Mặn mòi vị quê
2013-07-08 04:48
Tác giả:
Sáng sớm nắng mỏng trải vàng lấp lánh một góc sân, em trai đang lúi húi tưới mấy khóm cây cảnh, mẹ hái rau ghém ăn sáng, bố bận bịu với đàn gà con không quên chào buổi sáng: “Chao ôi, lạ ghê con gái bố hôm nay dậy sớm quá!”. Những buổi sáng không tiếng xe cộ, không leng keng đổ rác, không tiếng rao bán vội rã, thế mà quê vẫn rộn rã như thường. Nào là tiếng gà sớm, nào tiếng bê con “be be” theo bò mẹ ra đồng, nào là chim non ríu rít, tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi chăn bò, cắt cỏ.
Mùa hạ khi tôi về, không gian trong vắt, thanh bình đến lạ, đồng nội mênh mang những ngọn gió thơm, bảng lảng hơi sương trên đỉnh núi xa tít. Thấy dậy trong mình cái gót chân bỏng rát bước đi trên cát, tiếng vi vút của rặng phi lao, dậy cả mùi mặn mòi chao chát của gió biển mênh mông những sóng. Trên cánh đồng đất nâu, là những luống cày được xới lên ươm những mầm lúa, mầm ngô, ươm những khát khao lớn lên, lần lượt dắt nhau ra phố thị.
Tôi những muốn lắng mình cảm nhận hết vị của mùa hè, lật lại cả tuổi thơ lặng lẽ. Sóng sánh cơn say bình yên quá đỗi, vị miền quê biển mặn mòi.
Ngày còn bé, những trưa nắng cả nhà ngồi bên mái hiên cạnh giàn mướp, bố tôi ngồi vuốt ve bạn Bin. Bạn ấy là chú chó cưng của cả nhà, bố tôi nằm đong đưa trên võng cứ một “em Bin”, hai “em Bin”. Chả hiểu bạn ấy hiểu gì không mà cái đuôi cứ quẫy loạn, đầu nghiêng nghiêng làm nũng. Tưởng bạn đòi hỏi gì, hóa ra bạn ấy ganh tị với bạn mèo đang nằm chễm chệ trên bụng bố, bạn mèo lấy chân quơ xuống dưới, bạn Bin sủa ầm ĩ lên trên, cả nhà cười được trận cười nghiêng ngả.
Rồi những buổi chiều hiền lành ba anh em ngồi xem mẹ cắt tóc cho bố, mẹ bảo: “Từ khi lấy bố về tới giờ bố chưa mất đồng nào ra quán cắt tóc”. Mẹ chẳng được học nghề, chẳng ai đào tạo mà một tay mẹ những đường cắt tỉa khéo léo không kém gì ngoài quán. Mỗi lần ngắm mẹ cắt tóc cho bố, tôi thấy cả không gian mùa hè ấy tràn ngập tình yêu thương không tuổi tác. Giản đơn vậy thôi là tình yêu dọc suốt tuổi trẻ khi tóc bố mẹ còn xanh đến những nỗi lo âu trong cuộc sống vất vả đời thường và ngày hôm nay là những nếp nhăn tuổi tác. Tình yêu ấy là nơi bình yên cho con đi về.
Đêm xuống, inh ỏi tiếng ve sầu trên những tán phi lao gần nhà, gió ngoài đồng thổi vào mát rượi. Trẻ con tranh nhau mấy chú bọ rì, lấy dây chỉ cột vào rồi quay tít mù. Cũng lạ, chẳng có trò gì hiện đại như trẻ con thành phố, chỉ là những chiếc cù tự gọt đẽo, là những viên sỏi chơi trò chắt chọi, là con cua mẹ đi làm đồng bẻ càng mang về cho con nghịch, ngần ấy thôi mà lũ con nít chúng tôi chơi say mê không biết chán. Bố trải chiếu ra hiên, dưới ánh trăng dịu dịu cả nhà quây quần ngồi bên ấm chè xanh, hương chè thơm mát ngọt đượm tình quê. Như ngày nào mới đây thôi, tôi lũn cũn ôm gối ra nằm cùng bố, miệng cứ líu la líu lo rồi ngủ lúc nào chẳng biết. Bố toàn phải bế vào nhà ngủ, sáng ra tỉnh giấc lại ì èo: “Sao bố không cho con ngủ ngoài hiên?”, bố dọa: “Ngủ ngoài đấy muỗi nó khiêng đi có ngày đấy!”
Khi tôi về đồng quê đang mùa gặt hái, nhởn nhơ trên những cánh đồng bát ngát những lúa là lúa, cầm nhành cỏ hít hà vị ngọt thấy đâu đó rất gần những tuổi thơ lấm lem bùn đất. Nghêu ngao câu ca:
Hạt khô giòn đem đóng thuế nông”.
Ngày bé thích bài này lắm lắm, cứ ngày mùa lại cất lên như ko hẹn trước. Vụ mùa rồi vụ chiêm, khắp nẻo đường làng là một chiếc thảm vàng óng trải dài những rơm những rạ. Thường những vựa lúa được cắt vào ban ngày và tối đến cái âm thanh xình xịch thân quen của chiếc máy tuốt lúa được kéo lần lượt từ nhà này sang nhà khác. Những lượm lúa được chuyền tay nhau đưa vào máy tuốt, từng hạt lúa mới được tuôn ra vàng ươm, mẹ tôi lụi hụi quét quét, vơ vơ những cọng rơm bị lẫn vào lúa. Đống rơm ngày một chất cao ở góc vườn, cái vị thơm dịu, mát mát của nó luôn đánh thức đủ thứ trò nghịch ngợm trong lũ trẻ con chúng tôi. Tự xem như cái nệm lò xo của riêng mình, lăn lộn cả buổi tối cứ trèo lên rồi lại nhảy xuống không hề biết chán, để rồi đêm về da rộp lên những vết li ti đỏ ngứa.
Những buổi trưa nắng, mẹ sai ra sân lội cho lúa nhanh khô bén, chạy tót ra sân nghe mẹ gọi với theo: “Cha bố mi, nắng rứa mà không đội nón mũ chi cả”. Chiều về mẹ sàng sảy kĩ càng rồi lạch cạch đạp xe đi xát gạo. Bữa cơm đầu mùa luôn được mẹ lo rất cẩn thận, mẹ sẽ xới cơm ra những chiếc bát con, mấy đĩa thịt, ít hoa quả và đặt lên bàn thờ thắp nén hương cảm ơn ông bà tổ tiên phù hộ cho mùa màng bội thu. Khắp nhà quyện mùi của hương mẹ thắp cùng với mùi thơm cơm mới, mùi hương ấy luôn là một thứ hương lạ kì, không gọi thành tên nhưng ám ảnh tôi những năm tháng sau này đến khôn nguôi.
Rồi từ độ lớn lên đi học xa nhà con chẳng còn được ngửi cái mùi vị thân quen ấy nữa, chỉ là những cân gạo từ đại lí đắt đỏ cũng chẳng được thơm như cơm nhà mình. Vị cơm đậm đà quê nhà ấy được có từ công sức, mồ hôi, những buổi thức khuya dậy sớm của bố mẹ, vị ấy chẳng ở đâu con tìm được.
Bao lâu rồi, nhà mình không được quây quần bên nhau mùa lúa mới?
• Gửi từ Thanh Loan <thanhloan.dg@>
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học cách yêu thương bản thân
Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.


