Nhất định em sẽ đợi anh!
2011-03-01 17:27
Tác giả:
Blog Việt
(Tặng anh - củ Su Hào)
Lời tác giả: “Tình yêu thật diệu kì. Nó làm con người ta biết nhớ nhung biết giận hờn. và cảm thấy hạnh phúc. mỗi người đều có một nửa của riêng mình. chỉ có điều một nửa đó sẽ đến khi nào với bạn mà thôi. và tôi - một người may mắn khi tìm thấy một nửa của mình.”
Em gọi anh là anh su hào không phải em thích ăn su hào mà bởi em là cà rốt mà cà rốt thì luôn đi cùng với su hào. Bất cứ làm gì người ta đều cho cà rốt và su hào đi cùng nhau. Phải không anh? Vì thế em sẽ là cà rốt bên cạnh anh su hào.
15 giờ chiều! Ngày 23-12 âm lịch, trên một chuyến xe buýt cuối cùng về quê.
Có một cô bé đeo chiếc ba lô to sụ sau lưng cùng chiếc laptop chéo người đang cố chen chân lên chiếc xe chật ních.
Anh phụ xe vui tính nói:
-Cô bé đưa laptop cho anh đang ngồi ghế ôm giúp đi!
Em lưỡng lự bởi đâu có biết anh “Đang ngồi ghế” đó là ai đâu? Nhưng rồi cũng đành đưa anh vậy.
Em và anh quen nhau từ hôm ấy, trên chuyến xe buýt đông người.
Em - đứa con gái dân IT chính gốc, còn anh - một chàng trai năm cuối trường kiến trúc. Em - một đứa con gái bướng bỉnh với mái tóc tém cắt lởm chởm, và chiều cao khiêm tốn. Anh – một chàng trai lãng mạn với mái tóc bồng bềnh và chiều cao mét bảy. Em – có đôi mắt đen và hơi ngông. anh - có đôi mắt màu xanh với ánh nhìn xa xăm và hay suy tư.
Em - thích ngồi sau xe máy và đi với tốc độ 120km/h, anh - thích cầm tay em lang thang trên những con phố cổ.
Em ghét những người con gái hay nhõng nhẽo, mít ướt. Em - thằng thắn cộng thêm cái bệnh lắm “mồm” nên bị nhiều người ghét. Anh - thích những người con gái hiền dịu,đằm thắm. anh ít nói, anh điềm đạm và cẩn thận nên được nhiều quý mến.
Em- không biết nấu ăn, không biết cắm hoa, không biết may vá, em không biết thêu thùa và em cũng không biết đan những chiếc khăn ấm áp tặng anh mùa đông. Em- không biết viết những dòng cảm xúc dâng trào, những áng văn lai láng. với em suốt ngày chỉ là những đoạn code, đoạn mã máy tính khô khan và khó hiểu.
Em – đứa con gái tự sửa xe đạp của mình, tự thay bóng đèn cũng như cài lại laotop thân yêu đầy virus và theo chủ nghĩa “no men no sao”.. Nhưng từ khi gặp anh. Trái tim của một con bé tưởng chừng đóng băng đã biết rung động, biết lỡ nhịp. Em cứ ngỡ rằng mình sẽ không biết yêu ai. Em cứ ngỡ rằng tình yêu vô vị đến nhàm chán, có khi em lại nhầm tưởng tình yêu sao mà mặn chát?
Em- thường hỏi “Tại sao anh lại yêu một đứa mà suốt ngày chỉ biết lướt mạng như em?”
Câu trả lời rất đơn giản: “Em vô tư, em hồn nhiên như cây cỏ, em như nắng ban mai. em lúc nào cũng căng đầy sự sống, cũng là chính mình. Và anh thích em ở những điều đó, củ cà rốt à!”

-Hứ. anh dám gọi em là củ cà rốt. á! He he! Em biết ùi nhá!. Anh là củ su hào.
- Em lại vênh mặt lên với anh rồi. Đúng là củ cà rốt.
Ngày … tháng … năm…
Thời gian dần trôi qua…
… đất trời dường như cũng thay đổi theo. Duy chỉ có tình cảm của con người là vẫn vẹn nguyên…
Và anh có biết…
Ngày… tháng… năm…
Anh bỏ mặc em để vào chùa một mình không lí do. Với tính cách của một con bé IT thì làm sao em có thể ngồi yên một nơi được quá dăm ba phút, chứ nói gì đến vào chùa ngồi thiền.
Vì vậy…. em đã delete anh khỏi bộ nhớ của mình. Mà quên đi rằng….
Anh – một đứa trẻ mất mẹ từ sớm và ngôi chùa đó là nơi mẹ anh yên nghỉ. Em đâu có biết anh vào đó để xin sự bình an cho ba, cho người dì luôn nhìn anh với ánh mắt hình viên đạn, đâu có biết anh vào đó để xin cho em giữ mãi được sự trong trẻo, ngây thơ.
Ngày … tháng… năm…
Anh say sưa với những bức vẽ công trình 3D.
Em- mải mê ngắm nhìn gương mặt anh trong nắng và bất chợt nhận ra…
…anh không đẹp trai như những diễn viên hàn quốc, anh không có nụ cười tỏa nắng làm ngất ngây bao cô gái. Nhưng anh có một bàn tay ấm áp kịp thời nắm lấy đôi tay nhỏ bé của em mỗi khi em cần; anh có một bờ vai vững chắc đủ lớn để em dựa dẫm mỗi khi em mệt mỏi; anh có chiếc răng khểnh duyên chết người; anh có ánh mắt tự tin luôn nhìn thẳng vào mắt em cho em dũng khí mỗi khi em gục gã;
Ai cũng nghĩ rằng con gái dân IT thì cứng rắn lắm, vụng về lắm, khô khan lắm, suốt ngày chỉ biết ngồi bên chiếc máy tính và gõ lách cách.
Nhưng… mọi thứ đều có thể thay đổi.

Em đâu biết rằng từ khi quen anh, em đã không thể delete bất cứ thứ gì em muốn ra khỏi đầu mình. Em tưởng mình không bao giờ biết rơi nước mắt. Nhưng từ khi biết anh ,khóe mắt em ướt tự lúc nào. Em đã từng cho rằng chỉ có những kẻ tự cho mình là hâm hấp thì mới lang thang đi bộ trên những con đường dài. Mà đâu biết từ khi quen anh em lại có thói quen đó. Em đã từng cho rằng việc gì phải tốn thời gian cho mấy thứ lặt vặt để nấu ăn. Nhưng từ khi nghe anh nói anh thèm một bữa cơm gia đình, một bữa cơm do mẹ nấu thì em đã hiểu.
Ngày … tháng … năm…
Chưa một lần anh nói với em những lời có cánh, bay bổng. Bởi với anh - đôi khi trong im lặng ta cũng cảm nhận được tình cảm của nhau.
Ngày… tháng… năm…
Em ra sân bay tiễn anh du học. Anh chỉ nói một câu:
-Chờ anh nhé! Củ cà rốt.
Ngày.. tháng… năm…
Hà nội những ngày trở gió. Mùa đông này chỉ có mình em. Mình em lang thang trên những con phố vắng. Mình em nhâm nhi tách cà phê đen vị đắng ngắt. Mình em …
Hà Nội này sao rộng quá chừng, sao lạnh quá chừng…
Hà Nội… mùa đông… đầu tiên không có anh…
Ngày …tháng …năm…
- Em sẽ chờ. Em sẽ chờ anh, anh Su Hào.
Vệt nắng hiếm hoi của mùa đông… tinh nghịch…
Một cơn gió thoảng qua ….cuốn đi những hối hả, bộn bề của cuộc sống.
Anh và em - hai cực trái dấu của thanh nam châm
…luôn hút nhau???
- Gửi từ email Le Thuy – lethuy248@
Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.



