Phát thanh xúc cảm của bạn !

Miền Trung, nơi gió Lào thổi vào nỗi nhớ!

2013-06-07 08:41

Tác giả:


Ngày thứ 3 của đợt nắng nóng. Tàn bạo. Nắng như rang. Ngồi ở trong nhà còn thấy như lò thiêu. tự dưng nhớ ở nhà giờ ni mọi người ra đồng gặt lúa. Nghệ An- Miền Trung.

Ở miền Trung, dưới cái nắng gay gắt đến rát mặt. Gió Lào quạt khô khốc , bỏng rát trên từng bó lúa trĩu nặng hạt. Người miền Trung quanh năm chịu khó, chịu khổ.

Trên dải đất cong cong hình chữ S, miền Trung gánh nặng hai đầu Bắc- Nam. vì vậy miền Trung như là sự giao thoa, sự góp nhặt của 2 miên Tổ Quốc.
Miền Trung gánh chịu cái nắng như thiêu như đốt của mùa hè.

Miền Trung - dải đất chạy theo dọc Biển Đông ưỡn mình ra hứng từng đợt gió Lào thổi rát mặt. Mặn đắng những giọt mồ hôi của dân Miền Trung trên từng thuở lúa mặn mòi, chát chúa vị biển vã ra ướt đẫm trên gương mặt của những ngư dân, diêm dân. Giờ này, trong khi người người, nhà nhà kêu than trong cái nắng 37 độ ở hà Nội thì ở Nghệ An vẫn đang bị thiêu đốt trong cái nắng 40 độ trên những cánh đồng.

Mùa mưa, miền Trung gồng mình hứng chịu sự tức giận của Thủy Tinh với những trận mưa như trút nước, mưa như oán trách, như dai dẳng hận thù. Mưa, bão, lũ, gió như trút, như xối xả, như muốn đổ ập sự giận dữ xuống những ngôi nhà nhỏ bé. Gió cuốn ầm ầm những bụi, những lốc xoáy, cuốn bay phăng phăng những mái nhà.

Mưa - ngập trời trắng xóa một mùa, ầm ì lùa đàn lợn con bơi bơi, lùa đàn vịt quang quác kêu tan hoang. Nước giăng ngập hết đường làng lối xóm, lút hết ruộng đồng. Người dân miền trung thở dài nhìn ruộng lúa ngụp lặn trong nước mà than thở, mà tan toang.

Cuộc sống mưu sinh đấy gian khó mang lại những nỗi vất vả nhưng hiện hồn trong đó những niềm thương người thân ái. Họ vị tha và giản đơn không tính toán.



Tôi yêu cái mảnh đất nghèo cằn cỗi với những bãi cát dài bỏng rát chân của Quảng Bình, Quảng trị.

Tôi nhớ cái giọng lơ lớ nằng nặng mà thật thà của người miền Nghệ An Hà Tĩnh.

Tôi yêu cái mùi mồ hôi mặn mòi thân thương của người miền Trung vất vả.

Tôi yêu cái nụ cười hồn hậu, yêu cái suy nghĩ giản dị mà ấm áp của người dân quê tôi.

Tôi yêu làn da rám rám nắng mà có duyên của người Miền Trung. Không trắng nhưng đầy những nét duyên dáng, ram rám cái vị của nắng hè, của giò Lào đầy thân thuộc.

Tôi yêu cái giọng ngọt ngào, thân thương, nét dịu dàng của con gái Huế.

Tôi yêu cái vị cay cay nồng nồng của Ớt - vị không thể thiếu trong mỗi món ăn của người miền Trung.

Suốt một dải Nghệ- Tĩnh-Bình- Trị- Thiên.

Gió Lào thổi vào nỗi nhớ.

Nắng hè chiếu nỗi thân thương!
  • Gửi từ Hòa Đoàn Thị - doanhoaphs1992@

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

back to top