Xin một lần được trở về tuổi thơ…
2013-04-25 09:13
Tác giả:
Blog Family
Một buổi sáng dậy sớm tình cờ nghe được bài hát vẳng lại từ phía xa trường mẫu giáo lòng tôi bỗng bồi hồi nhớ về ngày xưa - thời thơ ấu của tôi. Quê tôi những năm trước là 1 vùng quê nghèo với con đường đất bạc màu, những ổ gà, những rãnh sâu của vết bánh xe đọng lại khi trời mưa, dọc đường là hàng cây thông, cây bạch đàn to vi vu reo mỗi khi cơn gió thổi qua, bên kia là dòng sông xanh với những đám lục bình lững lờ trôi, bên kia cánh đồng lúa xanh ngút ngàn nhấp nhô lên xuống theo nhịp gió…
Tôi - 1 cậu bé lên 6 được mẹ chở đến trường trong buổi học đầu tiên, ngỡ ngàng xen lẫn chút lo sợ, con đường đất cứ gồ ghề lên xuống nhấp nhô theo nhịp đạp của mẹ. Ngày đầu tiên đến lớp mẹ mua cho tôi 1 chiếc cặp mới, bên trong là chiếc bút chì với cái bảng đen mà mẹ thường dạy tôi học chữ cái. Trường mới của tôi không giống lắm so với tưởng tượng. Đó là một dãy nhà cấp 4 với màu ngói đã ngả màu theo thời gian, những chiếc bàn gỗ được đóng thủ công thô sơ, cái bảng không còn đen nữa mà đã ngả màu trắng đục… Lũ chúng tôi thường phải lấy lá khoai lang trà lên bảng cho nó đen hơn và để cho cô dễ viết hơn. Cô giáo dạy chúng tôi là người đã lớn tuổi, cô đã dậy bố tôi. Mỗi khi chúng tôi làm bài sai thường bị cô cốc vào đầu. Cô có cái thước kẻ to dài mà hồi đó bọn tôi rất sợ. Tuy cô không hay đánh đòn chúng tôi nhưng nhìn cô với cái thước lăm lăm trong tay thì lũ con nít chứng tôi đố dám mở miệng nói chuyện.
Những ngày học buổi chiều, mấy thằng chúng tôi thường đi thật sớm, phần là phải đi bộ, phần là lũ chúng tôi thường hái nụ của những cây tò vò mọc dọc 2 bên đường, những chiếc nụ nhỏ hình cầu có những chiếc gai nhỏ nhô ra, mỗi đứa hái cho đầy cả túi áo lẫn túi quần để rồi đến lớp ném nhau… Những cái gai nhỏ ấy sẽ ghim vào quần áo nhau hay dùng chúng để bỏ trộm lên đầu mấy đứa con gái. Hồi con nít đó bọn tôi rất khoái chơi bi. Những viên bi 3 màu, 7 màu tròn xoe nhìn thật thích mắt. Trong túi mối đứa lúc nào cũng đầy ắp những viên bi mà mỗi lần chạy qua chạy lại những viên bi va vào nhau lách cách nghe thật vui tai, đứa nào có nhiều bi thì tiếng va chạm càng to mà những đứa có nhiều bi thường lấy đó làm hãnh diện. Hồi đó kinh tế còn khó khăn, kẹo bánh không có nhiều như bây giờ. Mỗi lần được bà, được mẹ cho 200 hay 500 là thích lắm, cả lũ rủ nhau đi mua bánh ăn…. Những chiếc kẹo đậu xanh hay những chiếc kẹo quang vinh to đùng dai như kẹo kéo, ngọt đậm hay những chiếc bánh giấy mà bọn tôi thường bẻ ra thành những cái mỏ hình mỏ vịt sau đó ngậm vào miệng mà giả làm vịt vui biết bao.

Hồi đó tôi thường mơ ước được đi xa để biết thật nhiều thứ. Khi học trong ngôi trường mái ngói thô sơ, tôi thường mong ước giá như mình lớn hơn tí nữa lên lớp 4 để được vào xã, được đi xa hơn, được học ngôi trường 2 tầng với cầu thang hình xoắn ốc… Rồi lại mong nhanh lớn hơn để được leo lên ngôi trường 3 tầng rộng lớn. Khi đã được lên cấp 2 thoả mong ước tôi lại thấy mình bị gò bó trong cái xã nhỏ gọn bé tí tẹo và tôi muốn mình lớn hơn, đi xa hơn để được học ngôi trường cấp III sang trọng. Ngôi trường huyện với những sắc màu rực rỡ, xe cộ đông đúc hơn. Thời gian thấm thoát thoi đưa, 3 năm đèn sách nhanh chóng qua đi và giờ đây tôi đã là sinh viên, đã xa hẳn cái nơi nhỏ bé mà mình sinh ra, rời xa hẳn phố huyện đông đúc để đến 1 nơi rực rỡ hơn hào nhoáng và sầm uất hơn nhưng hình như ở cái nơi đông đúc và nhộn nhịp này con người ta cũng sống xa nhau hơn, ít quan tâm nhau hơn so với cái vùng quê nghèo của tôi. Ở đây mọi người lúc nào cũng bận rộn với nhịp sống hối hả và tối đến sau 1 ngày làm việc mệt mỏi họ về nhà đóng cửa cài then để tránh khói bụi, ô nhiễm, tệ nạn trộm cắp…. những người hàng xóm cũng ít khi giao tiếp, ít gặp nhau. Ở đây 2 năm mà tôi thấy nơi này chả bao giờ mất điện, không như quê tôi thường xuyên mất điện và mỗi lần như thế mọi người lại tụ họp quanh 1 khoảnh sân nhỏ trò chuyện rôm rả, nào chuyện làng chuyện nước, chuyện đồng áng, chuyên học hành con cái… đủ thứ chuyện trên trời dưới biển. Những câu chuyện không đầu không cuối đó dường như làm con người ta xích lại gần nhau hơn, họ quan tâm nhau hơn, họ chia cho nhau từng cọng rau, con cá.
Giờ đây khi đã quen với cuộc sống ồn ào tấp nập nơi đô thành tôi lại mong mình nhỏ lại như ngày xưa, cái thời con nít ấy để lại được sống trong cái không gian yên ả, bình lặng của làng quê, chẳng mảy may âu lo suy nghĩ, để mái tóc cha không điểm những sợi bạc, để đôi vai mẹ bớt nhọc nhằn, để lưng bà đỡ còng hơn và chân bà không còn đau những khi trái gió trở trời, để tôi lại được sống cùng ông nội, được ông chở đi chơi khắp nơi trên chiếc xe đạp đã rỉ màu sơn.
Thời gian ơi xin cho tôi trở lại… mỗi con người thường có những tham vọng, những mục tiêu cần vươn tới, những mơ ước hoài bão cần thực hiện mà thời gian thì không ngừng trôi, hãy biết quý trọng thời gian. Biết qúy trọng những giây phút được ở bên gia đình, bên những người thân yêu của mình.
- Gửi từ quang huan chu <quanghuan1223@...>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


