Phát thanh xúc cảm của bạn !

Không thể nhịn cười với những ông bố bà mẹ “siêu bá đạo”

2015-12-14 01:00

Tác giả:


Vô tình mở nhật ký của mẹ lúc sinh tôi ra, bên trong chỉ vỏn vẹn 8 chữ: "Xấu kinh khủng khiếp. Khó mà chấp nhận." Cố tình mở nhật ký lúc sinh tôi của bố ra, bên trong vỏn vẹn một câu: "Lần sau sẽ chú ý an toàn, không thể sinh ra một đứa xấu như thế này được". Bố mẹ, con phải chiến đấu kịch liệt với hai trăm triệu anh em khác mới ra được đấy.

***

1. Nhớ hồi em mới lên cấp 2, có một hôm tự nhiên bố em bảo muốn tới đón em, mọi khi toàn là mẹ em đưa đón em thôi ý. Hôm đấy học xong em đợi bố em cả tiếng đồng hồ mà không thấy đâu, sau đó em phải cuốc bộ về nhà. Vừa về đến nhà bố em đã gọi em ra đánh, còn bảo em bỏ học đi chơi, bố đợi ngoài cổng trường cấp một tận nửa tiếng mà không thấy em đâu. Em vừa mếu máo vừa nói:
"Bố ơi, con lên cấp 2 rồi".


2. Bố tớ thì lại rất hay bênh mẹ tớ. Có lần tớ ghen tị không nhịn được nữa nên lớn tiếng nói với bố rằng bố không thương tớ. Bố tớ lại nhẹ nhàng đáp lại tớ:
"Con cũng chỉ là một con nòng nọc của bố thôi, còn mẹ con lại là người bố vất vả tìm hai mấy năm trời mới thấy. Làm sao mà so sánh được chứ".


3. Có hôm trời nắng to lắm, em phải đi bộ ra bến xe bus, nhưng mà cái bến xe bus đấy cách nhà em hai mấy phút đi bộ cơ. Bỗng em thấy bố em chạy xe qua, em gọi với theo:
"Bố ơi, bố ơi, bố".
Bố em quay sang nhìn em, hạ kính xe xuống bảo:
"Anna hả."
Rồi sau đó chạy xe đi mất.


4. Vô tình mở nhật ký của mẹ lúc sinh tôi ra, bên trong chỉ vỏn vẹn 8 chữ: "Xấu kinh khủng khiếp. Khó mà chấp nhận." Cố tình mở nhật ký lúc sinh tôi của bố ra, bên trong vỏn vẹn một câu: "Lần sau sẽ chú ý an toàn, không thể sinh ra 1 đứa xấu như thế này được". Bố mẹ, con phải chiến đấu kịch liệt với 2 trăm triệu anh em khác mới ra được đấy.

5. Tôi với mẹ đi xe bus, không may bị người khác đụng vào. Mẹ tôi rất lo lắng nói với tôi: "Lông chân con dài như thế, không làm bị thương người khác chứ?"

6. Mẹ tôi lại không cho tôi buộc tóc lên, kêu giống Lưu Hoan. Tôi bảo tôi để tóc ngắn trên vai nhé, mẹ bảo không được, kêu là giống Đằng Cách Nhĩ. Tôi lại bảo cạo trọc chắc là ổn nhỉ, mẹ cũng không cho, kêu là giống Quách Đức Cương.

  Không thể nhịn cười với những ông bố bà mẹ “siêu bá đạo”

7. Có phải nhà ai cũng sẽ có một ông bố kì lạ thế này không? Mỗi lần xem tivi đều thế này:

"Bố, bố không xem thì con tắt tivi đi nhé".

"Xem".

"Rõ ràng con vừa thấy bố nhắm mắt mà".

"Tao đang nghe".

8. Tôi không nói thì bảo câm. Tôi nói thì kêu lắm mồm. Tôi không làm bài tập thì kêu không thích học. Tôi làm bài tập thì kêu giả vờ chăm chỉ. Trong mắt bố mẹ, làm bài tập 24 giờ mắt cũng không có vấn đề gì, nhưng chơi game 24 phút mắt sẽ bị mù.

9. Hồi tôi 7 tuổi, có lần mẹ tôi lấy ráy tai cho em không cẩn thận làm tai em bị chảy rõ nhiều máu. Mẹ vừa khóc vừa dọa tôi không được mách với bố, sau đó đưa tôi đi bệnh viện. Các thím like tôi đi, like cho bố tôi nhìn thấy.

10. Bố tôi nhóm máu AB, mẹ tôi nhóm máu A. Có lần phải xét nghiệm máu, mẹ tôi mới phát hiện tôi nhóm máu B. Tôi đã rất nhiều lần tra Google cho mẹ xem rồi, người ta bảo bố mẹ nhóm máu AB với A thì con sinh ra rất có thể nhóm máu B. Nhưng mẹ không chịu thừa nhận, còn kêu không thể chấp nhận sự thật con cái có nhóm máu không giống bố mẹ. Nhiều lần mẹ tôi nhìn tôi đến thất thần, nghĩ xem có phải đã bế nhầm tôi rồi không.

11. Nồi cơm rõ ràng là đã hết cơm, mẹ tôi còn bảo khách đừng khách sáo, ăn thêm bát nữa đi. May mà khách không ăn thêm, chứ không thì để xem lúc đấy mẹ tôi lấy cơm ở đâu ra...

12. Buổi sáng đi làm quên mang điện thoại. Trưa về nhà thấy có tin nhắn của mẹ trong điện thoại:
"Con trai, con quên điện thoại ở nhà này."

  Không thể nhịn cười với những ông bố bà mẹ “siêu bá đạo”

13. Hồi cấp 2 có lần tôi bỏ học một tuần, hôm đó ăn cơm bố tôi hỏi dạo này học hành thế nào, tôi bảo vẫn thế. Bố tôi liền nhấc chân đạp tôi một cái bay xa 3 m, giận dữ nói:
"Cô giáo vừa gọi điện đến nói 2 tuần nay mày không đi học rồi".
Mẹ tôi ở bên cạnh khuyên:
"Đừng đá con như vậy".
Tôi đang nghĩ vẫn là mẹ thương tôi thì mẹ bồi thêm một câu:
"Cầm thắt lưng vụt đi".


14. Ở nhà có thói quen không mặc nội y, mẹ vì không muốn tôi ra ngoài đi chơi nên đem toàn bộ nội y trong nhà giấu hết đi.

15.

"Mẹ ơi, con muốn mua con chó này về nuôi".

"Nhà mình chỉ có thể nuôi một con vật thôi, con tự chọn đi nhé".

"Vẫn cứ là nuôi con đi ạ".

16. Hồi cấp 3, có một lần thầy chủ nhiệm bước vào lớp nói với tôi, bố tôi vừa gọi điện đến bảo nhà có chuyện gấp, bảo tôi nhanh chóng về nhà. Nghe xong tôi cong mông chạy về nhà, cặp sách cũng quên không lấy luôn. Về đến nhà mẹ tôi bảo, hôm nay bố con nấu cơm ngon lắm kêu con về ăn ngay cho nóng. Vâng, vì như thế mà tôi thường xuyên nghỉ học không lý do với cả thi được điểm 0 mà cũng không sao đấy ạ.

17. Mẹ tôi đến trường đón tôi, sau khi cho cặp tôi vào cốp xe chuẩn bị ngồi lên đằng trước, vừa mới đóng cửa dưới mẹ tôi đã chạy xe đi rồi, làm tôi phải cuốc bộ về nhà. Mẹ tôi về đến nhà mới phát hiện con mình không thấy đâu.

18. Mẹ tôi bảo tóc đen nhìn không đẹp, kêu tôi đi nhuộm tóc. Sau đó đến trường vi phạm nội quy bị thầy giáo phạt. Mẹ tôi đến trường cãi nhau tay đôi với thầy, nhuộm tóc có ảnh hưởng đến học hành không? Cuối cùng, phần thắng thuộc về mẹ tôi.

19. Có một lần bố tôi đến trường đón tôi về. Chợt phát hiện mắt tôi rất đỏ liền hỏi tôi bị làm sao. Tôi bảo chắc là bị đau mắt rồi. Thế là bố vội vàng xuống xe nói: “Con đừng lây cho bố, con tự lái xe về nhà đi nha”, sau đó bố tôi leo lên taxi đi mất.

Theo kul.vn

Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

back to top