Nói tiếng yêu thương
2014-02-21 01:00
Tác giả:
Blog Family - Hiếu chạy lên phòng để lại phía sau đứa em gái đang ngơ ngác. Tự nhiên thấy nó thật đáng yêu. Linh Đan nói đúng, nói tiếng yêu thương bằng trái tim mình thật ngọt ngào...
- Tao đi dự sinh nhật thằng bạn, nên không biết về kịp không nữa.
- Nói thế mà nghe được ah?
Nói rồi, đứa em gái đóng sập mạnh cánh cửa bỏ đi ra ngoài. Hiếu mặc kệ, cái đứa em chanh chua phát sợ, lúc nào cũng nói chuyện như bà cụ non.
Đến giờ hẹn với Mai, Hiếu phải đi sớm mua tặng Mai một bó hoa thật đẹp để lấy điểm nữa. Tán tỉnh được Mai làm người yêu, Hiếu cũng lấy làm hãnh diện với tụi bạn lắm. Dù gì, Mai cũng nằm trong top ten những hoa khôi trong khối. Chính Hiếu cũng đang ngất ngây trong hương vị của người chiến thắng. Xung quanh Mai có không biết bao nhiêu vệ tinh, mà toàn vệ tinh “chất lượng cao”. Đến với Mai như một cuộc phiêu lưu mà Hiếu tình cờ chiến thắng. Hiếu, không có cái vẻ ngoài hào nhoáng nhưng nhìn vào lại rất lãng tử, không có cái nồng nàn nhưng lại mang vẻ bí ẩn... Có lẽ chính điều đó khiến Hiếu dễ dàng “giành huy chương” trước bao ánh mắt ngỡ ngàng và ghẹn tỵ của nhiều người.

Ai đó đã nói đúng, cái gì đến nhanh thì đi nhanh, cuộc tình của Hiếu kéo dài vài tháng rồi ra đi nhẹ nhàng...
- Mình chia tay đi Hiếu, Mai thích sự bình yên, Hiếu không mang lại cho Mai cảm giác đó...Hiếu yêu bản thân mình hơn tất cả mọi thứ. Hiếu không hiểu thế nào là tình yêu.
Mai ra đi, Hiếu không níu kéo. Mối tình đầu, như bong bóng xà phòng, đẹp và dễ vỡ. Hiếu yêu Mai không? Có lẽ là có và có lẽ là không. Có, vì Mai mang lại cho Hiếu những rung động đầu đời. Không, vì mất Mai rồi, Hiếu không đau khổ hay tuyệt vọng. Nhưng tình yêu đâu dành chỗ cho “có lẽ...”. Hay Mai nói đúng, Hiếu chỉ yêu bản thân mình...
- Không phải chuyện của mày.
- Uh, em muốn chúc mừng chị đó thoát khỏi ông anh của em thôi.
- Mày chế giễu tao đó ah?
- Sự thật đôi khi phũ phàng thôi, anh thì biết yêu ai ngoài anh.
Hiếu không tranh cãi nữa, chẳng bao giờ Hiếu thắng nổi đứa em mình. Nói chung, nó với Hiếu không hợp nhau. Hay xét cho cùng, Hiếu chẳng thấy ai hợp mình.
Hiếu nhìn cuộc này đơn giản. Nó cứ như một guồng quay... Con người ta sinh ra, lớn lên, học hành, yêu đương, tự lập, có gia đình, già yếu rồi chết... Hiếu nhìn mọi người xung quanh như thế đó, dù ai ai có khác nhau đến thế nào thì con đường họ đi vẫn mãi theo một lộ trình như thế. Nói thế nào nhỉ, Hiếu thấy nhàm chán, mà dù có thế nào thì có ai thoát ra được cái vòng quay số phận thế đâu. Và Hiếu bây giờ, sau này cũng vậy thôi...
Ba mẹ chăm lo, nuôi dưỡng Hiếu, uh thì Hiếu cho đó là tình yêu, là trách nhiệm như bất cứ ai cũng phải làm. Hiếu yêu ba mẹ mình chứ, nhưng không theo cái kiểu: “thưa vâng bảo dạ”, “nhất ba mẹ, nhì trời”... Cũng không suốt ngày: “con yêu ba mẹ” như đứa em gái. Hiếu thấy “cải lương” kinh khủng. Để rồi đứa em suốt ngày nói Hiếu vô tâm. Rồi cứ gặp nó ở đâu là um sùm ở đó. Không hiểu có em gái để làm cái gì quan trọng hơn việc cãi nhau.
Sau lời tuyên bố của thầy giáo, cả lớp đàn Guitar của Hiếu vỗ tay ầm ầm. Cái lớp này vốn ít thành viên nữ, mà nếu có theo học cũng thường không theo lâu. Bây giờ thêm một người mới nên ai cũng hồ hởi.
- Xin chào các bạn, mình là Linh Đan, rất vui được làm quen mọi người ở đây ah.
Hiếu gặp Linh Đan lần đầu tiên như thế. Linh Đan không đẹp, không nổi bật nhưng nhìn vào, không ai lại không bị mê hoặc bởi đôi mắt sâu và buồn đến kì lạ. Linh Đan ít cười và thích lặng lẽ. Cái trầm tư đến lạ lùng.
Linh Đan không hay xã tóc làm duyên như mọi người con gái khác. Tóc Linh Đan luôn được bối cao một cách gọn gàng phía sau. Và lạ thay, Hiếu rất thích nhìn Linh Đan từ góc độ phía sau như thế, bởi cái ánh mắt thăm thẳm của Linh Đan làm Hiếu thấy mình thật nhỏ bé. Lạ thật, tự nhiên con người ta không còn là chính mình chỉ vì một ánh mắt.
Linh Đan đã biết đàn nên dễ dàng theo kịp mọi người trong lớp. Linh Đan rất chịu khó chăm chỉ học đàn và đam mê Guitar thực sự. Cái sức hút của một người con gái ngân nga bên cây đàn Guitar thật đặc biệt. Và với Hiếu cũng thế, Linh Đan là một người con gái vừa cá tính, vừa mênh mang... Sau cái buồn man mác đó, sau cái bề ngoài đó, Linh Đan là ai?
Linh Đan thích hát nhạc Lê Cát Trọng Lý. Thật kỳ lạ, trước đây , Hiếu chưa từng thử nghe loại nhạc này. Hay nói đúng hơn, nó không thực sự có sức hút với Hiếu. Và chính cái ngày đầu tiên Hiếu nghe Linh Đan hát, Hiếu biết mình đã bỏ sót một điều thật đặc biệt.
“Ghen với gió, giận cơn mưa, mong cho trời đứng lại.
Giật nụ hôn từ gió khát, làm trời cao để ôm mưa.
Đi kiếm nắng tận mây xa, mong cho lòng ấm lại.
Để còn yêu mùa gió mới, để còn say tình chênh vênh.
Thương!”
Cái âm điệu du dương của bản nhạc cứ réo rắt trong Hiếu. Nhạc Lê Cát Trọng Lý mang Hiếu đến một thế giới kì lạ , cái sâu lắng của ngôn từ, cái lãng mạn của cổ điển và cái thần đến khác lạ mà Linh Đan thể hiện.
Hiếu nghe: “Chênh vênh”, đắm mình với “Nghe tôi kể này”, tan ra trong: “Đôi bờ”...và nghêu ngao với “Đếm lá ngoài sân”:
“Ngồi đếm lá rơi bên sân
Đếm xem bao lần em qua
Ngồi đếm tháng năm nhạt nhòa
Xem bao nhiêu là nỗi nhớ”...
Hiếu mê cái âm nhạc đó và Hiếu càng không quên được Linh Đan, người đã mở cho Hiếu cánh cửa tâm hồn.
Người ta nói rằng: “Có ai đó bước vào cuộc đời bạn, và bạn sẽ không còn như xưa nữa”. Và Hiếu tin như thế... Linh Đan đã đến, Linh Đan đã bước vào cuộc sống tẻ nhạt của Hiếu và Hiếu đã đổi thay…

Hiếu thích chở Linh Đan đi lang thang trên mọi con đường. Bởi có lần Linh Đan nói rằng mọi con đường đều có cảm xúc, biết vui, biết nhớ và biết cả yêu thương. Hiếu tin rằng như thế...
Hiếu thôi cái vẻ ngông nghênh hiếu thắng, không còn cái cười đầy ngạo mạn và cảm thấy cuộc đời thôi nhạt nhẽo. Hiếu hiểu rằng cuộc sống này là một bức tranh với đầy đủ tông màu, đầy đủ cảm xúc và thứ vẽ nên mọi điều chính là lòng yêu thương...
- Uhmmm...
- Tại vì ba Linh Đan rất thích loại đàn này. Linh Đan lớn lên không bằng lời ru của mẹ, mà bằng tiếng đàn Guitar của ba.
- Mẹ Linh Đan...?
- Bà ấy bỏ hai ba con Linh Đan lại rồi ra đi. Linh Đan không có mẹ, Linh Đan ghét người đó... Đôi mắt Linh Đan giống ba, đôi mắt sâu hun hút, đôi mắt ba dành cả đời để chờ đợi một người, người đã phản bội lại niềm tin của ba...
- Bây giờ...
- Hiếu biết không? Linh Đan đã từng thù ghét tất cả thế giới này. Cuộc sống không công bằng. Một người đôi khi có quá nhiều, người lại không. Con người ta nhiều khi vô tình đến nỗi không nhận ra những điều quý giá bên cạnh. Để rồi so sánh cái này với cái khác mà đâu nhận ra rằng mọi so sánh đều khập khiễng... Ba chính là món quà quý giá nhất mà Linh Đan có trong cuộc sống này, ba cho Linh Đan hình hài, cuộc sống và tình yêu thương vô biên...
Linh Đan không nói nữa, ánh mắt hướng về nơi xa xôi. Hiếu tự hỏi với ánh mắt đó, Linh Đan chắc đang phiêu lưu tới một vùng đất bất tận lắm... Cơn gió nhẹ thổi qua làm rung rinh đám cỏ dại...
- Hai năm trước. Ba Linh Đan đã mãi mãi ra đi. Cả cuộc đời này, ba đã hi sinh cho Linh Đan, và cuối cùng... Điều Linh Đan hối hận nhất trong cuộc đời này là chưa bao giờ Linh Đan nói với ba rằng “ Con yêu ba”. Linh Đan cứ nghĩ rằng, mình còn rất nhiều cơ hội để làm điều đó, nhưng Linh Đan đã sai... Sai rồi Hiếu ah...
Hiếu ôm Linh Đan vào lòng, Hiếu ước rằng Hiếu có thể làm được nhiều hơn thế, nhưng sao Hiếu không thể nói gì...
- Hiếu có tất cả những gì mà Linh Đan mơ ước, và rất nhiều người mơ ước. Hãy một lần nói tiếng yêu thương bằng trái tim mình. Đừng để khi cô đơn rồi mới nhận ra thì đã quá muộn...
- Linh Đan không cô đơn nữa đâu, có Hiếu, Hiếu sẽ...
Giọt nước mắt Linh Đan thấm ướt vào áo Hiếu... Hiếu biết rằng từ nay Hiếu cũng không còn cô đơn...
- Anh lại bận gì?
- Không, ý tao là mai tao chở mày đi mua quà tặng mẹ nha.
- Mô phật, mặt trời mọc đằng tây?
- Hihi, tao yêu mày!
- ...
Hiếu chạy lên phòng để lại phía sau đứa em gái đang ngơ ngác. Tự nhiên thấy nó thật đáng yêu. Linh Đan nói đúng, nói tiếng yêu thương bằng trái tim mình thật ngọt ngào...
• Gửi từ Mỹ Hương
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống



