Trời chuyển lạnh người Hà Nội đua nhau tìm về ký ức với những thức quà thu
2017-10-17 14:34
Tác giả:
Người ta vẫn bảo mà, “ăn Bắc, mặc Nam” bởi vì ở ngoài Bắc chẳng thiếu gì đặc sản. Cứ mùa nào thức nấy, răm rắp mà dậy mùi với ký ức.
Bánh đúc
Bánh đúc là món ăn dân dã mà trước đây chỉ dành cho người nghèo mà thôi. Nhưng nhờ hương vị thanh thanh cùng mùi thơm thảo của bột gạo và giá rất rẻ nên nó dần dần trở thành món ăn phổ biến.
Đối với mỗi người dân Hà Nội, bánh đúc trở thành một mảng ghép ký ức khó phai mờ. Những đứa trẻ thời ấy, ai cũng ít nhất cũng phải có một lần mong ngóng bà hay mẹ đi chợ về mua cho những món quà vặt, nhất là bánh đúc.

Bánh đa kê
Nhớ ngày xưa bánh đa kê chỉ có giá 2.000-3.000 đồng. Giá rẻ là thế nhưng ký ức về bánh đa kê thì chẳng có giá nào mua lại được. Nhớ những chiếc xe đạp đi rong khắp từng con phố, nhớ hạt kê nấu lên vàng rộm đã in sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ người dân Hà Thành. Túi bánh đa đã nướng giòn treo lủng lẳng ở đầu ghi đông, nồi kê được chằng dây cho chắc ở yên sau, thêm chiếc âu nhựa đựng đỗ xanh đã đồ chín cùng chai đường kính là có thể rong ruổi khắp phố phường.

Bánh giầy
Trước đây bánh giầy thường phổ biến vào mỗi dịp Tết bởi vì nó gắn liền với gia đình, với sự đầm ấm.
Dần dần, bánh giầy trở thành món ăn phổ biến, nhất là trong bữa sáng của người dân thủ đô. Bánh giầy và giò lụa trở thành một cặp ăn ý - lựa chọn hoàn hảo cho bữa sáng hay xế chiều.

Bánh gio
Bánh gio hay còn gọi là bánh tro thường được bán ở những gánh hàng rong trên khắp các con phố Hà Nội. Người ta thường dùng tro của lá cây để làm nên hương vị đặc trưng của bánh.
Trong quãng tuổi thơ của mỗi người đều có sự hiện diện của nhiều thức quà giản dị, đơn sơ nhưng khó phai nhòa. Mỗi độ đông sang là lúc chúng ta háo hức ngồi bên nhau, sì sụp ăn những bát bánh gio chan đầy mật mía béo ngậy.
Vị mát, thanh hòa quyện với vị ngọt của mật mía, dẻo dai của gạo nếp lẩn khuất trong miệng có cả mùi nồng nồng của nước vôi, mùi hăng của lá chít là thức quà khó quên đối với những người Hà Nội cũ.

Bánh gai, bánh gấc
Bánh gai, bánh gấc là thứ bánh có mặt ở mọi miền quê. Đối với người dân thủ đô cũng vậy, bánh gai, bánh gấc xuất hiện trong mọi gia đình, trong mọi căn bếp của bất cứ bà mẹ nào. Mỗi khi những đứa con trở về quây quần bên mẹ, mỗi khi có khách đến nhà hay là món quà gửi đi xa, bánh gai, bánh gấc luôn hiện diện trong những dịp quan trọng của các gia đình Hà Nội xưa.
Ngày nay, bánh gai có thêm nhiều hương vị: gấc, mít, lá dong, cốm,... Với vẻ bắt mắt, hình thức nhỏ xinh, những chiếc bánh này đích thị là một vé trở về tuổi thơ cho bất cứ ai muốn sống trong hoài niệm

Bánh cốm
Bỏ quên bánh cốm khi nhắc đến những thức quà Hà Nội quả là một thiếu sót lớn. Xưa nay, Làng Vòng nổi tiếng về cốm tươi, nhưng nếu nhắc đến bánh cốm phải nhắc đến Hàng Than.


Bánh rợm
Bánh rợm hay còn gọi là bánh nếp được coi là thứ bánh của ngày mùa. Mỗi khi lúa chín, những hạt gạo nếp đầu tiên thơm thảo vị đồng quê sẽ được làm thành chiếc bánh rợm thơm ngậy. Bột bánh được nhào nhuyễn, bọc ngoài nhân đỗ xanh, rồi gói trong lớp lá dong thơm dịu.

Bánh rán lúc lắc
Bánh rán lúc lắc là món ăn ưa thích của bất kể đứa trẻ nào. Từ xưa đến nay, bánh rán lúc lắc luôn là sự lựa chọn hoàn hảo cho mỗi buổi quà chiều. Giá một chiếc bánh chỉ khoảng 1.000 - 2.000 đồng, nên dẫu có "cháy túi", bạn vẫn có thể ăn no món này.

Bún ốc nguội
Người Hà Nội thích ăn bún ốc nên có thể ăn bất cứ mùa nào. Mùa đông thì ốc nóng, mùa hè, thu lại tìm đến ốc nguội. Giữa hàng loạt loại bún: bún bò, bún ngan, bún giò,.... bún ốc nguội luôn mang một nét giản dị và thanh lịch riêng.

Chí mà phù
Chí mà phù không phải món ăn xa lạ của người dân thủ đô. Khi thu sang, đông tới, nhiều người có thói quen ngồi bên nhau ăn bát chè vừng đen, bánh trôi tàu, lê la bao câu chuyện buồn vui của cuộc sống. Trong kí ức của nhiều người, chí mà phù là món ăn luôn được các bà, các mẹ nấu cho cả nhà khi đông sang. Ngày nay, để tìm được những nơi bán chè vừng đen ngon chính hiệu không phải là dễ. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thể đến Hàng Cân, Hàng Bạc, Nguyễn Khuyến,... để tìm lại cho mình dư vị của tuổi thơ.

Theo Zing.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.







