Những bức thư đáng suy ngẫm
2015-09-26 03:08
Tác giả:
Lá thư thứ 1: Viết cho anh
Giá như cuộc đời chưa từng gặp gỡ, em vẫn là em, thi thoảng nằm mộng, sau đó bắt đầu những bôn qua ngày qua ngày, bị vùi lấp giữa thành phố huyên náo này. Em sẽ không hiểu được, thế giới này còn có anh, khiến em mê say. Giá như cuộc đời này chưa từng gặp gỡ, em sẽ không tin, có một kiểu người vừa quen biết là lòng bỗng cảm thấy ấm áp, một kiểu người có thể nhìn hàng trăm lần mà không biết chán.
Lá thư thứ 2: Viết cho hạnh phúc
Vẫn luôn tưởng rằng hạnh phúc ở nơi xa vời vợi, ở một tương lai mà mình cần theo đuổi. Sau này mới phát hiện ra rằng, những người từng ôm, những bàn tay từng bắt, những bài ca từng hát, những giọt nước mắt từng rơi, người từng yêu, cái gọi là đã từng, chính là hạnh phúc. Trong vô số đêm thâu, những lời từng nói, những cuộc điện thoại từng gọi, những bộ phim từng xem, những giọt nước mắt từng rơi... niềm cảm động dù nhìn thấy hay không, chúng ta đều từng có, sau đó trong dòng chảy của thời gian, tất thảy đã trở thành vĩnh hằng!

Lá thư thứ 3: Viết cho nỗ lực
Đừng nên oán trách bạn không có một người cha tốt, đừng nên oán trách công việc của bạn kém, đừng nên oán trách bản thân có tài nhưng không gặp thời. Giữa cuộc sống hiện thực có quá nhiều điều không như ý, cho dù thứ mà cuộc sống dành cho bạn là rác, thì bạn vẫn có thể giẫm nó dưới lòng bàn chân để leo lên đỉnh cao của thế giới. Thế giới này chỉ quan tâm đến chuyện phải chăng bạn đã đạt được một độ cao nhất định, chứ không quan tâm đến chuyện đứng trên vai người khổng lồ để đi lên, hay là giẫm chân lên rác để đi lên.
Lá thư thứ 4: Viết cho tu dưỡng
Nhìn người khác không vừa mắt, là vì tu dưỡng của bản thân không đủ. Khi con người ta phẫn nộ, chỉ số thông minh bằng 0, sau một phút lại khôi phục như bình thường. Sự thanh lịch của con người mấu chốt nằm ở chỗ có thể khống chế được cảm xúc của bản thân, dùng miệng làm tổn thương người khác, là một hành vi ngu xuẩn nhất.
Lá thư thứ 5: Viết cho hiểu
Có một người hiểu bạn, là hạnh phúc lớn nhất. Người này, không nhất định là mười phân vẹn mười, nhưng người ta có thể hiểu bạn, có thể bước vào chỗ sâu nhất nơi tâm hồn bạn, có thể nhìn thấu được tất thảy mọi thứ trong lòng bạn. Người hiểu bạn nhất, luôn ở bên cạnh bạn, lặng lẽ bảo vệ bạn, không để bạn phải chịu oan ức, tủi thân. Người thật lòng yêu bạn sẽ không nói quá nhiều lời yêu bạn, nhưng lại làm quá nhiều chuyện chứng tỏ họ yêu bạn.

Lá thư thứ 6: Viết cho một mình
Một người độc thân đã lâu, sẽ không muốn yêu đương, sẽ cảm thấy bạn bè ngày một quan trọng.
Một người độc thân đã lâu, sẽ không muốn đi dạo phố, sẽ ngày một thích ở nhà nghe nhạc.
Một người độc thân đã lâu, sẽ trở nên chín chắn hơn, yêu thương cha mẹ hơn trước.
Một người độc thân đã lâu, sẽ đi mua rất nhiều giày, sẽ một mình đi du lịch ở nhiều nơi rất xa.
Một người độc thân đã lâu, sẽ lẳng lặng rơi lệ, song trước mặt mọi người, sẽ tỏ ra không sao hết.
Lá thư thứ 7: Viết cho số mệnh
Mỗi một đoạn ký ức, đều có một mật mã. Chỉ cần thời gian, địa điểm, tổ hợp nhân vật đúng đắn, bất luận bị bụi phủ bao lâu, người kia, cảnh tượng kia sẽ lại được nhắc đến từ trong quên lãng. Bạn có lẽ sẽ nói “Không phải đều đã qua đi rồi sao?”. Thực ra, thứ đã qua đi chỉ là thời gian, bạn vẫn không thể chạy thoát, số mệnh mà khi nghĩ đến khiến ta mỉm cười hay bi thương, số mệnh ấy vốn được gọi là bất lực.

Lá thư thứ 8: Viết cho trưởng thành
Thảng hoặc, tâm tình bỗng dưng tồi tệ, không muốn nói chuyện với ai, chỉ muốn ở một mình mà thẫn thờ.
Thảng hoặc, muốn ẩn náu ở một góc nào đó để yếu đuối, không muốn người khác nhìn thấy vết thương của bản thân.
Thảng hoặc, đi qua góc phố quen thuộc, nhìn thấy bóng hình thân quen, bỗng nhiên nhớ đến gương mặt của một người.
Thảng hoặc, người khác hiểu lầm rằng mình vô tâm, trong lòng hốt hoảng đến u sầu.
Thảng hoặc, nhận ra rằng, chỉ qua một đêm thôi, bản thân đã trưởng thành.
Lá thư thứ 9: Viết cho kiếp sau
Nếu như có kiếp sau, muốn làm một cái cây, đứng đó đời đời bền vững, không có tư thế bi thương hay hoan hỉ. Một nửa bình thản trong đất, một nửa phấp phới trong gió, một nửa phơi mình giữa bóng râm, một nửa tắm mình dưới ánh nắng trời, vô cùng trầm mặc, vô cùng kiêu hãnh, không dựa dẫm, không tìm kiếm.
Lá thư thứ 10: Viết cho chân thật
Bên cạnh luôn có những người, bạn nhìn thấy cô ấy cả ngày vui vẻ, thành thật giống như một đứa trẻ, người người đều ngưỡng mộ cô ấy. Thực ra, bạn đâu có biết: Một giây trước cô ấy còn đau lòng rơi lệ, một giây sau đã lập tức nở nụ cười xán lạn trước mặt mọi người. Họ giống như đóa hướng dương, mặt trước hướng về ánh mặt trời, mãi mãi tươi đẹp rực rỡ, mặt sau ánh nắng không chiếu tới lại cất giấu bi thương.
Xin hãy đối đãi thật tốt với bản thân, với người khác. Bởi, một đời không dài.
Tác giả: Mani
Dịch: Hải Đường
Theo Ohay.tv
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.


