Phát thanh xúc cảm của bạn !

Trang nhật kí để mở của một người xa xứ

2012-01-20 14:49

Tác giả:


 

Blog Việt  - Xa nhà xa miền Bắc đã gần nửa tháng rồi. Đêm qua trời Đà Nẵng mưa to dữ dội, nằm mà nhớ miền Bắc, nhớ nhà, nhớ Hà Nội ghê gớm. Biết bao giờ mới hết bốn năm trời mà trở lại. Đúng là có đi xa mới biết, mới nhớ, mới hiểu không nơi đâu đáng sống hơn nơi mình sinh ra. Sao mà nhớ cái lạnh của miền Bắc, Hà Nội đến thế, xe cộ, đường phố, bờ hồ, tiếng người. Hơn ba tháng nữa mới được về đất Bắc. Núi mây trời biển Đà Nẵng không đủ sức giữ lòng kẻ ngụ cư như mình. Tất cả mọi thứ chỉ làm mình thêm nhớ miền Bắc hơn.


Giờ này mọi người sống ra sao?


Tôi đã liều mình xoay theo con tạo không hiểu để làm chi, chứng minh bản lĩnh làm người, cứu vớt danh dự hay đơn giản là sự viễn mộng? Không ai có thể trả lời cụ thể chỉ có tương lai phía trước là có đáp án mà thôi. Hãy đi đi và bước, chạy theo những đoạn đường đời sinh viên thế nhé tôi ơi! Chúc mạnh khỏe, may mắn và thành công...

 

...Con thuyền đi qua

để lại sóng

Đoàn tàu đi qua

để lại tiếng

Đoàn người đi qua

để lại bóng

Tôi không đi qua tôi 

để lại gì.                                         


Ai đó đã bảo tôi người yêu thích mấy vần thơ này rằng: "Đồ ngốc !" hay bảo chính tác giả của những vần thơ này - Văn Cao. Và tôi đã cay cú mà đáp lại. 

Ngốc qua ngốc lại 

ngốc hoàn ngốc

Ngốc nhất kẻ ngốc 

mà ngỡ mình khôn!


   ...Đã 30 tháng 12 rồi mùa Noel đầu tiên xa nhà đã đến và đi! Thời gian trôi qua thật nhanh, một năm cuộc đời thật ngắn ngủi. Một năm qua mình đã làm được những gì? Mình đã rời ghế giảng đường cao đẳng với tấm bằng khá và giờ mình đã bước vào cánh cổng trường đại học một cách hiên ngang. Mình đã vượt qua được những khó khăn tưởng trừng như thôi thì...Mục tiêu phấn đấu của mình bước đầu kể như đạt được dẫu không mấy suôn xẻ cho lắm. Âu cũng là chơi lại số phận.

Mình đã không chịu sống một cuộc đời đơn giản như bao người nghĩ đặt, thử xem rồi sẽ đến đâu. Mỗi cuộc đời chỉ một mà không sống được là chính mình thì quả là vô nghĩa - một ván bài lật ngửa thì còn gì là thú vị, mọi thứ kể như xong rồi đó. Tất cả như đã rồi thì khác gì cuộc đời bị bó cánh đâu. Đã đi thì phải tới nơi, chơi thì phải tới bến - "bến bình yên"? Không bao giờ tôi nghĩ mình chỉ đi qua. Và tôi tự hỏi mình những câu "ngớ ngẩn":

Tôi đã đánh mất cái gì? Tuổi trẻ ư - không tôi chưa già. Bản thân ư - không tôi vẫn là tôi. Gia đình ư - không tôi xa để gần họ hơn. Bạn bè ư - không chưa bao giờ nhiều như lúc này. Tình yêu ư - không tôi chẳng cho ai bước chung trời. Tâm hồn ư - không nó vẫn nồng nàn và dữ dội.

Vậy rốt cuộc tôi mất gì? Tôi mất ước mơ. Tôi mơ gì? Tôi mơ tôi mất. Tôi mơ nhiều và tôi cũng mất nhiều. Không phải vì mơ, vì mất thời gian.

Tôi mất thời gian nghĩa là tuổi trẻ

là gia đình, bè bạn, tình yêu

là đau xót làm sao mỗi buổi chiều

nơi xa ấy tâm hồn tôi chết đuối.

 

 

...11 tháng 01 - 2 tháng 20 ngày học xa nhà - đi qua nhiều sự kiện của một phần quãng đời sinh viên. Mình đã quyết định đúng hay sai đây, mình không sai vì cái phần đũng nó đang tăng tiến dần từng ngày. Đó là lựa chọn trung - dài hạn không phải không có căn cứ mà vì căn cứ đó nó khó làm người ta dễ dàng hiểu và thông cảm. Một tuần nghỉ học sau quãng thời gian ôn tập, thi cử căng thẳng - khoảng thời gian dài này lúc cuối năm sẽ giết tâm hồn mình trong cô đơn mất. Tiền không quá cần mà cần dữ hầu bao cho khỏi rỗng thôi. 1/8 chặng đường đã qua là chặng đường khó khăn và nhiều thử thách cân não nhất. Người ta vẫn quen sống cầu toàn nhưng liệu trên đời này có cái gì là ổn định vì nếu thế họ đã chẳng phải sống cầu toàn làm chi.

 



   

 Mình đi và đã đến sông Hàn, cầu Thuận Phước, phố cổ Hội An tiếc là lúc ánh sáng tự nhiên vô tình cướp đi những phút lung linh tuyệt mĩ của phố cổ về đêm. Quả thực nó như người con gái đẹp mà cẩu thả trong trang điểm - nhưng nàng vẫn đẹp vì đơn giản nàng đẹp không chỉ vì lớp trang điểm bên ngoài. Đã biết mùi biển mặn, cát trắng và nếm những món lạ miền Nam. Vì thế dần yêu tiếng nói, con người và không gian sống nơi đây. Nhưng hỡi ôi quê mẹ của ta ơi ! Lòng ta vẫn buồn đau và trái tim ta vẫn không thôi thổn thức. Ta nhớ miền Bắc và không bao giờ nghĩ ta sẽ xa miền Bắc một lần nữa, thế là quá đủ - bốn năm sinh viên, miền Bắc bốn bề cảnh vật, cả con người ắt có nhiều đổi khác và ta cũng khác. 

Đời đã khác - người nên cần phải khác 

Nhưng muôn lần không qua nổi tình ai

Tình mẹ yêu thương, tình cha ấm áp

Tình nhớ quê hương, tình nước non này

Tình người với người gặp qua ánh mắt

Và tình ai nơi phía ấy xa xôi.


Sẽ có nhiều thứ tình đi qua cuộc đời mỗi con người và thứ tình nào làm người ta đau đáu nhất ấy là thứ tình vĩnh cửu. Bao giờ thứ tình thân thôi thấp thỏm trong lòng người xa xứ và người ở lại đâu và bao giờ thứ tình ấy lại không chi phối các thứ tình khác.

Con yêu ơi ăn học thế nào

Con sống ra sao ? Chiều nay mẹ khóc

Gọi tên con...căn phòng xưa dấu bóng

Không thấy tiếng con những bữa cơm nhà.

 

Đường xa mẽ vẫn tảo tần đôi vai

Nhưng không gì bẵng nỗi nhớ con trai

Xin lỗi con vẫn to tiếng lúc bực mình

Mẹ nhắc con nhiều nhắc đi và nhắc lại.

 

Không yên lòng vì thương con là thế

Có làm phiền con - dắt màn con tỉnh giấc

Và con mơ mẹ khóc dáng gầy co do

Đã chiều nào con quên nỗi mẹ lo?

 

...17h17"17"" ngày 17 tháng 01. Mới có điện xong tan một ngày tối thui nơi gác trọ, gió đông lành lạnh. Mọi hoạt động diễn ra chậm dãi, thui thủi như cái thứ ánh sáng lờ mờ chẳng ra sáng, cũng chẳng ra tối của chốn u tịch này. Gác trọ kẻ đi người về buồn tĩnh mịch,nhớ cái giá rét, nắng trưa miền Bắc, khói lam chiều, những hơi nóng bốc lên thơm mùi những món mùa đông. Và nơi xứ Đà sáng nay mình ăn bánh tráng. Ở nơi xứ lạ này dường như người ta lấy cái bánh tráng và rổ rau sống là trung tâm của ẩm thực - quanh bàn ăn, quán nhậu thì phải ? Bốn mùa đều xơi được tuốt! Không như miền Bắc mùa nào thức ấy.

Ở đây ăn uống quá ồn ào nhưng sao mình thấy thiêu thiếu một cái gì đó - không khí gia đình có lẽ là thế. Cảm giác mọi thứ hời hợt sao sao đó, thiếu sâu sắc và ý vị quá...Và mình muốn về Bắc ngay - quê mẹ của ta ơi! Đi đâu, làm đâu, ăn đâu, ở đâu cuối cùng ta mới hiểu quê nhà ta là thân thuộc nhất từ cách sống đến nét người và ta không thể xa nó lần thứ hai.

 

Về đi cái nắng hạ 

Cái lá vàng thu rơi 

Cái giá buốt vào đông 

Cái lòng quê xuân đến.

 

Ôi những ngày xưa xa cách lâu

Chao ôi thương nhớ quệt thêm mầu

Hồn quê vời vợi sầu năm lại

Lạc dấu chân ai những gót dài...

...

 

  • Gửi từ email Nguyen Ly lynguyen3112@

 

       Tuyển tập mới nhất của Blog Việt - Cafe Blog - món quà đặc biệt dành tặng một người bạn đặc biệt của bạn - click vào đây để biết thông tin chi tiết

Mời bạn cùng chia sẻ những tâm sự, bài viết cảm nhận về cuộc sống hay các sáng tác thơ, truyện ngắn của chính bạn với bạn đọc Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

 

Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top