Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mẹ là quê hương

2016-03-15 01:20

Tác giả:


blogradio.vn - Sau bao được mất của cuộc đời nơi đầu tiên tôi muốn tìm về đó chính là quê hương, là mẹ. Muốn được gục đầu vào vai mẹ để ngửi mùi nắng gió của thời gian, mùi quê hương. Nếu cuộc đời là một chuyến đi thì có lẽ tôi là người hạnh phúc bởi trên chuyến đi của mình tôi không hề đơn độc luôn có mẹ là người bạn đồng hành. Người bạn đồng hành không bao giờ bỏ rơi tôi cho dù tôi mắc bao lỗi lầm bao nông nổi. Người luôn mở lòng tha thứ để yêu thương.

***

Quê hương là nơi ta được sinh ra và lớn lên với lời ru hời của bà và của mẹ.

Quê hương là nơi mặn chát giọt mồ hôi của cha trên những cánh đồng chang chang nắng.

Quê hương là giếng nước, gốc đa với mái đình cổ kính vẫn đứng đó tự bao đời như một minh chứng của lịch sử và văn hoá.

Quê hương là cái gì đó thật to lớn thật vĩ đại nhưng cũng là cái gì đó thật gần gũi thân quen.

Với tôi quê hương là mẹ, là những vất vả tảo tần, là chiếc nón trắng nhấp nhô ngoài đồng trong vụ gặt, là mồ hôi mẹ ướt đầm vai áo, là mùi bùn ngai ngái lấm gót chân. Mẹ đã bỏ lại cả một thời tuổi trẻ để cho tôi nên vóc nên hình, mái tóc mẹ bạc trắng theo thời gian để cho mái tóc trên đầu tôi đen bóng.

Mẹ là quê hương

Tôi yêu nụ cười của mẹ vào những chiều cắt cỏ triền đê, tay mẹ quạt nón cho khô những giọt mồ hôi, miệng mẹ cười tươi nhìn theo cánh diều của tôi đang no gió vi vút trên nền trời xanh thẫm.

Tôi nhớ dáng mẹ tất bật cất lúa chạy mưa. Tôi yêu đôi bàn tay mẹ, đôi bàn tay ngập trong bùn ruộng thô ráp, nhưng lại vô cùng mềm mại trong những mũi kim sợi chỉ khi may áo cho tôi. Tôi nhớ mùi khói bếp sau nhà, nhớ niềm hạnh phúc trong bữa cơm quây quần thơm ngậy mùi cá nướng, nhớ canh rau muống đánh sấu, nhớ miếng cà pháo giòn tan. Những nồi nước chè xanh mẹ nấu mát ngọt đến say lòng. Tôi đã bỏ lại tuổi thơ với những cánh diều để bước vào cuộc sống trưởng thành đầy hối hả những bon chen.

Sau bao được mất của cuộc đời nơi đầu tiên tôi muốn tìm về đó chính là quê hương, là mẹ. Muốn được gục đầu vào vai mẹ để ngửi mùi nắng gió của thời gian, mùi quê hương. Dẫu có đi khắp chân trời góc bể cũng chẳng thể đi hết những yêu thương vô bờ bến mà mẹ dành cho tôi, chẳng thể đong đếm những hy sinh lặng thầm của mẹ. Nếu cuộc đời là một chuyến đi thì có lẽ tôi là người hạnh phúc bởi trên chuyến đi của mình tôi không hề đơn độc luôn có mẹ là người bạn đồng hành. Người không bao giờ bỏ rơi tôi cho dù tôi mắc bao lỗi lầm bao nông nổi. Người luôn mở lòng tha thứ để yêu thương.



Chiều đang cất dần những tia nắng, những cánh chim hối hả bay về tổ, ngoài hiên ai như dáng mẹ lúi húi kéo quần áo khô trên dây phơi, tiếng đài cattsete ở đâu vang lên câu hát cuối:

"Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Quê hương nếu ai không nhớ

Sẽ không lớn nổi thành người"

Mẹ ơi!

Tôi gọi trong vô thức. Không có tếng trả lời, chỉ có tiếng gió ào qua trang giáo án còn đang mở. Những con chữ chất chứa yêu thương cứ thế tuôn trào.

© Nguyễn Đức Vinh – blogradio.vn

Có thể bạn quan tâm: Với con mẹ quan trọng nhất





Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Duyên đến duyên đi đừng níu giữ, mọi chuyện tự khắc sẽ an bài

Mọi sự tùy duyên, điều gì qua đi thì hãy buông bỏ để nó qua đi, nên bình tĩnh đối diện, quý trọng hết thảy những gì đang có ở hiện tại, như vậy mới sống được tự nhiên, vui vẻ.

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Bạn đã thật sự hạnh phúc chưa?

Nếu có ai hỏi rằng, tôi có hạnh phúc không. Tôi sẽ nói rằng: “Tôi hạnh phúc”. Cho dù, tôi không được coi trọng hay ngưỡng mộ, nhưng tôi vẫn đang hạnh phúc về những điều tôi làm, về những điều mà tôi cảm nhận về cuộc sống này. Còn bạn thì sao?

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Em sẽ tìm anh trong ký ức

Cú va chạm ấy khiến giày cao gót em bị mất đi phần đế, đôi chân em cũng không trụ vững mà ngã vào anh. Lồng ngực rộng lớn ấy hầu như ôm gọn cả thân hình bé nhỏ của em, ôm trọn cả cuộc đời còn lại của em, thật trớ trêu!

Đừng sợ tuổi hai mươi

Đừng sợ tuổi hai mươi

Tôi quyết định bước sang tuổi hai mươi với tinh thần như thế, sợ hãi nhưng không chùn bước, vô thường nhưng không vô vọng. Tôi ấp ủ nuôi nấng một tâm hồn tràn đầy niềm tin, cố gắng không cuốn theo vòng xoay không dứt ngoài kia. Tôi sợ tuổi hai mươi như người bệnh sợ thuốc đắng, dẫu vậy, thuốc đắng đến đâu cũng phải uống, sợ đến mấy cũng phải trải qua.

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

Tang Ca - Nợ nàng cả một giang sơn

“Long ỷ này là do Hoàng hậu dùng mệnh nàng đổi lấy, trẫm ngồi trên Long ỷ mỗi một ngày đều là ân tình của Hoàng hậu.”

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái ngành y?

Anh có dám yêu cô gái nghành y? Khoác trên mình màu áo bác sĩ

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ nơi tôi sinh ra

Làng Đọ, cái nôi mà họ đã sinh ra và lớn lên ấy vẫn luôn đau đáu trong tâm trí của họ. Bao nhiêu ký ức tuổi thơ cứ ùa về mỗi khi nhớ đến quê hương, chẳng biết giờ này mẹ đang làm gì, cha đang đi đâu?

Nha Trang ngày về

Nha Trang ngày về

Có lẽ tôi trốn tránh hay không muốn tạo ra cơ hội để đến nơi này mà mãi tận đến nay sau gần mười năm tôi mới về thăm phố phường, thăm trường xưa và để hoài niệm về người xưa tình cũ.

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Hôm nay đừng gục ngã, cuộc sống sẽ bao dung

Đơn giản chỉ là mỗi người đi qua cuộc đời của bạn, luôn là một cuốn hồi ức riêng biệt, không trùng lặp với bất kì ai. Nên giữ lại, nên nhớ, nên quên, hay để chính những nhớ, quên nhắc mình nhớ lại những tháng ngày sau, cảm thấy thật may mắn khi thanh xuân đã trải qua những ngày như thế.

Vì em còn thương người cũ

Vì em còn thương người cũ

Dù anh còn rất yêu em. Nhưng, em còn thương người ấy nhiều quá, em luôn nhắc về người ấy, về sự quan tâm của người ấy, em đâu quan tâm đến cảm xúc của anh lúc đó như thế nào đâu, nhiều chuyện em làm, em nghĩ đó là vô tư, nhưng với anh, đó là những tổn thương không thể nào bù đắp.

back to top