Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mãi in dấu trong trái tim tôi

2014-01-19 01:00

Tác giả:


Blog Family - Con người sinh ra không phải để mất đi mà để in dấu trên mặt đất và in dấu trong trái tim người khác. Tôi không biết mình in dấu trong trái tim bao nhiêu người nhưng tôi có thể chắc chắn rằng có ít nhất năm người mãi in dấu trong trái tim tôi: bố, mẹ, anh, chị và một người nữa...

- Oái! Mẹ ơi! Mẹ ơi!

- Chuyện gì mà mày kêu mẹ ầm ĩ vậy hả? Mẹ đi chợ rồi. Chỉ còn chị mày thôi.

- Sao lại có giấy mời gửi em này? Là giấy mời tham gia tiết mục văn nghệ trong đêm diễn những tài năng âm nhạc trẻ của trường đấy chị ạ!

- Hả??? Trời có sập không đấy? Mày hát thì may ra có bà nội chịu nổi thôi (bà nội bị lãng tai nặng mà) – Chị Hạnh vừa nói vừa cười tinh quái, không thèm để tâm đến hai con mắt hình viên đạn đang hướng cái nhìn ghét cay ghét đắng về phía mình.

- Ôi dào! Có người hát không hay bằng em nên đang ghen kìa! Tội nghiệp quá cơ!

Cô bé nói xong lủi luôn vào phòng và gặm nhấm niềm hạnh phúc bất ngờ. Trong đầu cô bé hiện ra cảnh tượng mình lộng lẫy trên sân khấu, còn bên dưới khán đài, hàng trăm khán giả reo hò cổ vũ. “Ôi, Mình thật là vĩ đại”.  Suýt nữa thì cô bé thốt lên câu đó. May thay cô kịp nhớ ra rằng có một bà chằn luôn có mặt ở bên cô mọi lúc mọi nơi để xăm soi, bắt bẻ mọi lời nói, hành động, vậy nên cô đành phải ngậm ngùi giữ những suy nghĩ tuyệt vời ấy trong đầu.


love music

Hai ngày sau quả là chuỗi ngày bi kịch với gia đình cô bé. Dàn karaoke được cô sử dụng hết công suất. Từ sang đến tối, cái volum cổ họng của cô bé luôn được mở hết cỡ để hét ( không phải là hát) bài mà cô bé cho là bài tủ: “Mẹ! Con đã về”. Và thế là cùng một lúc bố mẹ cô bé phải chịu đựng cả hai cực hình: tiếng hát của cô bé và tiếng lầm bầm không ngớt của bà chị: “Không biết kiếp trước tao phải tội với ai mà kiếp này trời đày tao làm chị mày thế này hả trời. Mày nên đứng cách xa tao vài trăm kilomet rồi mới hét thì đúng hơn, em gái ạhhhhhhh!”

Đêm biểu diễn văn nghệ, mẹ chọn cho cô bé một chiếc váy trắng tinh khôi với viền đăng ten óng ánh ở chân váy và cổ áo. Trên mái tóc ngắn ngang vai, cài một chiếc nơ màu hồng xinh xắn. Đôi giày cao gót màu hồng có đính những viên đá xanh nổi bật. “Con gái mẹ xinh quá, như một nàng công chúa vậy, thế mà cũng học lớp 10 rồi đấy” – mẹ đã phải thốt lên như vậy sau khi trang điểm một chút cho khuôn mặt vốn dĩ đã trắng mịn màng của cô bé.

Và cuối cùng thì thời khắc huy hoàng cũng đã đến. Cô bé nghe thấy rõ ràng tiếng anh dẫn chương trình: “Để tiếp theo chương trình liên hoan văn nghệ tối nay, xin mời quý vị khán giả cùng lắng nghe giọng hát của bạn Đan Lê qua nhạc phẩm: Mẹ! Con đã về”. Tiếng vỗ tay cất lên rào rào chào đón cô bé. Nhưng không hiểu sao mọi quyết tâm của cô tan biến đâu hết. Cô bé thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn, dường như chỉ chực ngã khụy xuống. Đông quá! Ồn ào quá! Khó thở quá! Theo phản xạ tự nhiên, cô bé quay đầu lại, định chạy vụt khỏi cánh gà thay vì bước lên sân khấu, bỏ lại sau lưng giấc mơ trở thành người nổi tiếng. Bất chợt, một bàn tay to lớn, ấm áp đã nắm chặt lấy bàn tay bé nhỏ, lạnh cóng của cô, kéo cô quay trở lại. Và bên tai cô bé nghe thì thầm một thứ âm thanh trầm ấm, dịu dàng như đến từ cõi mơ: “Cố lên, cậu làm được mà”. Cô bé như choàng tỉnh, cô quay lại, ngước mắt lên nhìn. Và cái duy nhất mà cô bé thấy được qua cặp kính bốn đi ốp là ánh mắt một  người con trai đang nhìn cô trìu mến, tin cậy. Bàn tay to lớn kia siết chặt hơn nữa như muốn sưởi ấm bàn tay bé nhỏ, lạnh cóng đang run lẩy bẩy của cô bé, truyền cho cô sức mạnh để vượt qua chính mình. Và từ từ, chậm, rãi, cô bé bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay nhiệt tình của khan giả, dõi theo cô là ánh mắt đầy tin cậy, yêu thương.

gia đình yêu thương

Rồi cô bé hát, giọng hát trong trẻo, cao vút cất lên làm cả hội trường lặng im, không một tiếng nói cười. Có thể cô bé hát không chuyên nghiệp nhưng cô đã hát bằng cả trái tim mình, hát với tấm lòng yêu thương lớn lao dành cho mẹ. Cô có ngờ đâu bà chị “đáng ghét” của cô đang là người chăm chú lắng nghe và thầm cổ vũ cho cô nhiều nhất. Với “bà chằn” ấy, chọc tức cô em là để cho vui nhưng yêu thương đứa em gái duy nhất lại là trách nhiệm và quyền lợi lớn lao mà chị ấy có. Dù cô bé hát hay dở thế nào thì tiếng hát của cô vẫn là những âm thanh du dương nhất làm ấm áp trái tim người chị.

Đêm về khuya, cô bé ngủ tự bao giờ, trên môi vẫn nở nụ cười hạnh phúc. Và rồi cô thấy mình lạc vào một xứ sở thần tiên với hàng triệu bông hoa lưu li thi nhau khoe sắc. Đó là loài hoa bình dị, khiêm nhường mà cô bé yêu nhất. Cô bé quỳ xuống, khẽ vuốt ve những cánh hoa mỏng manh, yếu đuối. Bỗng những cánh hoa như chớp chớp, biến thành đôi mắt ấm áp đã nhìn cô bé đêm nay. Và rồi người con trai ấy hiện ra rõ ràng trước mắt cô bé, anh khẽ nắm tay cô cùng chạy tung tăng trên bãi cỏ trong tiếng chim hót líu lo và trong sắc hương của hoa, của lá. Và hình như cô bé thấy trong tim mình có cái gì đó rất đẹp đang chớm nở.

Chị Hạnh đang ngồi học, trông thấy cô bé cười, chị khẽ gạt cài sợi tóc tơ lưa thưa trước trán cô. Chị mong sao cuộc đời của cô bé sẽ hạnh phúc mãi mãi để em gái chị luôn mỉm cười trong mỗi giấc mơ. Và chị sẽ là người nâng niu những giấc mơ thần tiên ấy.

•    Gửi từ Ngọc Hân

Về blogger Ngọc Hân

Mình rất thích đọc sách và viết truyện, mình đặc biệt yêu hoa lưu li, một loài hoa hết sức giản dị nhưng lại tiềm ẩn một vẻ quyến rũ lạ kì.

Rất cảm ơn Blog Việt vì đã có những cuộc thi viết hết sức ý nghĩa như thế này. Đó chính là cơ hội cho những yêu viết lách được thỏa sức sáng tạo với ngòi bút của mình.





Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về nghe điệu hát Then

Xuân về nghe điệu hát Then

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Mưa nghịch mùa

Mưa nghịch mùa

Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

back to top