Ngày xuân cõng mẹ ra phố
2014-02-06 01:00
Tác giả:
- Họ nói rồi mà. Để họ lau xong cái nền nhà rồi dẫn Mẹ đi chơi.
Bà cụ nhoẻn miệng, nở nụ cười trẻ con:
- Thấy mi làm Mẹ mệt thêm thì có. Cứ lau chùi, giặt giũ hoài. Pha cho Mẹ miếng nước nà.
Người đàn ông cầm ly nước đặt lên tay bà cụ. Bàn tay bà xoè ra, nũng nịu như tay em bé.
- Con chị mi hắn không cho Mẹ uống. Hắn nói uống nhiều, đi đổ nước đái mệt quá.
- Thì Mẹ cứ uống, cứ đái ra đó con về dọn. Đừng sai bà nớ làm chi. Nhăn nhó mệt thêm.
Người đàn ông chăm chỉ, cẩn thận lau sạch căn phòng. Bà cụ mù chớp chớp mắt im lặng nghe tiếng sột soạt phát ra từ cây lau nhà.

Ảnh minh họa
- Hôm ni hăm tám rồi, nhanh thiệt. Năm ngoái đúng ngày ni mi cõng Mẹ đi chơi.
- Mẹ nhớ dai hỉ. Rứa chừ họ cõng Mẹ đi phố nghe.
- Ừ. Mà thôi. Mi ốm yếu cõng Mẹ không nổi mô. Ừ, mà gần Tết rồi, ngoài đường đông vui mi hi? Xe cộ chạy ào ào Mẹ cũng nôn nao lắm. Mười mấy năm rồi Mẹ mù nhưng Mẹ biết, cứ gần Tết là đông vui. Mẹ nghe, Mẹ biết.
Người đàn ông làm nốt công việc, đem cây lau nhà ra sau rồi trở vào ngồi thụp xuống, quay lưng về phía Mẹ mình:
- Mẹ vịn cái bàn để con cõng Mẹ nghe. Một, hai, ba..ây dà! Cõng Mẹ đi chơi nè!
Hai tay bà cụ quàng qua cổ người đàn ông, ôm chặt:
- Nè, mi xương không. Răng mà ốm dữ ri. Mệt chừ con.
- Không răng mô nà. Khi mô mệt thì Mẹ cõng con.
Người đàn ông cõng Mẹ ra khỏi nhà. Được hơn ba chục bước chân, bà cụ chợt bật cười.
- Mẹ răng rứa. Mắc chi Mẹ cười?
- Mẹ nhớ hồi nhỏ mi hoang trời sợ. Có phải chỗ ni là nhà bà Sài Gòn hồi xưa không?
- Dạ, đúng rồi. Mẹ tài thiệt.
- Đoán chừng rứa thôi. Mi biết răng Mẹ cười không?
- Ai mà biết Mẹ cười cái chi.
- Thì.. Mẹ nhớ lúc mi còn nhỏ ngày nào cũng chọc cho cái bà Sài gòn đó chửi. Kêu tên cha mi ra mà chửi. Mấy ông lính Mỹ vô nhà bả tìm gái, mi đội cái mũ MP giả, lấp ló gần nhà bả. Mấy thằng Mỹ bỏ chạy trối chết. Bả chửi không chừa thứ chi.
Người đàn ông nghe Mẹ kể, bật cười thành tiếng:
- Thì tại mấy thằng trong xóm hắn sử giặc.
Hai người đi đến gần ngã tư, nơi có quán cà phê M.C
- Chỗ ni là bờ thành phải không con?
- Bờ thành mô nữa Mẹ. Người ta xây biệt thự rồi. Nhà to lắm!
- Mẹ nhớ mi hay ra đây ngồi ngắm trời mây một mình quên ăn cơm. Ba mi đánh cho mấy lần không chừa.
Đi một hồi, người đàn ông hỏi Mẹ:
- Đố Mẹ biết chỗ ni là chỗ mô?
- Đố cái mụ cô mi. Đừng tưởng Mẹ mù mà không biết. Nghe tiếng chưn mi là biết đang qua cái sân bay trước Quân đoàn Một rồi. Kiếm chỗ mô mát cho Mẹ ngồi, mi đỡ mệt.

Ảnh minh họa
Người đàn ông đặt Mẹ ngồi xuống tảng bê tông bên trong sân bay cũ. Trước 30/4 đây là sân bay dã chiến, trực thăng bay lên, hạ xuống mỗi ngày hàng chục chuyến. Bà cụ ngước mặt lên trời:
- Hồi đó mi liều thiệt. Dám lấy ná bắn máy bay trực thăng Mỹ. Hôm ông Mỹ chỉa đại liên xuống nhà mình Mẹ sợ điếng luôn.
- Ai biểu cứ bay lên, bay xuống bụi mù mịt. Sát rạt mái nhà. Hôm đó con bắn trúng ” chim “ ông Mỹ xạ thủ. Chắc đau quá, ổng xuống máy bay ví chạy té khói.
Bà cụ trầm ngâm:
- Mới đó mà nhanh thiệt. Bốn chục năm rồi. Mi lớn, mi đi, Mẹ sợ mi chết, khóc mấy tháng trời. Năm bảy lăm Mẹ đi bộ cả tháng vô Nha Trang tìm mi sưng vù cái chưn. Còn bị chó cắn.
Người đàn ông cầm tay Mẹ:
- Mà răng Mẹ liều dữ rứa. Đi bộ năm trăm cây số tìm họ làm chi. Khổ rứa.
- Ừ. Thì Mẹ thương mi quá mà. Mi ốm yếu lại hay thơ thẫn. Mẹ sợ bậy bạ.
Người đàn ông xoa xoa cánh tay bà cụ:
- Mẹ nì! Con cũng thương Mẹ lắm.
- Mẹ biết. Cái chi mi cũng làm, cũng lo cho Mẹ.
- Thì Mẹ mù mà.
Người đàn ông giật mình, tát nhẹ vào miệng vì lỡ lời.
- Nhưng Mẹ thấy hết, biết hết. Cái chi cũng biết, cũng nhớ. Mẹ giỏi thiệt
Tay bà cụ run run:
- Mẹ lạnh rồi. Để con cõng Mẹ đi cho ấm.
Hai Mẹ con cõng nhau đi dạo phố. Ngang qua chợ hoa, bà cụ nói:
- Năm nay được mùa vạn thọ. Họ bán nhiều con hi?
Người đàn ông hiểu tại sao Mẹ mình không nhìn thấy nhưng biết đang đi giữa vườn hoa vạn thọ. Ngày trước, trong khu vườn nhà mình bà dành một khoảng sân rộng trồng toàn loại hoa này. Mùi thơm của nó đã in sâu vào tiềm thức bà. Ông còn nhớ thuở nhỏ chơi trò hoàng tử, công chúa, ông dìu cô bé hàng xóm đóng vai công chúa đi giữa rừng hoa vô tình dẫm nát cả vườn vạn thọ. Mẹ ông không la mắng hay đánh đập. Chỉ thấy bà thẫn thờ đi ra, đi vào nhìn một màu vàng ngã rạp. Ông hỏi Mẹ:
- Hồi đó răng Mẹ không đánh con?
- Mi nói hồi mô?
- Cái hồi mà con với mấy đứa nhỏ trong xóm chơi trò vợ chồng làm hư vườn vạn thọ. Mẹ còn nhớ không?
- Mẹ nhớ rồi. Tại lúc đó mặt mày mi xanh mét. Mẹ thương. À, mà nè. Cái con nhỏ mi ưng lúc nớ chừ hắn đi mô rồi.
Ông không trả lời Mẹ. Bỗng nhiên tâm hồn ông chùng xuống. Thời thơ ấu hiện về trong trí nhớ. Cô bé hàng xóm có giọng Huế ngọt lịm thích đóng vai công chúa vội vã lên chuyến tàu tình yêu, bỏ rơi lại chuyện cổ tích bên nhà cậu con trai mới lớn. Nhiều năm sau gặp lại, em trở thành người đàn bà đoan trang, vội vã bước đi nhanh khi vô tình chạm mặt chàng hoàng tử đầu đời của mình. Nhiều năm sau nữa, khi cuộc chiến tàn, em đứng bên hàng rào, bóp chặt trái tim, nhìn qua nhà hàng xóm, tiếc nuối mối tình trẻ thơ …
- Răng mi im lặng rứa. Nhớ cái chi hỉ?
- Mô có nà.
Ông trả lời vậy nhưng lại kính phục suy nghĩ của Mẹ mình. Ừ, thì ông nhớ. Khi người ta già lại muốn mình sống lại những ngày còn thơ. Có sao đâu Mẹ. Cũng như Mẹ vậy thôi. Cứ nhớ hoài cái thời cõng con dạo phố đó mà.
Bà cụ không nặng lắm nhưng với ông lúc này Mẹ mình như tăng gấp đôi trọng lượng. Ông khó nhọc từng bước cõng Mẹ đi lên chiếc cầu cánh buồm. Bà cụ xuýt xoa:
- Lạnh con hi. Cái cầu ni hồi trước là cầu De lattre. Hôm chiếc tàu hải quân Mỹ bị đặt bom đứt làm hai văng lên cầu thấy dễ sợ.
Người đàn ông nghĩ thầm, lạ thiệt, Mẹ chỉ cần nghe tiếng gió thôi cũng biết đang đứng trên chiếc cầu lịch sử. Sao mà Mẹ cứ sống hoài với ký ức thế nhỉ?
Gió lạnh từ dưới sông tràn qua mặt cầu. Bà cụ rét run:
- Thôi về đi con. Mẹ lạnh rồi.
Vào nhà ông đặt Mẹ ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc rồi đem bếp than ra quạt để sưởi ấm bà cụ. Ông mua cái lò sưởi nhưng bà không chịu dùng. Bà bảo tốn điện lắm. Lại nữa, cái mùi than hồng nó “thiệt” hơn. Bếp than nó làm khổ ông đủ thứ. Lại thêm cái chuyện đi mua than củi, không bị mấy mệ ngoài chợ nháy mắt nhau cười thì cũng bị chửi vì ông cẩn thận lựa từng hòn.
Bà cụ hai tay ôm ngực. Cái lạnh lúc đi ngoài phố thấm sâu vào người. Người đàn ông kéo sát bếp thân đặt dưới chân Mẹ
- Trước đây Mẹ cứ sợ con khổ. Mà rồi con khổ thiệt. Giàu có chi rồi cũng khổ. Mấy hôm nay trở trời Mẹ mệt. Rứa là Mẹ biết mi cũng mệt.
- Ôi, Mẹ lắm chuyện. Ngày mô cũng về ngồi bên Mẹ, họ có thấy mệt chi mô.
- Mẹ biết mi có hiếu, nhân từ nhưng lúc nhỏ mi ham ăn vô hậu. Nhớ năm nớ cũng ngày hăm tám Tết, Mẹ làm mứt gừng, đang rim thau mứt trên bếp than thì mi thò tay vô bị phỏng cả mười ngón. Rứa là mấy ngày Tết nhà mình buồn thiu. Mi khóc suốt. Mà Mẹ cũng khóc theo mi. Rồi mi lớn mi bỏ Mẹ đi. Tết biết mi không về được nên Mẹ không làm mứt nữa. Không làm chi hết. Không đi mô hết. Mẹ nhớ mi.
Người đàn ông biết rằng Mẹ đang sống lại những ngày tháng êm đềm thuở xa xưa nhưng cũng không quên những lo âu, buồn phiền lúc ấy. Mẹ nhớ chi nhiều để khổ rứa Mẹ.
- Mi mô rồi. Tới đây Mẹ “coi’ cái mặt mi chừ ra răng rồi.
- Con đây nì. Cũng y như lúc nớ thôi. Mẹ còn nhớ cái ngày đòi bỏ con mà đi khỏi nhà không? Cái hồi mà con ưng con em thằng bạn đến mụ mị đó.
- Ừ, mi thiệt lạ. Mới học lớp tám cái đòi ưng con người ta. Mẹ sợ con thất tình, bỏ học.
- Trời đất! Họ có ngu mô. Ưng rứa thôi. Phải học chứ. Chuyện nhỏ Mẹ xé ra to, xúi Ba đuổi con vô Nha Trang học trường khác. Không ngờ vô đó họ..’trúng’ luôn. Đã dễ sợ.
- Mi đã còn Mẹ buồn bắt chết.
Bà cụ sờ soạng khắp khuôn mặt người đàn ông:
- Lúc nhỏ mi bụ bẫm dễ sợ. Chừ răng cái mặt “thấy “ xương không.
- Thôi mà Mẹ. Cứ chê hoài. Mấy thằng mập mau chết lắm.

Ảnh minh họa
Hai tay bà cụ đặt lên đôi vai gầy, thở dài:
- Mẹ sống đủ rồi, lâu quá rồi. Mẹ mong được ra đi thanh thản. Tết này nữa là tám chín, còn gì. Sống lâu khổ mi thôi. Mẹ không muốn. Suốt ngày sống trong bong như ở địa ngục. Khổ lắm mi nợ.
- Mẹ nói chi chi. Mỗi trưa họ nôn nao về gặp Mẹ. Nói nghe lạ. Còn hai đứa trai gái đích tôn chưa có gia đình nữa. Mẹ ráng mà chờ.
- Ừ, thì Mẹ chờ. Còn mi nữa. Ráng ăn vô, mập xí cho Mẹ mừng. Hồi nhỏ răng mà..tạp ăn rứa. Mỗi ngày, khi mi chưa về Mẹ cứ ngồi như ri. Mẹ nhớ Ba mi, trông mi, trông mấy đứa khác vô nói chuyện. Lâu lâu mới thấy một đứa. Vô rồi đi liền. Chắc tụi hắn vô xem thử Mẹ còn sống không. Rồi mi tới Mẹ lại lo. Trời mưa gió như ri.. Thôi mi coi mà về làm việc. Gần hết ngày rồi.
Giọt nước mắt lăn trên má nhăn nheo rồi rơi trên cánh tay người đàn ông đang đặt trên chân bà cụ. Người đàn ông nhìn Mẹ, bật khóc không thành tiếng:
- Họ ngồi với Mẹ xí nữa. Còn sớm mà. Vợ con lo hết mọi việc rồi. Tết con lại cõng Mẹ ra phố chơi, qua thăm hàng xóm hí?
- Thôi con. Mẹ mù, đầu năm qua thăm, họ cữ.
- Thì họ cứ cữ. Mình khỏi tới. Mấy ngày Tết con về ngồi nói chuyện với Mẹ thôi hi?
- Mi cứ đi việc mi. Tết nhứt Mẹ không trông mô. Lúc rảnh thì về với Mẹ. Thôi, về đi!
Lúc dắt xe ra cổng, người đàn ông nghe tiếng nấc của bà cụ. Ông quỵ xuống bên cánh cửa sắt, ôm mặt khóc như một đứa trẻ.
• Gửi từ Bùi Thanh Xuân
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



