Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ ơi con đã là cô gái 22

2013-03-08 10:15

Tác giả:


Tôi đang bước vào học kì đầu năm 4 gồng mình bơi với bài vở, tất tả thuyết trình, đi tour năm cuối, có hôm tôi về đến phòng các bạn ngủ hết lủi thủi một mình ăn nhẹ bát cơm. Nhớ mẹ, nhớ nhà. Sài Gòn với tôi những ngày đầu đặt chân ồn ào xô bồ hơn cả nỗi sợ, xa cách lạnh lùng trong chính con người hằng ngày mình vẫn gặp, hàng xóm tiếc nhau một câu chào, rau lên theo thời kì biến động giá.

Con đường tôi hay đi nhất là ngã rẽ sang nhà thờ Đức Bà, hàng quán đông, người đông cốt yếu là tìm uống cà phê bệt, hoặc không lại chọn một góc Hồ Con Rùa ngồi chán chê thì về. Năm đó tôi 19, non nớt, trẻ nít, bỗng dưng một ngày phải tự nấu ăn, sắp xếp thời gian biểu, tự đánh thức bật dậy đến trường, đi bộ cả tuyến đường chờ xe buýt, cuộc sống quay ngược 180 độ, đó là không kể những hôm mưa, ngày xưa cứ trời mưa ra đến cửa lớp đã trông thấy mẹ đứng từ bao giờ. Hụt hẫng. Rơi. Tưởng như tôi lúc ấy đang ngập trong dòng nước xoáy không tìm được một chiếc phao bơi. Xoáy chìm hơn trong những ngày ấy tôi biết chàng trai tôi thầm thích có cuộc sống riêng. Dĩ nhiên tôi luôn luôn nghĩ về mẹ, nhưng dù có thân thiết cách mấy cũng không thể nào gọi điện khóc tu tu trong điện thoại, đằng này tôi đã không còn là cô bé 17 hồn nhiên để có thể dễ dàng sẻ chia như trước.

Có lẽ khi người ta lớn cuộc sống cũng dần trở nên phức tạp hơn. Tôi nghĩ vậy và xa dần. Mẹ vẫn gọi điện hỏi thăm tôi hàng ngày, vụn vặt những câu chuyện về em gái, về ngày Valentine bố mua hoa hồng tặng mẹ, không quên hỏi tôi bao giờ thì về…Tôi sợ cảm giác nước mắt sắp sửa rơi, nhát gừng và dập máy. Sáng nay cũng như bao buổi sáng khác tôi dậy sau tiếng chuông báo thức, đắn đo trước một số điện thoại lạ, e dè nhấc máy hồi lâu bên đầu dây là bác bưu tá chuyển quà, cẩn thận hỏi rõ họ tên, kí vào biên nhận. Đập váo mắt tôi hộp quà màu xanh lá điểm xuyến hoa tuyết màu trắng li ti, thầm nghĩ người tặng phải kì công, bạn Đại học không nhiều, vậy thì……..là mẹ.

 “Gõ cửa tháng 3, mừng con gái mẹ tròn tuổi. Yêu con”



Đọc xong nhật kí con gái con khóc mãi mẹ ạ, mẹ giúp con mua một vé về tuổi thơ đong đầy tình yêu của mẹ qua từng trang giấy. Con thấy mình thật tệ, vốn dĩ mẹ luôn ở đây dang rộng vòng tay ôm lấy đứa con bé dại.

Ngày…tháng…năm

Con yêu! Mẹ lấy bố năm 23, vừa ra trường ông bà giục cưới, rồi thì bố mẹ có Miu. Cuộc sống mới không vất vả nhiều về tài chính nhưng mẹ cần thời gian bắt nhịp. Mẹ biết mình có Miu cảm giác đầu là sợ hãi con ạ, mẹ lo mẹ trẻ không đảm trách tròn thiên thức thiêng liêng. May mắn bên cạnh mẹ luôn có bố, bố là người chồng tuyệt vời, là cây tùng chắn che chó cuộc đời của mẹ. Mẹ gặp bố, yêu bố cho đến lúc về là vợ bà chưa bao giờ bận lòng về chàng rể. Bố mải mê công việc là thế vậy mà chẳng sót ngày đưa vợ đến viện kiểm tra, giúp mẹ trang trí phòng con, mua sắm vật dụng cần, đọc sách hiểu thêm về trẻ. Mẹ bảo trộm Miu nghe nhé, bố ngày trước không yêu sách như mẹ đâu, có Miu bố thay đổi hẳn bố đọc cả cổ tích, mẹ trêu, bố cười ngượng nghịu: “Sau anh sẽ đọc cho con nghe”. Miu là tất cả tình yêu của bố mẹ, Mẹ mong, bố mong.

Ngày…tháng…năm

Miu tròn tháng, 30 ngày trôi nhanh hơn cả giấc mơ. Miu chào đời. Mẹ khóc, hai hàng nước mắt lăn dài nóng hổi, bố nhìn Miu run run đôi bàn tay bé bỏng. Miu lớn nhanh, không hay ốm vặt, không quấy đêm chỉ cần no sữa là ngủ ngay. Chàng trai của cuộc đời mẹ, chàng trai nhẫn nại đi cùng mẹ hết đoạn đường còn lại là người chồng, người bố tốt. Bố thương Miu lặng lẽ nuông chiều tan ca về nhà là hôn hít con, ngắm nghía con rõ lâu, mang sữa sang phòng cho mẹ. Miu trộm nhìn giống bố y đúc chỉ giống mẹ mỗi làn da trắng thôi. Đôi môi nhỏ hồng xinh chúm chím. Yêu lắm.

Ngày…tháng…năm


Miu mò mẫm bước đi, hôm nay Miu đi thêm vài bước, té ngã nhưng chẳng khóc. Miu ngoan. Bố dành nhiều thời gian chơi cùng Miu đỡ đần mẹ có thời gian là việc. Bố chăm Miu giỏi hơn cả mẹ, Miu rất thích trò bố làm con ngựa cưỡi trên lưng đi khắp nhà, nàng ta cười khúc khích lộ hai lúm đồng tiền rõ xinh. Miu đi học hát vang bài hát ở trường mẫu giáo, điệu đà kẹp tóc xinh, “bố ơi bố tết tóc cho Miu nhé”, Miu nịnh nọt bố là giỏi, cứ hễ trông thấy bố về đến cửa là cô nàng ríu rít gọi “ bố ơi”, mẹ hỏi Miu yêu ai nhất Miu bảo “ Con yêu bố nhất”, mẹ xị mặt hờn Miu ngúng nguẩy dụi vào lòng ngay “ Miu yêu cả mẹ nữa”.

……

Nhật kí của mẹ cứ dày lên có điều con nhớ, có điều con quên, và cả những điều con chưa từng biết đến. Kí ức tuổi thơ tròn trịa gãy gọn, sắc nét. Mẹ là vợ ở tuổi 23, con 22 vẫn là cô gái thích nuông chiều và mơ mộng. Chân trời trước mắt con thật dài và rộng sẽ không hiểu hết được đâu nếu không có lời mẹ day, vì con là con gái nên được phép nũng nịu, vừa bắt đầu yêu và suy tư trước đóa hồng anh gửi.

Mẹ ạ, đã bao giờ mẹ trách con không dành trọn một trang bài về mẹ, đã bao giờ mẹ cho con là đứa trẻ không biết nghĩ suy vô tâm làm mẹ buồn và có khi nào không mẹ ơi, nước mắt mẹ rơi khi con hư cương quyết không cúi đầu nhận lỗi. Thật ra từ lâu rồi khi con giật mình nhận ra mình đã bỏ qua nhiều thứ, con ích kỉ vùi mình vào những nghĩ suy, nhưng mặc những điều đã xảy ra thì mẹ luôn ở lại, nhịp đập bên ngực trái đều đặn mỗi ngày.

Mẹ sinh con vào tháng 2, tháng 2 bước chân đầu tiên vẹn nguyên hình hài của đất, nhớ ngày đi thả diều cùng ông, bên chiếc xe đạp dáng ông cong cong gầy đẩy con qua đường đất.

Rồi con sẽ về mẹ ạ, về nhà để nghe từ cổng xa hai từ thân thương “con gái”, ăn bát canh gà mẹ nấu, dạy Cún học, rèn thói quen đọc sách mỗi ngày.

Mẹ ơi con đã là cô gái 22, sắp ra trường. Con sẽ đi nhiều hơn khắp dọc mảnh đất hình chữ S. Con sẽ là hướng dẫn viên, chiếc cầu cong nối liền mọi miền đất nước bằng niềm tin, tri thức và hoài bão. Yên tâm mẹ nhé.

Và vì con là cô gái 22 nên con đã có thể tự đi một mình, không còn khóc lạc giữa ngã tư đèn đỏ. Con có bố, có mẹ, có Cún và có anh. Ánh mắt mẹ vẫn dõi theo thân thương như ngày nào mẹ nhỉ ?
Vì con là con là con của mẹ nên con luôn nhỏ bé. Sẽ thật khó để nói ra nhưng sẽ không muộn đâu nếu con bảo rằng con đã ấp ủ rất từ rất lâu: Con yêu mẹ lắm mẹ của con.

                                                                                 
P/S : 8/3 con xa nhà, quà cho mẹ không rực rỡ như đóa hồng của bố nhưng đong đầy vì đây con viết tận đáy lòng. Con biết mẹ sẽ vui.

  • Gửi từ Giày Xanh - Ngân Vũ


Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top