Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sức mạnh tình thân

2013-03-11 09:00

Tác giả:


Tôi chưa từng nghĩ tình thân lại có sức mạnh phi thường đến như vậy. Nó đã nâng sức cho bố mẹ, anh trai và tôi từng ngày chống lại căn bệnh lupus ban đỏ của anh trai. Đôi khi tưởng chừng mọi thứ sẽ kết thúc và dừng lại như một bất hạnh nhưng không bạn ạ, anh trai tôi vẫn sống trong niềm hi vọng của mẹ rằng một ngày nào đó y học phát triển sẽ cứu được anh, còn anh thì luôn tâm niệm rằng có sự hiện diện của mình, khỏe mạnh, lạc quan vui vẻ thì những người xung quanh sẽ hạnh phúc . Nhưng đằng sau tất cả lại là những nỗi niềm của những người trong cuộc, nó không được nói ra, cũng chưa một lần được viết ra nhưng những người trong gia đình tôi đều hiểu rằng hi vọng thật sự quá mong manh.

Mùa hè cách đây 3 năm khi tôi thi đỗ vào đại học còn anh trai nhận kết quả từ bệnh viện Bạch Mai về một căn bệnh lạ, chưa một lần tôi được biết đến nó. Ngày mẹ và anh khăn gói ra Hà Nội đi khám bệnh, bố và tôi hồi hộp chờ kết quả. Mẹ gọi điện, nước mắt nghẹn ngào chẳng nói được một câu. 1h sáng bố tức tưởi lấy hết số tiền trong nhà và lên xe ra với mẹ - khi ấy anh trai tôi tròn 20 tuổi.

gia dinh

Anh nằm trong phòng cấp cứu đặc biệt, ông, cô dì, chú bác thay nhau ra Hà Nội, ai về nhìn thấy tôi cũng nước mắt lưng tròng. Bà ngoại ôm tôi vào lòng vỗ về rồi 2 bà cháu khóc nhiều lắm. Người ta thương anh tôi bị bệnh, thương đứa em gái mai kia ra Hà Nội đi học lặng lẽ....còn tôi, tôi sợ lắm. Sợ mất đi 1 người tôi yêu quý, sợ khi nghe tiếng khóc của mẹ trong đêm , sợ nghe tiếng thở dài của bố, sợ cả ánh mắt người ta nhìn mình thương hại, sợ cả những khoảng lặng kéo dài trong điện thoại và sợ cả khi điện thoai rung lên từng tiếng .

Kết quả chuẩn đoán cuối cùng bác sĩ bảo anh tôi mắc bệnh Lupus ban đỏ. Khi đó gia đình tôi mừng lắm, vì chưa biết nó là bệnh gì, miễn là anh tôi sống được và ít ra nó không phải là bệnh máu trắng như dự đoán trước đây. Tôi chỉ nghe dì kể lại chưa lần nào thấy bố tôi khóc nhưng khi nghe kết quả của anh bố đã rơi nước mắt, có lẽ hi vọng khi ấy vỡ òa thành sung sướng.

Rồi bạn biết không, chúng tôi tìm hiểu Lupus ban đỏ là gì. Mẹ điếng người khi nó được ví như “ chó sói “ cứ ăn mòn, hủy hoại nội tạng , và hơn hết nó chưa có thuốc nào chữa trị khỏi, người bệnh phải sống chung với nó và uống thuốc hằng ngày. Mẹ tôi lại khóc, nhưng rồi mẹ lại hi vọng. Tôi hiểu hi vọng của mẹ chỉ là bấu víu vào một cái gì đó để mẹ tin, để mẹ có nghị lực mà chiến đấu cùng anh.

Tôi đi học, 18 tuổi khi bước chân vào cánh cửa Đại học, người đi cùng tôi là dì. Tôi khóc mếu máo như một đứa trẻ sắp xa nơi nó yêu quý, tôi khóc vì tôi tủi thân, khóc vì những hoang mang lo lắng, khóc khi sách vali lên xe không có gia đình tôi đứng đó...

Tôi làm thủ tục nhập học xong, dì đưa tôi đi thăm anh. Bước vào khoa dị ứng của bệnh viện Bạch Mai, tôi không nghĩ dị ứng lại có nhiều bệnh hiểm nghèo đến vậy, khi thấy anh trai tôi nằm đó trên giường bệnh như 1 cái xác không hồn, đôi mắt cứ nhìn quanh không đọng lại một chút gì trong đấy, thấy mẹ cứ đút từng thìa cháo cho anh, vừa đút vừa thẫn thờ rơi nước mắt và ở góc cuối phòng bệnh trên manh chiếu đi mượn bố tôi ngồi đó mệt mỏi nhìn vào khoảng xa xăm. Mọi hi vọng trong tôi dường như vụt tan hoàn toàn. Đấy là anh trai tôi ư ?...

Rồi cuối cùng sóng gió cũng qua đi. Trong 3 năm, không biết bao lần anh cứ đi về về quãng đường Thanh Hóa – Hà Nội. Bệnh không khỏi hoàn toàn, âm ỉ hành hạ, lấy đi từng chút sức lực của anh.Nhìn anh tôi bạn sẽ không biết bên trong anh căn bệnh ấy hoành hành thế nào đâu, không biết những tổn thương khi mà anh tôi sống.



Ai cũng cần yêu thương, và tình yêu làm cho con người ta lạc quan, vui vẻ, yêu đời và thấy cuộc sống này ý nghĩa biết nhường nào. Nhưng anh trai tôi sợ tình yêu, sợ khi mình yêu một ai đó thật sự, bởi nếu yêu chị ấy sẽ khổ, bởi anh hiểu khó có người con gái nào yêu anh nhiều để vượt qua con đường gian nan ấy. Lupus ban đỏ là bệnh hiểm nghèo nhưng không hề lây lan nhưng nó có khả năng di truyền, anh sợ lấy người ta rồi không may trong số đứa trẻ được sinh ra có 1 ai đó giống với mình.

Anh bảo trẻ con mà bị bệnh thì khổ lắm. Anh tôi vậy đấy, không muốn ai khổ vì mình, anh vẫn cười, tiếp tục việc học, ra trường đi làm , cuộc sống cứ trôi đi như quy luật vốn có của nó và bố mẹ tôi vẫn không ngừng hi vọng về một ngày nào đó căn bệnh biến mất hoàn toàn. Trong suy nghĩ của họ luôn tâm niệm ở hiền gặp lành và đeo bám lấy hi vọng .
Và cuối cùng điều anh tôi sợ cũng xảy ra, anh yêu chị ấy, yêu rất nhiều.

Tình yêu làm anh tôi như có thêm sức sống mới, vì thế những người trong gia đình tôi ai cũng yêu quý chị _một cô gái khá xinh xắn. Nhìn thấy anh vui, tôi cũng vui lắm nhưng lại càng thấy sót lòng hơn khi đôi lúc tôi thấy anh thở dài, đôi lúc anh trầm ngâm suy nghĩ, có đôi lúc mọi người trêu sắp lấy vợ anh cười xòa rồi lặng lẽ về phòng. Tôi thương anh, thương những nỗi lo toan bộn bề trong lòng chưa một lần anh nói, thương những mệt mỏi cứ bám lấy anh tôi hằng ngày. Thương cả những niềm vui tưởng chừng ai cũng có thể nhưng với anh lại là điều khó thể. Thương giọt nước mắt mà vô tình tôi bắt gặp ở góc khuất của căn phòng. Thương cả tình yêu thương anh dành cho bố mẹ và đứa em gái như tôi vì căn bệnh quái ác kia mà anh nghĩ là gánh nặng .

Và rồi một ngày anh và chị chia tay, anh nhắn tin cho tôi: “ em ơi anh không thể lạc quan được nữa rồi, người làm anh lạc quan rời xa anh, anh muốn một lần khóc gào lên lắm em gái ạ, anh muốn sống như một người bình thường”.... tôi khóc ! tôi đã từng hi vọng có một người kéo anh tôi ra những gian nan ấy nhưng anh không đủ tự tin đem lại hạnh phúc cho người anh yêu. Bởi yêu thương với anh chơi vơi lắm ! và bởi quá yêu mà gằn lòng đành từ bỏ.

Hạnh phúc đôi khi thật quá hẹp hòi.

Giá mà cuộc sống này công bằng hơn một chút thì tốt đẹp biết bao. Giá mà trong cuộc sống thực tại có ai đó cho tôi 1 điều ước tôi sẽ không giành nó riêng cho mình. Giá mà chỉ cần nhắm mắt lại khi mở ra mọi thứ qua đi như gió thoảng. Nhưng tìm đâu ra “giá mà”, ngày mai vẫn còn dài lắm tôi sẽ tiếp tục hi vọng như bố mẹ mình và tôi tin anh trai tôi sẽ tìm được hạnh phúc thật sự của anh. Hạnh phúc sẽ luôn mỉm cười với người cần nó phải không bạn ?


  • Gửi từ Lê Thụy An email thuyan.295@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top