Tuổi thơ tôi
2012-12-04 11:17
Tác giả:
Ai cũng có một tuổi thơ, dù tuổi thơ đó bình yên hay dữ dội thì những kỷ niệm về nó in sâu vào trong tâm hồn và đi theo đến hết cuộc đời. Nghĩ lại tuổi thơ của mình nó đẹp đến thế. Lúc đó chẳng lo nghĩ gì hết, cứ ăn, chơi và học.
… Nhớ hồi cấp I đi học gần nhà, không đi đường thẳng đến trường mà cứ đi vòng qua hồ nước: Hồ thật là đẹp, đi trên cỏ xanh mướt, nước trong veo, vào mùa hè nước hồ cạn xuống, những mạch nước ngầm nổi lên, lúc đó sẽ có Hoa Quỳ vàng nở rộ, đàn bướm bay tung tăng khắp nơi rồi tụ lại 1 chùm, mình cứ chạy vào phá để rồi bươm bướm bay ngập trời. Cá Rô mắc cạn hàng đàn, cả mấy đứa nhảy xuống bắt cá rồi mang lên trường cho cô (cái cảm giác đó tuyệt quá). Đi học lúc được nghỉ giữa buổi thì chơi đủ trò: đánh chặt, nhảy dây, chơi ô… hồi đó ngây thơ còn chơi trò con trai, con gái cõng nhau, chơi sao mà 1 đứa gãy mất chiếc răng…. Gần trường có suối Vòi, mấy đứa theo nhau xem tắm tiên, hái sim, xoài, ổi, thấy trống đánh vào lớp thì chạy mệt muốn chết vào trường, miệng còn nhom nhem ăn trái cây. Buổi trưa có ngủ đâu, cứ chạy lên nhà Linh trồng mít thành hàng rào, trèo lên cây tìm quả chín là xơi, nếu không may chẳng có quả nào chín thì mon men qua nhà hàng xóm hái trộm. Đứa nhát gan và nhỏ con nhất là mình sẽ đứng ở ngoài canh gác, có gì báo động cho tụi nó chạy.
Chiều đến sau khi xong nhiệm vụ là rửa sạch bộ ly chén, lại tung tăng đi chơi nhảy dây và ú tìm, nhất là những đêm trăng sáng… chia ra 2 phe rồi 1 phe tìm còn 1 phe đi nấp, mình cứ chui vào mấy bụi Chè Tàu quanh nhà người ta mà nấp, tối um và cây che phủ, may có trăng nên đỡ sợ… bon nó sao mà tìm được, ngồi 1 lúc thấy muỗi cắn quá nên chạy về nhà ngủ cho bọn nó tìm chán luôn. Còn học nhóm buổi tối nữa chứ, buổi tối mấy đứa cứ gọi nhau í ới để ra nhà cái đứa học giỏi nhất là Coral Reef để học, học thì ít mà tám thì nhiều. Đêm khuya đi học về mà thấy nhà tắt điện là tủi thân ngồi ngoài thềm nhà khóc, mẹ thấy vậy là bật điện sáng trưng rồi dụ mình vào nhà. Hồi đó nhà gỗ thôi- nhớ nó quá chừng. Đi học bị đứa nào bắt nạt thì nó có làm gì cũng im thin thít, về tới nhà ức quá là khóc tu lên, Cha hỏi thì kể tội đứa đó rồi cha đi tìm gặp xử - yêu cha quá.
.....Hồi nhà còn nghèo, cha phải đánh cái xe bò đi cày cho người ta, đến khuya cha mới về. Lúc về, trên xe cha sẽ có đủ thứ: nào là dưa nước, dưa gang, ổi, xoài, cha thương mình nhiều nên giành cho mình quả to nhất kẻo mấy chị tranh mất. Nhớ những đêm gió heo mây tràn về, trời rất lạnh, đêm đến trùm mền nằm cạnh cha mẹ, nghe cha kể về chiến tranh, thời cha đi bộ đội, mẹ thì kể về chuyện tình yêu hồi đó cha mẹ như thế nào. Cứ nằm nghe kể chuyện rồi ngủ lúc nào không hay – nghĩ tới vẫn còn thấy hạnh phúc. Có thằng em cũng chơi nhiều vô đối, đi câu cá, bắn bi, bắn chim, bắn trái Ke…mình cũng theo nó đi chơi, cái cần câu nào nó không xài nữa là mình mót lại, buổi sáng dậy thật sớm đi lon ton theo nó câu cá, nó câu được cá to còn mình câu được cá nhỏ - câu được con nào là mừng muốn chết, la to quá…cá xung quanh chạy mất, vậy nên nó toàn trốn mình đi câu, không cho theo nữa. Nó bắn chim cực siêu, khổ nỗi mục đích là để về nướng ăn, con nào sống thì mình đòi giữ lại nuôi, lơ ngơ thế nào mà con chim nào vào tay mình cũng sổng chuồng hết – mình thấy phá hoại của em trai nhiều quá (xin-lỗi-em). Hồi đó mình ghiền cái hồ sau nhà lắm, sáng sáng là xuống hồ bắt cá Thia thia, nhặt thêm mấy cọng rong rêu nữa về nuôi. Bơi ở hồ thì sợ, mà ở đó cũng chẳng có hồi bơi mà tập, nhà có cái bể nước hình vuông, mỗi lần xả bể để lau chùi thì mình và Quốc Thuyết nhảy vào nhanh nhất, ngụp lặn tập bơi vậy mà tới giờ nếu có trượt xuống nước thì chìm lặn chứ không thể nổi.

…Lên cấp hai chuyển trường, cha mẹ mua cho xe đạp, nhà cách trường 3Km, đi đường đất, xung quanh bạt ngàn cà phê và cây Muồng, 4 năm cấp hai vẫn ngày ngày đi qua con đường đó, vẫn những hàng cây đó và cảm nhận rõ nét nhất về sự thay đổi thời tiết theo mùa: lúc hàng cây xanh tươi tốt, sâu trên cây Muồng rớt xuống lộp độp nhìn mà hãi, rồi có khi gió heo may đến, lá cây rụng sương mù giăng kín… nhìn đẹp lạ, khi mùa khô tới thì gió thổi đất lên bay mù trời, còn qua cái dốc dựng đứng nữa, trên dốc có cái Nghĩa Địa sợ gì đâu: qua đó là phóng thật nhanh, đi học về trễ, xuống dốc là cho lao tự do và không giám ngoảnh lại. Bây giờ vẫn con sợ, nếu có đi qua đường đó thì mang thêm mấy củ tỏi – mẹ nói là phòng Ma. Vậy mà hồi đó Coral reef, Trọng Diệu Trần, Lão già K’nia và mấy đứa còn vào nghĩa địa ăn quả bánh của người chết nữa chứ…
Tuổi thơ cấp 2 vẫn vui đùa cùng đám bạn, đi học cùng nhau, vẫn trộm ổi, bầu bí hai bên đường đi học và mình vẫn là người canh xe. Những hôm học cả ngày thì cả mấy đứa, đứa nào cũng mang cơm đi theo, học xong buổi sáng thì cùng nhau tìm chỗ ăn trưa và nghỉ ngơi, có hôm không biết đi đâu nên phải vào vường cà phê gần trường, mấy đứa bẻ lá ngồi dưới gốc cây chia sẻ thức ăn và cười nói vui biết mấy. Đi học về trời mưa to, cây đổ rầm rầm mà vẫn phóng xe đạp đi về, tới nhà ướt sũng thấy vậy Mẹ liền nấu cho bát cháo hành khỏi bị cảm. Hồi đó đứa nào cũng có biệt danh hết: nào là Chàng Hương, Bò tót, clo, Cà rọc, cà điếu, Cà đương, Chàng khế…..mình thì chẳng thích bọn nó gọi mình là Chàng Hương tẹo nào. Hồi cấp 2 gầy tong teo, đen sì nhìn toàn là răng, vậy mà vẫn có mấy bạn trai viết thư tình cảm kiểu con nít và ngây thơ lắm. Lớn hơn chút nên được đi theo hái cà phê cùng cha mẹ và anh chị, nhiệm vụ chính cũng là trông mấy bao cà kẻo người ta trôm mất và nhặt cà, làm cả ngày cũng mệt nhưng chiều về được ngồi trên chiếc xe cày chở đầy cà phê thì vui thấy lạ, lúc ấy mới thấy lao động là vinh quang thật
…..Còn nhiều và nhiều kỷ niệm đẹp nữa…giờ trong đầu nghĩ tới như trở về lúc ấy vậy. Tuổi thơ sống trong sự yêu thương, đùm bọc, che chở của cha mẹ, anh chị, bạn bè và thấy cô. Không ai làm mình buồn. Tuổi thơ ấy đã tạo nên 1 con người nhạy cảm, có ích kỷ nhưng rất tình cảm, dễ tha thứ và dễ tổn thương, đôi lúc suy nghĩ quá đơn giản và dễ gục ngã ngã trước những khó khăn, thử thách của cuộc đời. Bây giờ đã lớn rồi, xa cha mẹ, xa ngôi nhà ấm áp…có bao nhiêu chuyện lo toan, công việc, tình yêu và các mối quan hệ…đôi lúc mình thấy mất phương hướng và chán nản…. Vẫn cứ muốn quay về tuổi thơ đầy niềm vui ấy…Giờ đây những người bạn cùng trải qua tuổi thơ vẫn hay nói về nó, vẫn chơi thân thiết như vậy cho dù thời gian bên cạnh nhau không còn nhiều nữa.
Mấy bữa nay Sài Gòn trở lạnh, nhớ cha mẹ, nhớ nhà khủng khiếp. Trên Đăk Lăk mùa hái cà phê đến rồi, muốn về để cảm nhận cái không khí tấp nập, vội vã ngày mùa ấy và lần này sẽ không làm nhiệm vụ trông cà nữa…mà hái cà phê thật sự.
P/S: Cảm ơn cha mẹ đã sinh ra con trên cuộc đời này, cho con một tuổi thơ yên bình để nó mãi là kỷ niệm đẹp đi theo con đến hết cuộc đời này. Xin gửi đến những người bạn cùng trải qua tuổi thơ ấy : Diệu, Quỳnh Anh, Tân, Linh Châu, Hạnh Sơn...Tụi mình hãy vẫn cứ thân thiết như xưa nhé.
- Gửi từ Trần Thị Huyền tranhuyen205@...
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

