ngoằn nghèo bạt ngàn hoa Hoè trắng li ti, nhớ đứa bế đứa bồng mặt nhem nhuốc chạy lon ton trên con đê theo đoàn sinh viên tình nguyện hành quân trở về nơi tập kết. Đêm xuống, cả bản chìm trong đêm đen kịt, không một ánh đèn điện, hiếm hoi lắm vài ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn dầu từ trong nhà hắt ra. Mọi thứ thuộc về nơi này cứ buồn tẻ, cứ vắng lặng và nghèo lắm! Đến đây tự nhiên nó nhớ quê da diết. Lâu rồi nó chưa về nhà…

Cuộc đời là những chuyến đi! 3 năm nó đi nhiều  nơi và cũng gặp nhiều người nó hiểu ra yêu thương một con người là như thế nào, hiểu được đằng sau nụ cười hạnh phúc là vô vàn vết thương được vá lại giấu kĩ vào trong… Nó không còn là nó của 18, thương thân trách phận, lầm lũi co mình trong cái bóng của đêm, nặng trĩu một ấm ức tột cùng. Nó biết tại sao mắt mẹ nó lại như thế? Tại sao khi ấy nó lại ghét người đó như thế? Không phải nó ghét mà nó yêu, nó nhớ người đó nhiều lắm! Vì bởi yêu, bởi nhớ nên mới khiến nó căm ghét, ghét tại sao người đó bỏ nó mà đi không nói một lời để lại nó trơ trọi với bao lời hứa hão, bao yêu thương còn dang dở… để lại trên vai người vợ ốm yếu những lo toan chồng chất, nỗi đau mất mát, vết thương lòng chẳng bao giờ vá được, nước mắt chảy ròng hằng đêm. Nó hiểu ra mẹ nó còn đau hơn nó, còn yêu còn nhớ nhiều hơn nó. Đúng rồi! Làm sao mà không đau, không nhớ khi đó là người mẹ đã từng yêu, từng sống, từng cùng nhau ăn sắn, ăn khoai nhường cơm trắng cho con. Ngày nắng đến ngày mưa gồng gánh từ làng này đến làng nọ nuôi nó và hai anh. Giấu trong giọt nước mắt của mẹ, nó nhận ra mẹ khóc cả vì thương ba anh, em nó bỗng nhiên thiếu vắng đi một nửa tình cảm, khóc vì sức mình ốm yếu làm sao lo nổi cho con trọn vẹn… nhưng mẹ chưa bao giờ khóc trước mặt nó và anh, lúc nào mẹ cũng cười nhưng dù có cố gắng thế nào nó vẫn nhận thấy nỗi đau của mẹ. Ngày nó đi học, mẹ cũng cười với nó, nụ cười không rạng rỡ, không mừng vui khấp khởi như người ta vẫn thấy mà nụ cười của mẹ nhợt nhạt, nhẹ nhàng nhưng khắc sâu, ấm áp và khác mọi ngày. Nó cảm nhận được mẹ nó đang rất vui và tự hào về nó, mẹ muốn nó hiểu những vết thương nên được vá lại và dấu kĩ vào trong rồi sau đó hãy mỉm cười như mẹ - Nụ cười hạnh phúc! Đến bây giờ nó mới hiểu.

Yêu thương rồi cũng xoa dịu đi những nỗi đau, làm mờ đi những kí ức buồn thuộc về quá khứ. Nó không khẳng định rằng nó đã quên nhưng nó biết tất cả đã ngủ yên trong một góc nào đó sâu lắm trong tim nó đủ để nó mỉm cười bước tiếp. Có những thứ qua đi rồi xin đừng níu giữ, xin đừng oán trách! Hãy cứ buông tay và tha thứ vì yêu thương còn ở lại, mãi ở lại. Nó tự hỏi: “Có lúc nào, ai đó trong cuộc sống ngoài kia từng nghĩ mình đã hết yêu thương và ngừng yêu thương?”. Trên bầu trời một vệt sáng vụt qua trước mắt nó – Một vì sao đổi ngôi.

….“Yêu thương lại trốn đi rồi, hình như nó núp sau nỗi đau thì phải? Nhưng vẫn ở đấy thôi”… Nó mỉm cười!

  • Gửi từ thanhhai ngo - haiyd.neu@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top