Những "tai nạn" đáng nhớ thời học sinh
2015-08-25 01:00
Tác giả:
Khai giảng năm lớp 10, vừa bước xuống xe bus vào cổng trường thì "bựt, bựt, bựt ...", nhìn xuống thì mát lạnh vô cùng, nguyên hàng nút áo dài bung ra, còn tà áo dài thì...
1. Mới vào cấp hai, bạn bè trong lớp ghét cay ghét đắng nhau, cầm giấy báo chọi thẳng mặt, giấu vở toán rồi xé vở văn tùm lum. Tới năm lớp 9 chia tay đứa nào đứa nấy ôm nhau khóc nức nở không dứt. Hành trình đáng nhớ nhất là hành trình thay đổi con người, càng nhắc càng thấy nhớ chúng nó.
2. Đầu năm cấp 2, được vào lớp B, thế mà mình chễm chệ ngồi vào lớp D vì tưởng lớp mình, chém gió thành bão với mấy đứa bạn cùng cấp một. Cô giáo bước vào, đếm sĩ số thừa mà chả biết ai, màn điểm danh xong xuôi mình mới đi ra khỏi lớp dưới ánh nhìn ngỡ ngàng và nụ cười làm tan bão của các bạn, ngại quá!
3. Khai giảng năm lớp 10, vừa bước xuống xe bus vào cổng trường thì "bựt, bựt, bựt ...", nhìn xuống thì mát lạnh vô cùng, nguyên hàng nút áo dài bung ra, còn tà áo dài thì...
4. Ngó nghiêng không thấy ai, thế là tôi phi thẳng xe vào cổng trường, ai dè bị giám thị tuýt còi gọi lại bắt nhìn cái biển đề: "Học sinh dắt xe vào cổng trường”. Hẳn là đã thành người nổi tiếng ngay trong ngày đầu nhập học!
5. Đầu năm lớp 10 mới vô lớp không quen ai, cũng ngại chẳng bắt chuyện với ai. Thế rồi bị cả lớp vu cho cái tội chảnh “cún”, kênh kiệu, còn định chặn đánh hội đồng mới ghê. Cuối năm lớp 12 vừa rồi tụi nó mới công khai sự thật ấy, còn bảo tưởng mày chảnh lắm ai ngờ chơi vui dễ sợ.
.jpg)
6. Cố gắng hòa đồng với mọi người bằng cách nói chuyện với các bạn nhiều hơn ... trong giờ học và em đã được vinh dự được ngồi riêng một cái bàn "không giống ai".
7. Đi nhầm lớp, mình học A4 nhưng lại vào nhầm A2 sau đó còn “bắt nạt” tên lớp trưởng A2: “Tại sao không có tên tớ trong danh sách, cậu ghi tên tớ vào đi". Tên lớp trưởng tội nghiệp lớp ấy ú ớ rồi cứ răm rắp nghe theo mình chứ.
8. Bỏ học một buổi nhờ thằng bạn thân điểm danh hộ, ai dè được bầu làm lớp trưởng. Ặc ặc!
9. Ngày đầu tiên đi học đã bị kêu lên văn phòng Đoàn vì cái tội mặc sai trang phục. Hic.
10. Năm lớp 10, vào học chưa được bao lâu thì bị bắt lên phòng Giám hiệu làm bản kiểm điểm vì tội đọc truyện tranh trong giờ, bữa đó mưa tầm tã và mình cũng khóc như mưa luôn.
11. Sang lớp mới và cô chủ nhiệm phán: “Em sẽ là bí thư nhé!”. Hoang mang style.
12. Đầu năm cả lớp phải đi lao động, thế là cả lũ hò nhau “bùng” rồi vào quán điện tử bắn CS.
.jpg)
14. Hùng hồn dơ tay lên phát biểu nhưng khi đứng lên thì ngẩn tò te một hồi đến 10 giây mà không biết nói gì, cả lớp cười rần rần, quê dã man luôn.
15. Mình mặc áo dài đi xe đạp và bị ngã xe khi cách trường khoảng 100m, xong đi khâu cằm và tất tả về nhà thay quần áo rồi đến trường dự khai giảng tiếp. Vì đó là khai giảng cuối đời học sinh của mình.
16. Vào lớp học nhìn lại hộc bàn vẫn còn nguyên những “chiến lợi phẩm” năm trước mình để lại, giờ phải hì hục tự dọn dẹp hết, ôi!
17. Vào nhầm “Wiliam Cường” dành cho nam, đến giờ vẫn nhớ ánh mắt khó tả của bạn nam trong nhà vệ sinh hôm ấy “trăn trối” nhìn mình!
18. Đang đứng lơ ngơ trước cổng trường, thấy thầy giáo mặc áo trắng, quần xanh đeo ba lô đi đằng trước, tưởng là ông anh trai yêu quý, mình liền chạy lại ôm chầm lấy. Chắc thầy ngỡ ngàng lắm nhỉ, ngại không biết giấu mặt đi đâu nữa.
19. Cả lớp có 39 đứa thì có đến 15 đứa bị ăn 0 điểm vì ghi sai một công thức Toán. “Chết cả đống còn hơn sống một mình”, nhiều đứa cùng cảnh như mình mà, hehe!
20. Lớn vậy rồi mà ngày đầu vào Đại học vẫn thấy mình nhút nhát như hồi cấp 1, cấp 2. Giữa bao gương mặt xa lạ, nói nói cười cười trong lớp, không hiểu sao thấy mình nhỏ bé đến vậy, cứ ngồi một chỗ, cảm thấy cô độc lắm, nước mắt chỉ trực rơi thôi. Thấy nhớ nhà và chỉ muốn phi ngay về quê ngay thôi. Lúc đó thấy mình sao mềm yếu quá!
Theo Tri Thức Trẻ.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.


