Tựa như ánh Mặt Trời
2014-06-06 05:15
Tác giả:
Thời còn trẻ, ông bà tôi có cuộc sống rất cơ cực. Đồng lương một nhân viên “quèn” trong bộ máy nhà nước thời Pháp thuộc chẳng đủ nuôi một vợ ba con. Bà tôi phải gánh một gánh bún thịt nướng đi bán dạo hằng đêm trên các con đường Hà Nội có nhiều”me Tây” ( người lấy Tây) đến vui chơi để bán đắt hàng hơn. Ngoài việc chịu đựng sự vất vả của nghề bán dạo đã đành, bà tôi còn phải lẩn tránh những người đồng nghiệp quen mặt của ông tôi, vì sợ ông mất sĩ diện. Bà còn phải tránh những trò đùa cợt, những lời trêu ghẹo của bọn say sưa…
Bất kể gió lạnh mưa rơi, hằng đêm bà tôi đều chăm chỉ ngồi quạt thịt ở một góc phố nào đó, khói lan tỏa làm mồ hôi lăn tăn trên khuôn mặt người đàn bà còn xinh xắn. Ông thương bà, muốn chia sẻ gánh nặng mưu sinh nên hằng đêm khi bán xong, ông phải vào mùng để chẻ rau muống cùng bà đến một, hai giờ sáng mới được chợp mắt. Do bà tôi sinh ba người con đều là con gái nên bố mẹ chồng không ưng ý. Ông tôi bị ông bà cố gọi về yêu cầu lấy vợ bé để có con trai nối dõi tông đường.Trước yêu cầu ấy, ông tôi khẳng khái từ chối. Ông bà cố tôi nói:

“Nếu không có con trai thì khi làm đám tang không có người đội mũ bắc cầu, lúc xuống âm phủ không đi qua cầu Tái Sinh được!”
Ông tôi trả lời:
“Nếu không đi được, con sẽ bò để qua, chứ con không phụ bạc vợ mình khi còn ở trần gian!”
Có lẽ vì “chữ tình” đáng quý của ông mà sau này suốt cả đời, bà tôi luôn hy sinh hết cho ông. Trái lại, bà hứng chịu nhiều cay nghiệt từ phía nhà chồng vì cái tội” không có con trai”
Thời gian trôi qua, nhờ không quản vất vả chăm chỉ kiếm sống, ông bà tôi tậu được một căn nhà khang trang. Thế là chấm dứt cuộc đời ở nhà thuê trong một con ngõ nhỏ tồi tàn. Chấm dứt những đêm mưa bị dột phải đem tất cả thau để hứng, phải nhường chỗ khô ráo cho các con nằm. Chấm dứt cảnh ông bà phải vào mùng vì quá nhiều muỗi. Nhưng tân gia chưa bao lâu, đất nước chia đôi (1954). Bỏ lại ngôi nhà mới ở chưa bén hơi người,ông bà khăn gói di cư vào Nam. Một cuộc sống nơi đất khách quê người.Vốn liếng chẳng còn nhiều vì đã dồn vào mua nhà. Trước khi đi ông bà không bán nhà vì hi vọng sau một năm tổng tuyển cử, sẽ được lại về cố hương. Không ai ngờ ngày ấy đã kéo dài hai mươi mốt năm ! Ông bà tôi phải làm lại từ con số không trên một vùng tỉnh lỵ miền Trung. Ông xin một chân thư ký, bà ra chợ buôn bán cần cù làm lụng trong sự tiếc nuối về tài sản, trong nỗi nhớ nhung quay quắt về Hà Thành.
Ba người con gái khôn lớn, lần lượt đi lấy chồng. Vì muốn gần các con, ông bà một lần nữa dọn nhà về Sài Gòn. Ông bà tôi mua được một căn nhà nhỏ, nhận chăm sóc các cháu, giúp con mình lo làm ăn cùng chồng. Chiến sự Mậu Thân (1968), ông bà bị cháy nhà. Thêm một lần nữa, tài sản bị mất trắng. Nhưng không có gì quật ngã được ông bà. Từ đống đổ nát, ông bà gầy dựng lại tất cả. Khi ngôi nhà trở nên đẹp đẽ với hai tầng lầu thì Sài Gòn được giải phóng. Trước đó ba ngày, ông bà tôi còn gom góp một triệu ( số tiền rất lớn vào thời đó) để gửi vào ngân hàng. Sau này mất trắng vì chủ của ngân hàng bỏ đi nước ngoài.
Cuộc sống khó khăn của đất nước sau ngày thống nhất cũng khiến ông bà tôi lao đao. Ba chàng rể thất nghiệp, còn con gái phải ra đường bươn chải. Đàn cháu ngoại vẫn do ông bà nhận nuôi dùm. Khi qua cơn bĩ cực, cuộc sống khá giả thì ông tôi phát hiện bị ung thư bao tử thời kỳ thứ ba. Bác sĩ giải phẫu mở ổ bụng, nhận thấy di căn quá nhiều nên may lại, bảo người nhà đem ông về. Con cháu không dám nói sự thật, nói dối ông ca mổ đã thành công. Nhưng ông biết điều đó là không thật! Vì ông không ăn được gì, chỉ uống sữa. Một thời gian ngắn, cơ thể suy kiệt, vùng bụng ngày một cứng, cơ thể từ chối nạp dinh dưỡng. Một buổi sáng, ông tôi kêu tôi đem chiếc đồng hồ từ trên cao xuống, đóng đinh treo nó vào chỗ mới, ngang tầm mắt ông. Hình như ông chuẩn bị cho sự ra đi vào cõi vĩnh hằng của mình. Ông gọi cả nhà đến bên giường rồi cầm lấy tay bà tôi, ông trăn trối:
“ Tôi xin lỗi bà vì cả đời tôi không làm gì được cho bà và các con cháu. Chỉ mong bà ở lại giữ gìn sức khỏe, cố gắng sống lâu để giúp đỡ các con các cháu”
Dặn dò xong, ông kêu mệt, ông muốn nằm một mình cho yên tĩnh.Khi đồng hồ đánh bốn tiếng chuông thì ông tôi không còn nữa.Ông ra đi trong một buổi chiều nhạt nắng, trong tiếng khóc tiếc thương của con cháu.Vĩnh biệt ông, người đàn ông giữ trọn lòng chung thủy và cả đời hy sinh cho gia đình.Một năm sau, bà tôi cũng mất. Trước khi mất, bà tôi mắc bệnh mất trí nhớ của người già.Vậy mà hằng ngày, khi ai đưa đồ ăn, bà đều để dành lại phân nửa, dặn dò cho đứa cháu này, đứa cháu kia ăn.Lúc hấp hối, bà không nói được, không nhìn được nhưng nơi khóe mắt bà tôi nước mắt cứ chảy ra.
Chúng tôi đã mất cả hai Mặt Trời. Nhưng những ánh sáng soi rọi từ hai mặt trời ấy sẽ không bao giờ tắt…
• Hải Triều
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.



