Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi con muốn về nhà

2018-07-11 01:10

Tác giả:


blogradio.vn - Một tháng làm việc trôi qua nhanh như chớp. Khoảng thời gian ấy cũng là khi con học được thật nhiều điều trong cuộc sống. Rằng không phải ai cũng tốt như người nhà mình, không phải ai cũng bao dung với con như mẹ. Con và anh ấy cãi nhau, con khóc như một đứa trẻ, còn anh ấy chẳng thể chịu đựng được sự ngang bướng của con.

***

blog radio, Mẹ ơi con muốn về nhà

Thư gửi mẹ!

Mẹ ơi mẹ có biết hôm nay là ngày gì không?

Hôm nay là ngày mà hai mươi năm trước mẹ vật vã trong phòng sinh, chiến đấu với cơn đau đến cùng để thiên thần nhỏ bé của mẹ chào đời. Thần chết đứng chờ ngoài cửa, chỉ cần một giây mẹ lơ là để cướp con đi, hoặc bắt luôn cả mẹ. Thế nhưng mẹ của con rất kiên cường. Dù đau đớn mệt mỏi tưởng sắp không chịu nổi mà mẹ vẫn vượt qua. Giống như bao bà mẹ vĩ đại khác mẹ đã thắng thần chết một cách ngoan cường.

Một khắc sinh tử của mẹ chỉ có mẹ với bà ngoại. Ngày ấy nhà mình nghèo xơ xác. Bố phải đi xây kiếm tiền nuôi gia đình nên thời khắc ấy, bố không về kịp. Bà nội cũng già rồi nên chỉ có bà ngoại thôi. Mẹ đẻ xong, nằm ở phòng hồi sức. Ôm con trong tay mắt mẹ lệ tuôn trào. Thiên thần bé bỏng của mẹ chẳng giống như thiên thần khác. Khi bạn bè cùng trang lứa khóc oe oe thì mắt con lại tròn xoe, thao láo nhìn. Mẹ lo quá phạt con một cái vào mông, con gào lên một tiếng, mẹ mới yên lòng.

Bà nội cổ hủ nên chỉ thích cháu trai. Bố cũng bị ảnh hưởng ít nhiều. Vì vậy bố với bà chẳng mấy khi ngó con. Chỉ có mẹ suốt ngày ôm con âu yếm. Mẹ nghèo, lấy bố cũng nghèo nên càng vất vả. Cả gia tài dành dụm khi thanh xuân mẹ đều đắp hết vào con. Mẹ chẳng bao giờ để con phải ăn uống kham khổ, bữa ăn của con lúc nào cũng có thịt, cá, cua, tôm nhưng bữa ăn của mẹ lại chẳng có gì.

Con lớn hơn một chút, chuẩn bị tập đi. Thấy con bé quá, sợ không đi được mẹ bảo bố đi bắt cóc, lấy đùi cho con ăn. Lúc con ba tuổi mẹ có thai em bé. Năm ấy nhà mình xây nhà nên kinh tế khó khăn gấp bội phần. Thế mà mẹ cũng xoay được hết. Bụng mang dạ chửa mẹ vừa làm ruộng, vừa chợ búa, vừa chăm con. Em ra đời thì con không ngủ với mẹ nữa mà con ngủ với bà. Lúc đó con ghét mẹ vô cùng vì mẹ chỉ bế em chẳng bế con.

Em được hai tuổi mẹ theo bố đi làm. Bố xây nhà còn mẹ làm phụ vữa. Mẹ vất vả đến gầy xọp cả đi, làn da đen đúa. Lúc ấy con còn mải chơi nên chẳng hay biết gì. Cứ thế thời gian trôi đi cho đến một ngày mẹ đau lưng không đi phụ được nữa. Kể từ đó mẹ lại úp mặt với ruộng đồng, với những luống rau xanh ngắt ươn ướt mồ hôi mẹ. Thiên thần của mẹ chẳng giúp mẹ bao giờ. Hết tuổi chơi lại đến tuổi học, vậy nên niềm an ủi với mẹ khi ấy con có thể làm chỉ là cố gắng học thật giỏi. Mẹ chẳng khen con bao giờ mỗi khi con được học sinh giỏi hay đi thi huyện, thi tỉnh đạt giải. Nhưng trong đôi mắt mẹ con biết mẹ tự hào vì con.

Vì nhà mình quá nghèo mẹ nên không thể cho con tiền ăn sáng. Có hôm con ấm ức hỏi mẹ tại sao bọn bạn đều có mà con thì không. Mẹ chẳng nói gì, chỉ có đôi mắt mẹ đột nhiên ngập nước. Mẹ ngập trong nước mắt hay ngập trong bất lực mẹ ơi?

Con học dốt mẹ khổ. Vậy con học giỏi sao mẹ vẫn khổ thế mẹ ơi? Năm con lớp mười hai là năm mẹ khổ nhất. Con học thêm suốt ngày. Ước mơ của con đè nặng đôi vai mẹ, phủ đầy lên mắt mẹ những vết chân chim.

Con thi xong, điểm không đủ vào trường con thích. Con chán nản học đại một trường ở quê. Rồi con học hành chẳng ra gì. Con rớt môn. Con bỏ học liên miên. Khi ấy con vừa học vừa đi làm thêm và con quen biết người yêu của con bây giờ. Bỗng một ngày con đòi ra ở trọ mặc dù nhà mình cách trường có năm cây số. Mặc kệ mẹ khuyên ngăn, mặc kệ mẹ khóc con vẫn dứt khoát dọn đi.

Rồi con ốm, chữa mãi không khỏi. Người yêu con lúc này vẫn chăm sóc con nhưng con bỗng nhớ mẹ da diết. Hôm đó mẹ gọi cho con, chỉ nói đúng một câu: “Mày về nhà ngay”. Con vội vàng bắt taxi về ngay trong đêm. Chẳng hiểu vì sao mẹ biết, nhưng mà lúc ấy con thấy biết ơn người đã nói chuyện này cho mẹ. Thủy đậu kiêng gió kiêng tanh. Con chẳng dám đi ra ngoài. Còn mẹ thì cứ đều đặn ngày hai bận nấu cháo, đun nước tắm và bôi thuốc cho con. Sinh viên đại học rồi mà vẫn để mẹ chăm như con nít. Khi ấy con nghĩ dù có bốn, năm mươi tuổi đi chăng nữa khi ở bên mẹ con vẫn là trẻ con.

Theo học được một năm rưỡi thì con bỏ học hẳn. Mẹ buồn và lo lắng vì sợ sau này con sẽ khổ. Con giấu không dám nói cho bố biết chuyện con bỏ học. Con theo người yêu về quê anh ấy làm ăn mà bố vẫn tưởng rằng con đi học. Chỉ có mẹ biết điều đó. Mẹ lo lắng vô cùng. Trước khi con đi mẹ dặn dò trăm thứ chuyện. Nhưng chuyện quan trọng nhất là con phải giữ mình. Đừng để thiên hạ người ta cười nhạo.

blog radio, Mẹ ơi con muốn về nhà

Thế rồi lời mẹ dặn con bỏ ngoài tai. Con chưa làm chuyện gì quá động trời nhưng con đã phạm vào một trong những điều mẹ dặn. Con và anh ấy thuê một phòng trọ và sống chung. Trưa lại về nhà anh ấy ăn cơm. Có lẽ người nhà quê đặc biệt quan trọng chuyện lễ tiết nên mẹ anh ấy không hài lòng với hành động của chúng con. Chúng con lại thoải mái, hay xưng tao, gọi mày trước mặt bác ấy. Nhân lúc anh ấy không có mặt, bác ấy đã nói chuyện với con. Lời bác ấy nhẹ nhàng đi thẳng vào vấn đề. Không có gì quá gắt cả nhưng sao mắt con cay quá. Bác ấy chỉ nói rằng không thích cách xưng hô của chúng con vì nghe như “cá mè một lứa”. Bác ấy chỉ bảo hàng xóm mấy hôm nay xì xào nhiều. Chỉ bấy nhiêu thôi mà con tự ái mẹ ạ. Con bỏ về phòng trọ chẳng nói với anh ấy lời nào. Cả ngày hôm ấy con khóc.

Một tháng làm việc trôi qua nhanh như chớp. Khoảng thời gian ấy cũng là khi con học được thật nhiều điều trong cuộc sống. Rằng không phải ai cũng tốt như người nhà mình, không phải ai cũng bao dung với con như mẹ. Con và anh ấy cãi nhau, con khóc như một đứa trẻ, còn anh ấy chẳng thể chịu đựng được sự ngang bướng của con.

Con hi sinh vì anh ấy nhiều thế đổi lại được gì? Và mẹ ơi, mẹ hi sinh vì con nhiều gấp trăm nghìn lần như thế đổi lại mẹ được gì?

Nếu không có vụ cãi nhau hôm nay thì không biết đến bao giờ con mới ngồi đây viết những dòng này và nhớ đến mẹ, nhớ đến quá khứ vất vả của mẹ.

Mẹ ơi con muốn về nhà!
Về với vòng tay yên bình của mẹ.
Về với mái nhà ngói đỏ cũ kĩ tràn ngập tiếng cười khúc khích tuổi thơ.
Về với luống ra nuôi con lớn từng ngày.
Mẹ ơi ngay lúc này con muốn nói con nhớ mẹ lắm.

Chưa bao giờ con tặng mẹ dù chỉ một cành hoa dù sinh nhật bạn con con luôn lo quà chu đáo. Chưa bao giờ con nói yêu mẹ ngoài những lúc xin tiền. Ngay giờ phút này đây con gái thấy mình thật tệ mẹ ạ. Tệ suốt hai mươi năm qua. Nhưng con sẽ không nói lời xin lỗi, đổi lại mẹ nhận một món quà của con nhé. Đơn xơ thôi ạ. Đó chính là con một ngày trở về chín chắn và thành đạt. Con sẽ làm lại từ đầu. Không để mẹ phải lo lắng thêm nữa. Mẹ chờ con mẹ nhé!

© Cao Sa Mac – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top