Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mùa đông về khắc khoải trái tim anh

2021-01-16 01:15

Tác giả: Nguyễn Quang Vinh


Anh thẫn thờ nhìn ô cửa màu đêm

Hàng cây cũng thẫn thờ rưng rưng cành lá nhỏ

Tháng mấy rồi mà sắt se từng cơn gió

Như chạm vào lòng cắt cứa nỗi niềm riêng.

 

Hạt mưa phùn ngoài ô cửa xiên xiên

Bóng anh đổ nghiêng trên tường vôi lặng lẽ

Có cơn bấc nào vừa len qua thật khẽ

Nhắc anh bây giờ trời đất đã vào đông.

 

Mùa đông, cũng là mùa mà anh gặp em 

Năm tháng bên nhau rồi nên duyên chồng vợ

Một quãng đường đời, chông chênh trắc trở

Mình vẫn bền lòng chung sức vượt qua.

 

Cùng chung tay xây đắp một mái nhà

Dẫu đơn sơ nhưng nghĩa tình ấm áp

Em nói với anh rằng không sợ phong ba hay bão táp

Miễn cuộc đời đừng bắt em phải xa anh.

love-1-1024x683

Vì em biết sức mình quá yếu đuối mong manh

Em sợ nhất ngày mùa đông trở lạnh

Trong vòng tay anh em cố rít từng hơi thở mạnh

Đau đớn, lịm dần, co thắt bởi cơn hen.

 

Có một ngày anh đau đớn bỗng mất em

Căn nhà xưa không êm đềm như trước

Vườn cao su qua hết kỳ xanh mượt

Cũng úa sầu trút ngàn lá tả tơi.

 

Bao đêm dài anh không ngủ em ơi

Nghe lá rơi ngỡ bước chân em về lại

Nhưng anh biết rồi, em đã đi mãi mãi

Âm thanh xạc xào chỉ tiếng gió mà thôi.

 

Căn phòng khuya mình anh vẫn lặng ngồi

Giờ chỉ có anh không còn em bên cạnh

Vắng em rồi từng đêm buồn cô quạnh

Mùa đông về càng lạnh buốt con tim.

 

Gọi tên em, anh gọi biết bao lần

Giữa bóng đêm vô cùng vô tận

Anh thương em, anh nhớ em nhiều lắm

Thương suốt cuộc đời, nhớ mãi đến trăm năm.

 

Bình yên nhé em trong giấc ngủ lặng thầm

Em sẽ sống mãi trong tim đến khi nào anh còn tồn tại

Tình yêu đã theo em nơi vĩnh hằng mãi mãi

Mùa đông về rồi cứ khắc khoải trái tim anh.

© Nguyễn Quang Vinh - blogradio.vn

Xem thêm: Chìa tay ra cho anh nắm

Nguyễn Quang Vinh

Trong cuộc sống, nếu hạnh phúc không thể mỉm cười, thì hãy tự biết góp nhặt cho mình những niềm vui nho nhỏ...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Yêu thầm - Thứ tình cảm mãi mãi lặng im

Người ta nói, yêu đơn phương thì rất là ngu ngốc. Nhưng tôi lại cảm thấy, dám đơn phương một người đã là một điều vô cùng dũng cảm và đáng khích lệ. Vì ít nhất, đối phương còn biết bạn thích, bạn yêu người ta. Ít nhất bạn đã dũng cảm nói ra thứ cảm xúc chân thật nhất nơi tận đáy lòng.

Chờ nhau nhé

Chờ nhau nhé

Nếu duyên số đã đủ, Trời tự có an bài.

Thấu cảm

Thấu cảm

Đồng cảm có lẽ là dễ, nhưng để thấu cảm được, ta phải gãy chân thì mới hiểu được cảm giác của người từng gãy chân thế nào. Những sự nhức nhói mỗi khi gió chuyển mùa, có lẽ không một từ nào có thể diễn tả được.

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Hiểu chuyện có thiệt thòi không?

Người hiểu chuyện là ngươi mang chính những trải nghiệm, những mất mát đau thương họ từng nhận lấy ở quá khứ, bởi lẽ quá hiểu cho những nỗi đau ấy, họ sợ mang điều đấy đến những người xung quanh mình.

Chữa lành hay chắp vá?

Chữa lành hay chắp vá?

Làm mọi điều để quên đi, nhưng khi ngồi lại, họ vẫn thật đau đớn và đáng thương. Rồi vết sẹo trong tim sẽ ở lại đó cho đến khi con tim kia ngừng đập, và trái tim ấy cũng thật buồn khi luôn dè chừng, không thể mở ra lần nữa mà không nghi ngờ hay lo sợ.

Tuổi 16 khó quên

Tuổi 16 khó quên

Chúng tôi hàn huyên tâm sự suốt một đêm dài, đến gần sáng mới bắt đầu chìm vào giấc ngủ. Đến khoảng 9h sáng tôi mới thức dậy, tôi thấy mình đang ôm Huy, nhìn gần mới thấy rõ, cậu ấy... đẹp... trai quá.

Về anh ơi

Về anh ơi

Hay là mình về đi! Về những ngày anh em ta còn nhỏ Để anh em mình cùng được bên cạnh mẹ

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Khoảnh khắc ấm lòng ngày Tết

Mẹ cha chuẩn bị thùng to, thùng nhỏ cho con mang theo hương vị quê nhà, trong hành trang của con còn có tình yêu thương của gia đình mình, con mang theo ước mơ của mẹ cha, mang theo khao khát và mong chờ vào năm mới sung túc.

Ngày đến trường

Ngày đến trường

Tạm biệt nhau để có ngày ta gặp lại Bạn của tôi người bạn thuở xuân xanh Ngày xưa đó phượng hồng áo trắng Ghế nhà trường năm tháng bên nhau.

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Ánh nắng đến từ những kẽ nứt tâm hồn

Bóng tối có đáng sợ đến mức nào cũng không đáng sợ bằng việc chấp nhận ở trong bóng tối mà không kịp đợi ánh sáng đến.

back to top