Top 3 cung hoàng đạo cao thủ tình trường
2016-01-16 01:00
Tác giả:
Song Tử không bao giờ chịu đựng được cảm giác một mình cô đơn. Cho dù vui hay buồn họ cũng đều muốn có người cùng mình chia sẻ, nên cứ mải mốt kiếm tìm một người vừa ý.
Thiên Bình
Thiên Bình có vẻ ngoài hoàn hảo ngời sáng, thêm vào đó là khả năng che giấu suy nghĩ luôn khiến cho những người bên cạnh lạc hướng.
Người giỏi giao tiếp như Thiên Bình thu hút người khác bởi sự thoải mái, làm người khác dễ dàng đi theo mạch câu chuyện và cảm xúc họ dẫn dắt. Chính sự dễ chịu với những giây phút vui tươi thoải mái đó mà người khác lẫn lộn rằng Thiên Bình có tình cảm đặc biệt với mình.
Thiên Bình thích trêu chọc người khác nhưng lại không thích bị bám lấy, với họ thích không phải là yêu, bởi yêu là một lời thề gắn kết vĩnh cửu. Và hiếm khi Thiên Bình sẵn sàng gắn kết cả đời, họ chỉ thích những mối giao thiệp mà thôi.

Song Tử
Song Tử không bao giờ chịu đựng được cảm giác một mình cô đơn. Cho dù vui hay buồn họ cũng đều muốn có người cùng mình chia sẻ, nên cứ mải mốt kiếm tìm một người vừa ý.
Dùng những chiêu độc đáo như vui cười tán tỉnh, chăm sóc quan tâm rồi sẵn lòng bầu bạn mọi lúc mọi nơi, Song Tử in dấu vào mọi mặt của cuộc đời người kia. Nhưng không hổ danh là cao thủ tình trường có hạng, một khi tìm thấy đối tượng mới, Song Tử sẽ không ngại bắt đầu một cuộc đi săn mới.
Nhân Mã
Sẽ không quá lời khi khen ngợi Nhân Mã là cung Hoàng đạo lãng mạn nhất trong số 12 cung. Có đôi khi người ta ví Nhân Mã như vị thần tình yêu, xách theo cây cung và luôn miệt mài trong công cuộc tìm kiếm mục tiêu cho mình, chinh phục người khác với sự tự do phóng khoáng đầy tự tin.
Nếu đã trúng tiếng sét ái tình của một Nhân Mã, bạn sẽ biết được người đó đặc biệt như thế nào, với sự hấp dẫn từ tận trong xương tủy đến ánh mắt đầy mê hoặc khó lòng kháng cự.
Theo 12cunghoangdao.net
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 1)
Có những nỗi đau tưởng đã ngủ yên, nhưng chỉ cần một mùa Tết trở gió, một chuyến bay quay về, hay một cái ngoảnh đầu chậm lại… tất cả bỗng thức dậy, nguyên vẹn như chưa từng được xoa dịu.
Hái trăng đêm Đông
Đông chùng dạ! Bóng đêm che nửa vầng trăng khuyết Cô gái giật mình… Nửa còn lại ở đâu?
Nhà có hoa Tigon (Kết thúc)
Có những buổi chiều, khi đóng cửa hàng, tôi đứng lại thêm một chút, nhìn ánh nắng tắt dần trên con hẻm nhỏ. Mọi thứ vẫn vậy căn nhà cũ, tiếng chợ xa dần, mùi hàng quen thuộc chỉ là tôi đã không còn đứng trong đó như trước nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 16)
Nếu có thể sống lại, tôi sẽ không đánh đổi mình để đổi lấy sự yên ổn ấy thêm một lần nào nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 15 )
Có những đêm, tôi nhìn con ngủ, lòng trống rỗng. Tôi tự hỏi, nếu không có con, tôi có đủ can đảm rời đi không. Nhưng rồi tôi lại ở lại thêm một ngày, rồi thêm một năm.
Nhà có hoa Tigon (Phần 14)
Từ giây phút ấy, tôi hiểu: Tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại và chịu đựng. Không phải vì tôi yếu. Mà vì cánh cửa duy nhất tôi nghĩ là lối thoát, đã được đóng lại từ phía sau.
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.


