Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những mảnh ghép ký ức

2016-03-12 01:00

Tác giả:


blogradio.vn - Lâu lâu tôi vẫn đứng từ xa để ngắm nhìn tôi như thế đấy, để tìm lại mình. Tôi góp nhặt những mảnh vỡ đôi lúc nào đó đã vô tình đánh rơi, ôm ấp chúng, gắn hàn chúng, nâng niu chúng từng chút một, như thể sẽ không bao giờ được gặp lại chúng nữa!

***

Tôi trở về nhà vào một ngày đầu hạ. Con đường làng với những tán lá rợp ven đường rì rào vẫy gọi tôi. Cứ thế, tâm hồn tôi thả trôi lơ lửng theo tiếng gọi của chúng tự lúc nào.

Mẹ ngồi bên thềm hè tước vài ngọn rau bí, bố tôi vừa đi làm về ngồi hớp lấy một hớp nước chè, kéo thêm điếu thuốc lào kêu khành khạch, vào Nam đã gần hai chục năm nhưng những thói quen của người miền Bắc đã thấm vào máu bố.

Xa thành phố đầy rẫy những mệt mỏi và cạm bẫy, tôi hóa thành đứa trẻ lên ba trong vòng tay bố mẹ - những người thương yêu của tôi.

Những mảng ký ức màu xám bất chợt hiện về trong tôi. Một chiều hè miền quê Bắc Bộ, gió thổi đưa đẩy ngọn tre lên đầu làng, còn ông trăng thì lấp ló trong những tán lá, bà tôi khệ nệ bê nồi ốc luộc thơm mùi lá chanh lên hiên nhà.

Những mảnh ghép ký ức

Những bữa cơm gia đình lúc nào cũng đông đủ nhưng vô cùng đạm bạc. Chẳng có gì ngoài mấy đĩa hoa chuối luộc, vài thìa muối lạc ăn dè, thi thoảng sang lắm thì được vài con ốc xào hay vài con cá rô đồng kho mặn. Ngày xưa mà, có mấy ai được ăn sung mặc sướng.

Có những tháng bố mẹ tôi đi gánh cát thuê tận bên kia sông Hồng, cả tháng, có khi đến vài tháng mới về. Tôi còn bé tí, chẳng chịu ôm mỗi lần bố về thăm nhà.

Từ ngày tôi lớn hơn, cả nhà chuyển hẳn vào Nam sinh sống, cũng là quê hương thứ hai tôi gắn bó. Những năm tháng vất vả của cả nhà tôi nhưng cũng vô cùng hạnh phúc. Ở đây có bố, có mẹ, có cả nhà chúng tôi sống cùng nhau. Những ngày tháng ấy tôi chẳng muốn chúng bị xóa mờ đi trong ký ức. Tôi chỉ muốn giữ trọn vẹn chúng đến già bởi những lúc như thế này đây, là khi cần một động lực cho cuộc sống bộn bề, cần một điểm đến cho tâm hồn, thì tuổi thơ chính là nơi tôi muốn đến. Nếu không có tuổi thơ, tấm vé trong tay tôi cũng chẳng có chốn về.

Lâu lâu tôi vẫn đứng từ xa để ngắm nhìn tôi như thế đấy, để tìm lại mình. Tôi góp nhặt những mảnh vỡ đôi lúc nào đó đã vô tình đánh rơi, ôm ấp chúng, gắn hàn chúng, nâng niu chúng từng chút một, như thể sẽ không bao giờ được gặp lại chúng nữa!

© Huệ Trần – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Gia đình mãi là nơi tuyệt vời nhất


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

Hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi

“Em đã đánh rơi tình yêu. À không, chúng ta đều đã đánh rơi tình yêu. Anh biết không vì thiếu can đảm trong cuộc đời, mà chúng ta đã vụt mất nhau rồi đấy. Nhưng em sẽ không như năm ấy, sẽ không còn là một cô nhóc rụt rè. Em nhất định sẽ nói cho người đó biết em yêu người đó. Còn bây giờ anh hãy thật hạnh phúc, hạnh phúc của em đến muộn hơn một chút nhưng sẽ đến thôi”.

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tim tôi như có bão, sao người vẫn thản nhiên?

Tôi đã từng thích một người suốt quãng thời gian dài, trong lòng là bao nhiêu bão tố, lúc dâng cao, lúc ào ạt xô bờ. Còn người ấy chỉ đứng ngoài thản nhiên.

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình

Và cô đơn từ lúc nào khiến chúng ta có thể gồng lên mạnh mẽ nhưng cũng yếu đuối một cách không ngờ. Nhưng rồi một lúc nào đó chúng ta sẽ hiểu được, thật ra trong cô đơn, chúng ta đã có những khoảng yêu thương chính mình. Bởi yêu thương mới có thể lắng nghe tiếng lòng của mình mà vỗ về kể cả khi không có ai bên cạnh.

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Con người ai chẳng muốn trở về nơi gần gũi nhất và đó là quê hương

Mảnh đất này là nơi hắn sẽ thương nhớ rất nhiều. Nhưng cũng đã từng là nơi hắn muốn chạy trốn, chạy trốn những ký ức đau buồn cứ ám ảnh trong tâm trí. Có thể những mảnh đất hắn đã từng gắn bó ồn ào, náo nhiệt hơn nhưng cuối cùng con người vẫn muốn trở về nơi gần gũi nhất. Và với hắn chẳng đâu bằng quê hương.

Một thời yêu thương

Một thời yêu thương

Giờ thì đôi mắt bồ câu Còn trong tiềm thức biết đâu mà tìm.

Phố không anh buồn lắm

Phố không anh buồn lắm

Anh còn không về mau Cho em nguôi nỗi nhớ.

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Chỉ người mình thương mới biết cách làm mình đau đớn

Soi mình trong gương, chải lại mái tóc, tô chút son lại thấy mọi thứ rất xanh, rất nhẹ lòng. Vậy nên, đừng kỳ vọng vào ai, đừng trao cho ai cái quyền được làm đau mình mình và đừng tự mình dày vò mình thêm lần nào nữa. Cuộc đời của mình, mình phải sống chứ đâu thể nào buông bỏ như buông một mối tình.

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Trở thành người lớn có đáng ước mơ?

Ngày tôi đi học, tâm trạng của tôi thì vui ơi là vui còn mẹ tôi lại buồn. Lúc đó thầm nghĩ chắc là không còn ai để sai bảo hay la mắng.

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy bảo vệ em như một món quà quý giá anh nhé

Hãy để em là một đứa trẻ hay nhõng nhẽo đòi anh thứ này thứ kia. Hãy để em là một cô bé thích hờn dỗi chỉ để anh vỗ về an ủi, không phải em muốn tình cảm của chúng ta tệ đi mà thứ em muốn là sự nhường nhịn, yêu chiều và tình cảm anh dành cho em cơ. Hãy để em là một cô gái yếu ớt, cần vòng tay của anh ôm ấp khi ngoài kia quá nhiều bão giông, dù là cái ôm vội cũng đủ khiến em an lòng.

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Thanh xuân năm ấy tớ đã từng rất thích cậu

Rất nhiều năm sau đó, tôi vẫn không ngừng ước mong giữa chúng tôi có một sợi dây nào đó buộc lại và giá như năm ấy tôi có thể can đảm hơn để nói thật lòng mình “Thanh xuân năm ấy tớ đã từng thích cậu, rất thích”.

back to top